Nếu có một lần bất chợt giữa mùa Thu

áo dài và mùa thu

Nếu có một lần bất chợt giữa mùa Thu
Em chợt hiện ra giữa mọi người trên phố
Xin dành cho em, một chút thôi rất nhỏ
Để được nhìn anh, sau từng ấy…nnhững ngày…

Sau từng ấy những ngày… sau từng ấy đổi thay…
Có thể anh đã yêu hoặc không còn nhớ nữa
Cánh cổng ước mơ đã then gài và có người giữ cửa
Em sau từng ấy thời gian – là kẻ đứng ngoài

Em biết những ngày tháng bên anh, không thể kéo dài
Nhưng vẫn níu kéo từng phút giây, từng phút giây có thể
Và Anh đừng quay đi, khi đọc những vần thơ của em như thế…
Em chỉ đơn giản là- không thể xa anh!

Vẫn biết chuyện của chúng mình, mong manh, mong manh
Vẫn biết lỗi lầm với ước mơ, khi yêu anh như thế
Vẫn biết hết cả cuộc đời mình, không thể xóa những xuyến xao có thể
Em xin lỗi vì… vẫn mãi yêu anh

Không phải chiếc lá non nào, cũng dễ thành xanh
Gió cứ thản nhiên dựa vào mùa để lùa nhức buốt
Mà mùa cứ trôi qua lần lượt
Để hạt tình mình… hanh hao… hanh hao!

Nên sẽ có một ngày không giữ được những khát khao
Em sẽ hiện ra giữa mùa Thu để nhìn anh trên phố
Để dọn dẹp những xót xa trong tâm hồn nhỏ
Trong những ngày khắc khoải không anh!

Những tháng ngày này trôi qua quá nhanh
Đêm chưa kịp sang, bình minh đã rạng
Em chỉ mong thêm một lần nhìn sao băng lóe sáng
Để thêm một lần nữa được anh yêu!

[Angle.K]

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: