Những lần cuối cùng

https://buonduyendang.net + tay trong tay

Người yêu cũ của anh bạn tôi đi lấy chồng, sau nửa năm chia tay anh. Anh là mối tình đầu dài 5 năm của cô ấy. Tình yêu của hai người luôn rất bình yên, cho đến khi anh ra trường. Anh bị cuốn theo những vòng quay mới, những mối quan hệ mới, những đối tác, những chuyến đi công tác dài ngày.

Mỗi khi anh bận làm việc, cô gọi hỏi thăm, anh đều cảm thấy phiền phức: “Sao em gọi nhiều thế? Anh bận lắm!”. Cuối tuần cô bảo anh qua chở cô đi mua đồ, anh uể oải: “Cả tuần anh đi làm mệt rồi, cuối tuần em cho anh ngủ được không?”.

Những lần gặp nhau cứ thế thưa dần, anh thì cứ vô tâm, cô thì sợ phiền anh nên chẳng dám gọi nhiều. Và anh luôn nghĩ, dù anh có đi bao lâu, bận rộn đến nỗi quên cả cô, thì cô cũng sẽ ở đó đợi anh, cam chịu và nhẫn nại.

Thế rồi một ngày, cô ấy chia tay anh. Anh vẫn nghĩ cô chỉ giận dỗi vài bữa là xong, cho đến 1 tuần, 2 tuần, anh không thấy cuộc gọi nhỡ từ cô, không thấy những tin nhắn quan tâm từ cô, anh cuống cuồng đi tìm cô, anh xin cô tha thứ. Nhưng cô ấy bảo, cô ấy không muốn là cái bóng cứ mãi đợi anh mỏi mòn nữa.

Cô không muốn là cái bóng cứ mãi đợi anh mỏi mòn nữa

Mỗi khi nhắc đến cô ấy, anh cười buồn bảo: “Giá như hồi đó anh bớt vô tâm, anh dành thời gian lắng nghe cô ấy, thì có lẽ anh đã không mất đi cô gái mà bao năm nay anh vẫn chưa thể quên. Cuộc gọi cuối cùng cô ấy gọi hỏi han anh, anh cũng thờ ơ chẳng buồn nghe máy”.


Bố mẹ bạn tôi chia tay nhau khi bạn tôi mới học lớp 5. Bạn kể, buổi sáng hôm đó, mẹ vẫn dậy đưa bạn đi học, mua đồ ăn sáng cho bạn vào lớp và dặn dò những câu hàng ngày mẹ vẫn dặn. Nhưng đến lúc chiều về, khi bạn bước vào nhà, đã chẳng thấy mẹ đâu nữa. Hồi ấy khi vẫn còn là đứa trẻ con, bạn vẫn tin lời bố nói hôm ấy, “Mẹ đi công tác mấy hôm, con ở nhà ngoan với bố vài hôm mẹ về”. Nhưng rồi, đến tận bây giờ, bạn cũng chưa một lần gặp lại mẹ.

Bạn tôi bảo, trong trí nhớ nhạt nhoà của bạn, buổi sáng hôm đó, mẹ thả tóc dài, vận chiếc váy hoa nâu yêu thích của mẹ. Mỗi lần nhắc lại chuyện này, bạn đều trầm tư bảo: “Giá như hồi đó lớn hơn chút nữa, để ý hơn chút nữa, thì đã nhớ được rõ nét mặt mẹ hôm đó ra sao, mẹ đã cười với bạn như thế nào…


Hôm tiễn tôi ra sân bay, bạn ấy hôn nhẹ lên trán tôi. Tôi chạy ùa vào phòng check-in, chỉ kịp ngoảnh đầu lại vẫy vẫy tay chào bạn ấy.

Chúng tôi bắt đầu hành trình yêu xa; quả thực với suy nghĩ non nớt của tôi khi ấy, tôi vẫn nghĩ, “đây là người đàn ông sẽ luôn đợi tôi, dù tôi có xa bạn ấy vài tiếng bay hay cả nửa vòng trái đất đi chăng nữa”.

Nhưng tôi đã nhầm, bạn ấy chẳng đợi được tôi, cái hôn trán đó, là nụ hôn cuối cùng của chúng tôi. Để rồi, sau khi chia tay rất lâu, tôi vẫn thấy tiếc, giá như tôi biết đó là cái hôn tạm biệt cuối cùng của chúng tôi, có lẽ tôi sẽ hôn bạn ấy lâu hơn một chút, nhìn cái dáng cao cao gầy gầy ấy lâu hơn một chút.


Vô tình lướt instagram, tôi đọc được một câu nói cứ làm tôi suy nghĩ vẩn vơ mãi: “Cause you never think that the last time is the last time. You think there will be more. You think you have forever, but you don’t.” (Vì chúng ta không bao giờ nghĩ lần cuối cùng sẽ là lần cuối cùng. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ có nhiều hơn nữa. Chúng ta nghĩ chúng ta sẽ ở cạnh nhau mãi mãi, nhưng không phải như vậy).

Quả đúng vậy, điều đáng tiếc nhất của những lần cuối cùng đó là, khi nó xảy ra, chúng ta đều không hay biết đó là lần cuối cùng. Nghe thật xót xa, vì nếu chúng ta biết, chúng ta sẽ dành thêm thời gian ở bên cạnh người ta yêu, sẽ ngắm nhìn kỹ gương mặt thân thuộc ấy, ôm họ và nói với họ rằng: “Chúng ta yêu họ rất nhiều”. Nhưng tất cả những điều “giá như” ấy, chúng ta đều không làm được. Thời gian thì chẳng thể quay trở lại, người ta thương thì cũng đã rời xa ta, việc duy nhất chúng ta có thể làm là ôm những tiếc nuối, trách móc chính bản thân mình và dằn vặt mình bởi những câu hỏi “tại sao”.

Đã bao giờ bạn tự hỏi, thay vì để sau này khỏi tiếc nuối, chúng ta hãy dành thời gian yêu lấy hiện tại. Ngắm nhìn người thân yêu của mình lâu hơn một chút, dành thời gian trò chuyện với ba mẹ, mỗi ngày đều nói những lời ngọt ngào với người mình thương, để nếu mai này khi họ không ở cạnh chúng ta nữa, ít nhất chúng ta không phải nói những câu “giá như”.

Never waste a moment. It may be the last time with someone you love. (Đừng bao giờ lãng phí dù chỉ một khoảnh khắc. Nó có thể là lần cuối cùng với người mà chúng ta yêu thương).

Cre: Angels K

One thought on “Những lần cuối cùng

  1. charmingsad says:

    Tôi đứng tiễn bạn ở sân ga. Đó là một buổi chiều nắng nhạt, tôi và bạn đều thật vội vàng. Tàu chuẩn bị chạy, bạn trao cho tôi một cái ôm nhanh và lao vào những toa tàu hun hút. Lúc đó tôi quá hời hợt tiễn bạn, không một cái ôm sâu hay một lời dịu dàng, vì tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ còn gặp lại. Rằng cái khoảnh khắc mà tôi tiễn bạn ở sân ga không phải khoảnh khắc duy nhất, đầu tiên hay cuối cùng, tôi vẫn sẽ còn nhiều lần tiễn bạn ở sân ga, và lần sau, tôi sẽ đứng thật lâu để bạn ôm cho đủ.
    Thế mà rồi tôi và bạn chẳng còn gặp lại nữa.
    Sau này tôi nghĩ, nếu tôi biết rằng đó là lần sau cuối, thì tôi sẽ đứng lại và ôm bạn một cái ôm thật lâu. Lỡ mà cái đoàn tàu ấy có vụt đi, thì tôi cũng bảo bạn đứng yên để tôi ôm cho nốt cái ôm mà tôi muốn gửi bạn dài cỡ đến hàng thế kỉ ấy. Tôi sẽ nói với bạn một điều gì đó, dù tôi vẫn chưa nghĩ ra được điều gì, nhưng tôi muốn điều đó phải đủ để bạn nhớ tôi thật lâu, dẫu cho chúng tôi sau này không còn gặp nhau nữa.
    Vậy mà lại chẳng được.
    Gần đây tôi lại nghĩ thêm rằng, lần cuối cùng, đôi khi cũng chẳng phải là lần gặp mặt cuối. Có thể chúng ta vẫn có cơ hội gặp lại, nhưng cái lần đó vẫn là lần cuối cùng, sau nó chẳng còn lần nào khác nữa. Đó là điểm cuối của một quãng đời nào đó, mà khi quãng đời này của ta gặp lại, nó lại là một cuộc gặp khác, một câu chuyện khác. Và ta cay đắng thở dài, à, đó đã là lần cuối. Mà ta thì luôn thay đổi. Ta cứ nghĩ mình sống một cuộc đời thật dài, nhưng không, cuộc đời của chúng ta vốn được chia ra thành những mảnh vỡ toang, đôi khi những mảnh đó còn chẳng liên quan đến nhau. Như ông anh họ của tôi hí hửng đến buổi họp lớp để gặp cô bạn gái mà anh thầm mến hồi còn học cấp 2, mà ngồi đó cả ngày, anh vẫn chẳng thể ráp được hình ảnh người phụ nữ tóc ngắn thoa son đỏ đầy tự tin đối diện anh, với hình ảnh cô học trò nhỏ cùng anh đạp xe lững thững. Rồi anh chợt nhận ra rằng, chà chà, đó là lần sau cuối rồi. Lần sau cuối anh được gặp cô bạn kia, cái cô bé rụt rè ấy, và giờ dù cố nhớ lại, anh vẫn không thể nào nhớ ra khuôn mặt của cô nhìn nghiêng trông ra sao, nhưng chắc chắn không phải là khuôn mặt của người phụ nữ bên cạnh. Lúc ấy anh mới thấm thía cái cảm giác phôi pha, hóa ra những lần sau cuối lúc nào cũng đầy những sự tiếc nuối.
    Thật lạ lùng, chúng ta không bao giờ nghĩ điều gì là cuối cùng. Chúng ta nghĩ nó vẫn còn sau đó, vẫn còn cái gì giông giống nó. Vì, ừ thì, làm gì có cái gì dễ dàng mất đi như thế được. Mà chợt quên một điều giản đơn rằng, bất kể khoảnh khắc nào đi qua đời ta, cũng đều là đầu tiên, cuối cùng và duy nhất. Cái khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ còn lặp lại nữa. Mà nếu nó có lặp lại, trong một bối cảnh khác, với một người nào đó khác, thì nó chỉ làm ta thêm buồn mà thôi. Mà lạ lùng là những lần cuối cùng sẽ luôn là những lần bình thường nhất, nó không có kí hiệu đặc biệt gì cả, nó chỉ diễn ra như thế, như một ngày thật bình thường, và rồi nó mất hút đi tận đâu đâu, không bao giờ ta còn thấy lại nó nữa. Hồi trước khi tôi xem About time, tôi vẫn ngưỡng mộ anh chàng Tim dùng năng lực nhảy thời gian của mình đễ sống lại một ngày của mình lần nữa. Để sửa chữa những lối lầm, để làm ai đó vui vẻ và hạnh phúc hơn. Nhưng đáng buồn là chúng ta chỉ là những người bình thường, chúng ta không có siêu năng lực. Vì vậy, những lần sau cuối không bao giờ trở lại lúc nào cũng để lại cho ta một vệt dài hoài tiếc, không chỉ tiếc cho một ai đó đã đi mất, mà còn là tiếc cho chính bản thân mình ở khoảng thời gian ấy, đã chẳng thể nào trở lại mất rồi.

Ý kiến của bạn

%d bloggers like this: