Hà Nội có gì khi thiếu anh

áo dài cúc mi trên phố

Hà Nội mùa nào có nỗi nhớ và anh?
Có những con đường rất thơm mùi sấu chín
Có những tán xà cừ rợp xanh, đan vào nhau bịn rịn
Như tay anh nắm tay em – da diết hôm nào

Hà Nội mùa nào có nỗi nhớ và sáng những vì sao?
Như đôi mắt anh cười những đêm cầu Long Biên lộng gió
Những toa tàu sáng ánh đèn chở bộn bề nỗi nhớ
Những vòng tay ấm áp – gió may về

Hà Nội mùa nào tràn ngập những đam mê?
Em rót đầy vào tim những cồn cào tha thiết
Những rung cảm tuổi đôi mươi mãnh liệt
Những góc đường cháy khát nụ hôn

Hà Nội mùa này chỉ còn em với nỗi cô đơn
Lạc bước trên con đường sấu thơm nghe tim mình trống rỗng
Dang cánh tay vơ vào lòng khoảng trống
Vơ lá mùa Thu đốt chết những cồn cào.

Hà Nội mùa này chỉ còn em với những hanh hao!
Không có anh những toa đèn, cầu Long Biên cũng trở thành vô nghĩa
Em viết vào đêm những câu thơ không còn tròn trịa
“Hà Nội có còn gì khi đã thiếu anh…”

Thuy Zudi 

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: