Lòng tự trọng của người đàn bà

đàn bà em

Lòng tự trọng của người đàn bà chẳng bé thế đâu anh
Tuy yếu ớt mong manh cũng đủ góp thành bão tố
Dám một mình trong cơn giống chiều đổ
Dẫu nhớ thương nhiều cũng chẳng gọi anh đâu

Lòng tự trọng của người đàn bà tuy chẳng sắc sâu
Chỉ cơi trầu thôi cũng đủ nhấn chìm hết thảy
Một hạnh phúc mong manh vừa chợt gãy
Khi yêu thương chưa đủ để dạt dào

Lòng tự trong của người đàn bà đủ để từ bỏ mọi khát khao
Những cảm xúc cũ xưa hóa thành vụn vỡ
Hoa tigon chiều nay vừa chớm nở
Trái tim yêu cũng nát theo cùng

Lòng tự trọng của người đàn bà gạt bỏ nỗi nhớ nhung
Vẫn cứ bước những bước dài cặm cụi
Giấu điều gì ẩn sâu làn tóc búi
Để giữ lòng mình thoát khỏi sự chông chênh.

Anh có hiểu lòng em quá mông mênh
Để với anh cả đời vẫn phải tìm ẩn số
Một xác thân mỏng manh quá độ
Mà tự tôn chưa hẳn mất bao giờ

(Nghinh Nguyễn )

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: