Anh vẫn chờ

cô đơn mình anh trên đồng

Anh vẫn chờ trong cái lạnh mùa Đông
Em sẽ đến mang nụ cười tỏa nắng
Em thấy không giữa mùa Đông phố vắng
Từng con đường vẫn náo nức trong tim

Hạnh phúc xưa anh lặng lẽ đi tìm
Mùa Thu để lại trong lòng chút gì se lạnh
Không có em anh trở về cô quạnh
Ngày tháng nào cứ mờ nhạt trôi qua

Anh thật buồn khi sắp phải chia xa
Bởi nỗi nhớ cứ lớn dần trong mắt
Mùa Đông cuốn chút nắng vàng hiu hắt
Để gọi mời những giá lạnh về đêm

Em vẫn thường tìm vào nhớ để quên
Những ký ức buồn,những yêu thương vụn vỡ
Anh không biết những điều em lo sợ
Những chớm buồn khi trời chuyển gió Đông

Có bao giờ em nghĩ giống anh không?
Về những phút ngỡ ngàng bên nhau không thực
Nhũng yêu thương không gọi là hạnh phúc
Những tàn phai trên đôi mắt đã già

Anh rùng mình khi kỷ niệm bước qua
Anh sẽ có được gì khi không còn em nữa
Sau tất cả những ân tình chan chứa
Là một kết thúc không lời, em có hiểu được không?

11/2012.
Cao Kiên/

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: