Tạ tội với CHA

cha dắt con gái

Con đã từng viết rất nhiều thơ cho những người đàn ông đi qua cuộc đời con
Nhưng có một người đàn ông quan trọng nhất thì con chưa bao giờ từng viết
Bởi giữa con và người ấy có quá nhiều điều khác biệt
Con có quá nhiều lỗi lầm với người ấy Cha ơi!


Người ấy là Cha – đã sinh con ra ở trên đời
Nuôi con lớn bằng bao mồ hôi nước mắt
Chắt chiu cho con ngọt ngào để nhận về mình bao khó nhọc
Chỉ mong sao con mình sẽ rạng rỡ hiển vinh


Nào ngờ đâu cuộc đời con chỉ toàn những khúc khuỷu, chênh vênh
Đường thẳng con không đi lại chọn cho mình bao ngả rẽ
Con đã thất hứa với Cha rồi, lời hứa thời thơ trẻ
Rằng con sẽ tiếp nối bước chân Cha trên mọi nẻo đường đời


Con đã yếu mềm để tuột ước mơ rơi
Bao khát vọng con đã để cho dòng đời dày xéo
Bao thành tích học hành suốt một tuổi thơ con trong trèo
Con cũng đâu phải đứa yếu hèn, dốt nát phải không Cha?


Chỉ vì một chút gian khó khi đời thử thách con bằng những phong ba
Con yếu đuối không vượt lên được hai từ “phận số”
Để cho sự nghiệp con chưa kịp hình thành đã đớn đau gãy đổ
Nuốt nước mắt vào lòng, Cha không đánh con dù chỉ một đòn roi


Không gì có thể đong được nỗi thất vọng của Cha tôi
Khi chứng kiến thất bại của đứa con mình đã từng trao bao kỳ vọng
Mỗi bước đường đời con đi, Cha đều dõi theo con – khó nhọc
Dang tay ra đỡ con mỗi khi con vấp ngã trong đời


Con có gia đình rồi nhưng lắm lúc vẫn chơi vơi
Vẫn chưa nguôi những ước mơ làm được một điều gì đó
Vẫn đau đáu trong lòng một nỗi buồn lầm lỡ
Mỗi khi Cha đắng lòng, nhắc mấy chữ: “Con nhà người ta…”

Cuộc đời này vẫn không để con được sống bình lặng đâu Cha
Khi con sinh cháu lại ốm đau sài đẹn
Cha lại là người theo chân con đi đến từng bệnh viện
Bế cháu đỡ cho con những lúc con chỉ có một mình
….
Cuộc đời con qua đêm đen rồi cũng phải bình minh
Con không biết bão giông đã buông tha con chưa
nhưng dẫu sao con cũng đã phần nào yên ổn
Một mái nhà đơn sơ với chồng, con … bận rộn
Một công việc chẳng được bằng người nhưng cũng đủ khiến con vui

Cha ơi!
Một mùa Vu Lan đang về, bao người đau xót khi phải chịu cảnh mồ côi
Con có phúc, con vẫn được đủ đầy Cha Mẹ
Cha Mẹ đã già nhưng trong mắt Cha con vẫn dại khờ như những ngày thơ bé
Vẫn phải dạy dỗ hàng ngày, vẫn lo lắng chuyện công việc, áo cơm…
Cha Mẹ mỗi ngày lại một già yếu hơn
Đưa Cha đi khám bệnh lòng con muôn phần đau nhức nhối
Bởi con biết trong những tật bệnh kia, con một phần mang tội
Cha vẫn lạc quan: Tuổi này tao được như thế cũng là may…


Sinh ra cho mình bốn đứa con để cuối cùng chẳng đứa nào chịu ở chung
Con phận gái, bước theo chồng nên khó lòng quay trở lại
Con sẽ đưa các cháu về thăm ông bà thường xuyên cho ông bà thoải mái
Sẽ chăm bà, chăm ông mỗi lúc trái gió trở trời.
Nếu kiếp này con đã lỗi lầm không thể khiến Cha vui
Thì kiếp sau con xin lại được làm con gái Cha thêm một lần nữa
Con rút được bài học rồi, con sẽ biết cách làm thế nào để sửa
Cha có bằng lòng cho con thêm một cơ hội thứ hai không?

Mùa Vu lan báo hiếu
-PHỐ HOA –

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: