Chỉ cần anh lặng im vậy là em đã hiểu

bên nhau hạnh phúc ôm nhau

Người đừng hứa sẽ đưa em đi đến cuối con đường
Đường xa lắm làm sao anh có thể
Rồi còn nữa bao nhiêu là ngã rẽ
Cả bốn mùa mưa nắng thất thường ai biết được lòng ai?

Đừng kể cho em nghe về câu chuyện xa xôi:
Mai chúng mình sẽ cưới nhau, mua nhà, sinh con rồi đẻ cái
Trước anh cũng có người từng yêu em và hứa với em như vậy
Bao đôi lứa hận thù chỉ bởi vì câu ước nguyện chẳng tròn khi nhớ lại ngày xưa

Em chẳng còn là cô bé thích trời mưa
Muốn trẫm mình dưới cơn giông mặc tóc thề buông thả
Đừng nói với em về người con gái cũ
Kẻ yêu anh đến điên cuồng, thích sự lãng mạn ngọt lành em chẳng muốn quan tâm…

Em bây giờ mơ ước đã giản đơn
Không nông nổi như những ngày tuổi trẻ
Năm tháng buồn đau vắt vào lưng đã khiến mình mạnh mẽ
Thành phố dẫu mùa Đông cũng chẳng lạnh nữa rồi

Người đừng hứa với em rồi lại xa tít như cá biển, chim trời
Toan mỏi cánh tìm về nơi chốn cũ
Ngày gặp lại em chẳng là em nữa
Anh vẫn là mình – nhưng trễ mất rồi anh

(Ở lại nơi này và nói :” Rất cần em!”
Chỉ cần anh lặng im vậy là em đã hiểu…
)
TTV

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: