Viết cho đàn bà bước qua tuổi bốn mươi

buonduyendang.net + cô đơn

Người đàn bà bước qua tuổi bốn mươi 
Thanh xuân đã lùi xa về bên kia sườn dốc
Nửa cuộc người nhận về mình lắm đắng cay, khổ nhọc
Vẫn lặng lẽ mỉm cười, vẫn lặng lẽ bao dung

Đã từng cháy hết mình vì yêu, từng đau đớn kiệt cùng
Nên thấu rõ chuyện nhân tình thế thái
Chẳng còn màng hơn thua hay đúng sai, phải trái
Bình thản bước qua những hiềm khích, thị phi

Người đàn bà bốn mươi vui vì lẽ gì?
Ngoài nhận ra chính mình vốn kiên cường, mạnh mẽ
Đàn ông ư? Chưa bao giờ là tất cả!
Họ cất giấu nỗi buồn vào đáy mắt rất sâu

Đàn bà bốn mươi khan hiếm niềm vui mà dư giả nỗi đau
Chẳng còn khóc mỗi lần nhìn mưa buồn qua phố
Chẳng còn ru mình say mê trước những lời cám dỗ
Và cũng thôi nuông chiều cảm xúc của trái tim

Người đàn bà bốn mươi biết chân cứng đá mềm
Đủ khôn ngoan để rạch ròi niềm yêu ghét
Đủ lý trí để quay lưng với những điều tệ bạc
Đủ thâm trầm để giấu che cả những tính toan

Đàn bà bốn mươi không cần đỏ thắm môi son
Xa lạ với dỗi hờn, với cưng chiều, nũng nịu
Chỉ cần một người biết lắng nghe và thấu hiểu
Đã là quá đủ đầy!

Đàn bà bốn mươi thôi không màng kín một vòng tay
Tự ôm lấy mình cũng chính là sưởi ấm
Bởi đã thấu tỏ lẽ tàn phai sau những ân tình sâu đậm
Nguyện chối từ mang tim ra đánh cược lấy yêu thương

Biết rõ tóc đã nhuộm màu buồn qua những lần soi gương
Cùng những vết chân chim kéo nhau về cư trú
Thôi không đổ thừa cho ván bài phận số
Dù đúng hay sai, mọi sự cũng do mình!

Người đàn bà bốn mươi vẫn khao khát yêu tin
Yêu lấy bản thân và tin mình trước nhất
Dẫu mòn gót chân trên con đường kiếm tìm hạnh phúc
Họ vẫn tiếp tục bước đi!

Người đàn bà bốn mươi tuổi ước mơ gì?
– Bình an nội tâm giữa cuộc đời bão nổi..

Cre: Khuyết danh

Ý kiến của bạn

%d bloggers like this: