Hà Nội ngày trở về

hoa hậu Thu Thảo

Em không nghĩ có ngày mình yêu Hà Nội của anh
Vậy mà cứ tự nhiên yêu khi nào không biết
Tự nhiên từ bao giờ những yêu thương tha thiết
Anh chỉ dành cho Hà Nội của mình lại chuyển sang em

Hà Nội lấp đầy khoảng trống không tên
Để những ngày xa anh, không còn khoảng cách
Có là diệu kỳ không khi đang là người khách
Em trở thành thân quen như Hà Nội của riêng mình

Những đêm lặng thinh
Em tựa vào đêm để biết mình tồn tại
Có thể ngày hôm qua sẽ xa mãi mãi
Có thể em không còn anh
Nhưng lại có Hà Nội của riêng mình

Anh gieo vào em một tình yêu lặng thinh
Nhưng lại lắng đọng rất nhiều thanh âm một thuở
Tiếng leng keng tàu điện mỗi ngày, những trưa hè tiếng ve nức nở
Những ô cửa duyên đến lạ kỳ thấp thoáng chiều buông

Hà Nội dịu dàng trong câu chuyện của anh
Rồi thở dài với em: Hà Nội giờ lạ quá
Ngày dời đô về Thăng Long cũng được đem ra mặc cả
Anh quắt quay với thời gian cứ đảo ngược xoay vần

Hà Nội trong anh in đậm những dấu chân
Những khi muốn trở về với chính mình lại bước đi vội vã
Thời gian làm sạn chai những yêu thương để thành sỏi đá
Tình yêu Hà Nội thì thầm: Sỏi đá vẫn cần nhau

Em biết là sỏi đá vẫn cần nhau
Vậy mà mình lại xa nhau trong tình yêu Hà Nội!!!

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: