Đàn bà

đàn bà từng trải

Lòng người đàn bà bão giông
Sao giữ chân gã đàn ông hành khất
Những dòng sông nào ai lấy thước đo nông sâu rộng chật
Nên giữa chân thành nào ai biết lừa gian

Lòng người đàn bà như một lũ mèo hoang
Luôn thèm yêu khát thương vô bờ bến
Có hạnh phúc nào phía đàn ông không thời hạn?
Để nương nhờ những ngày tháng về sau

Lòng người đàn bà tựa hố thẳm vực sâu
Sau những nhỏ nhen, tính toan, chật hẹp
Là một quả tim mở hờ lại khép
Vì đã bao lần lầm lỡ với tình yêu

Lòng người đàn bà như lửa đốt thiêu
Cũng khát khao cũng ước mơ tổ ấm
Như tách cà phê nước thứ ba chẳng còn đủ đậm
Nên vẫn nghi ngờ chẳng thể ấm được tim

Thật ra mỗi người đàn bà là chiếc áo dịu êm
Choàng lấy người đàn ông họ yêu thương những đêm trở rét
Cuộc sống thiệt hơn làm trái tim gỉ sét
Nhưng họ vẫn mãi là đàn bà dịu dàng trước một gã đàn ông.

 [Hạ]

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: