Bản chất!

Hắn cắm đầu chạy thục mạng, tiếng chó sủa, tiếng la hét cùng tiếng chân người chạy huỳnh huỵch. Ánh đuốc soi sáng rực cả một góc rừng. Dừng lại lấy hơi, hắn thở phào nhẹ nhõm. Vậy là đã thoát thân sau khi lẻn vào một nhà dân ăn trộm nhưng không thành.

Gió lạnh, mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Trước mắt là một căn nhà nhỏ,ánh đèn dầu le lói. Vừa đói lại vừa khát, đánh liều hắn gõ cửa. Một cô gái mở cửa ngó ra. Có lẽ trong đời hắn chưa từng thấy ánh mắt nào như thế, nó dịu dàng ấm áp như ánh mắt mẹ lúc còn sống. Nó khác xa những ánh mắt căm hờn chỉ muốn ăn tươi nuốt sống khi họ bắt được hắn của những lần ăn trộm không thành!

Nhìn bộ dạng của hắn cô mỉm cười ái ngại, quần áo rách tả tơi,vai và lưng rướm máu. Cô nói hắn đi tắm và vào rương lấy bộ quần áo mà ba đã để quên lại khi thăm cô vào dịp hè vừa qua cho hắn mặc. Cơm và canh vẫn còn, lựa những cành củi khô nhất sau cơn mưa chiều cô nhóm bếp và hâm nóng lại thức ăn cho hắn dùng. Hắn ăn ngấu nghiến ngây thơ như đứa trẻ, cô nhìn hắn ăn mà thấy vui vui, cảm xúc đan xen hỗn độn trong lòng…

Ra trường, bỏ qua lời khuyên ngăn của ba mẹ cô tình nguyện nộp đơn xin lên vùng cao dạy học với mong muốn mang cái chữ đến với người dân nơi đây cùng tâm nguyện cống hiến của tuổi trẻ..

xxxx

Cô quay cuồng trong vòng tay của hắn, toàn thân mềm nhũn như tàu lá sau mưa, hắn cuồng bạo giữa tiếng thét gào rền vang của sấm sét…!


Cô mơ màng đưa tay tìm hắn và giât mình khi thấy chỉ còn lại một mình. Ánh sáng đầu tiên le lói xuyên qua những tán lá còn đọng những hạt mưa đêm, long lanh như giọt nước mắt.

Hắn đã ra đi, cô cảm thấy ngón tay đau và không còn thấy cái nhẫn đâu nữa. Cái nhẫn mà mẹ đã đưa cô để phòng thân nơi núi rừng heo hút khi cô xa mẹ lên rừng.

Giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên môi, nỗi buồn như cứa vào tim làm cô đau nhói.

Hắn đâu biết, cô nào tiếc cái nhẫn vàng. Cái ngàn vàng cô gìn giữ bấy lâu còn trao hắn không tiếc cơ mà..!

Nguyễn Thái Vinh

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: