Ta mất nhau rồi phải không anh

cô đơn ngược gió bay ô

Ta mất nhau rồi phải không anh
Chiều loang lổ những mảnh hoàng hôn vỡ
Trái Đất .. như chẳng còn quay nữa
Ngày và đêm….cháy dưới ánh Mặt Trời…

Con đường dài, đi mãi cũng tới nơi
Còn tình yêu…đi qua là kết thúc…
Kiêu hãnh trong em, bỗng nhiên vụt mất
Để lại nỗi đau…dâng đến tột cùng….

Hạnh phúc nào tan biến giữa hư không
Những kí ức chợt ùa về vội vã
Em quay đi, cố gắng không gục ngã
Cố gắng cười, nuốt nước mắt vào trong..

Đã hết rồi hẹn thề những ước mong
Em chẳng trách anh, trái tim nông nổi
Dẫu bây giờ…đi ngược chiều gió thổi
Em vẫn ước rằng…hạnh phúc…đến nơi anh….

Có một ngày đường phố chỉ một chiều
Em không phải ngược đường để yêu anh như thuở trước
Gió sẽ không quất vào mặt người những lằn roi đau buốt
Mà khe khẽ thì thầm những bản tình ca!

Có một ngày
Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm những ước mơ xanh!

Em sẽ không như cô bé năm nào đã ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá…
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!

Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời gian!

TNTP

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: