Người đã quên người

tàn hoa

Khi một ngày ai đã quên ai
Ngày hè sang, mây giăng giấu nắng
Người đi rồi nụ cười héo hắt
Tiếng nguyệt cầm ngân khúc bi ai.

Khi một ngày ai đã quên ai
Con đường quen giờ thênh thang lạ
Chiều đan tay giờ tìm đâu thấy
Hai người về hai hướng bơ vơ.

Một người đi đánh rơi nụ cười
Vầng trăng lạnh trãi dài trên bãi
Lòng đại dương vỡ òa tê tái
Sóng xô bờ, nỗi nhớ khôn nguôi.

Khi một ngày ai đã quên ai
Người đành sao xóa bao kỷ niệm
Lời thư xưa gợi bao xao xuyến
Của một thời khờ dại, vấn vương…

Khi một ngày ai đã quên ai
Một mai kia vô tình gặp lại
Đành quay đi lặng im không nói
Hay mỉm cười ngăn giọt lệ rơi?

Khi một ngày ai đã quên ai
Ai cũng khác … sau khi chia tay
Tg: Quỳnh Nguyễn

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: