Người tình không chung bước

Nếu như anh có đôi lần về phố
Nhắn nhủ giùm em mấy điều này
Em vẫn nhớ phố ngày hò hẹn
Tận bây giờ sống mũi còn cay.

Ai cũng bảo tình dở dang buồn lắm
Bên nhau rồi liệu có vui hơn
Chi bằng cứ chia xa rồi hoài nhớ
Để mỉm cười trong cả nỗi cô đơn.

Em không muốn chúng mình như ai khác
Nói thương nhau suốt tháng ngày dài
Rồi phút chốc bảo rằng tình đã cạn
Hạnh phúc nào cũng sẽ phôi phai.

Mình cứ vậy hồi tưởng trong ý nghĩ
Nhớ thương nhau như thể mới vừa
Phố có buồn trách hờn em quên lãng
Cuộc tình buồn ngày đó ướt mưa.

Em cũng biết anh chẳng đành lòng thế
Sẽ thanh minh bằng tất thảy lòng mình
Dẫu em có lầm sai như ngày ấy
Vẫn dõi nhìn em giữa những lặng thinh

Nếu có ngày em trở về bên phố
Bước lại con đường ta đã đi chung
Em vẫn giữ cho riêng người thôi nhé
Một chút gì trong sâu thẳm mông lung.

Cuộc đời có những tình yêu như thế
Người ta yêu trong cả những vô thường
Sau cả những đớn đau hờn tủi
Vẫn hướng về bằng tất thảy nhớ thương.

(Nghinh Nguyễn )

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: