Tự khúc đan khăn

người con gái đan khăn

Cần một bàn tay níu giữ bàn tay
Cần vô ưu đêm xoay mình bớt vắng
Cần anh trở về với nụ cười tươi nắng
Cuộn len lăn trong đêm trắng ru tình…

Khoảng cách vô hình, khoảng cách lặng thinh
Anh xa quá, chỉ một mình em biết
Có người rất khờ, cứ chìm trong mải miết
Cuộn len ngắn dần… sao tuyệt vọng dài thêm…

Lặng lẽ thu mình trong tiếng mưa đêm
Nhớ anh quá
thèm ấm êm tay ấy

Nhớ anh quá
thèm nép mình tin cậy
Cuộn len thở dài… thức dậy một hừng đông.

Đã qua đêm rồi, anh có biết không…?
Sớm nay nắng, tuyết từng bông bay nhẹ
Chợt tiếng thở dài vừa rơi khe khẽ
Cuộn len co mình, be bé, tội tình chưa…

Cuộn len hết rồi, còn lại một tâm len
Bé xíu như em, nhỏ nhen, ích kỷ
Muốn vòng khăn quấn tình vào mộng mị
Thảng thốt nhận ra
đường ấy
chỉ riêng mình…

Cre: Angles K

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: