Những bình minh đến muộn

Em nhập cuộc say sưa trong vai diễn cuộc đời
Nhưng không trả nổi cát xê vai mình hạnh phúc
Đêm không phấn son nỗi buồn trần tục
Cõi thực không ánh đèn
sân khấu hết lung linh

Anh ôm mộng viễn du phả khói vẽ cuộc tình
Mở cửa đón bình minh bằng lòng tay côi cút
Những muộn màng biết khát khao nước mắt
Ta dìu dắt cô đơn về…
rồi nằm khóc nhau nghe…

Anh lợp lại mái hiên đời em tơi tả phía sau hè
Hái lá me đau che vết thương ngày cũ
Đôi khi…đi cuối nẻo bão giông chẳng cầu mong điều gì hơn nữa
Ngoài một ánh mắt buồn chất chứa bao dung

Mình hãy cứ sống bình tâm sẽ chạm mộng tương phùng
Chuyến xe cuối cùng dành cho người chậm bước
Mái ấm bình yên nhóm nhen nồng đượm
Bếp đàn bà giờ ruộm lửa đàn ông

Em đi qua lời nguyền trái điếc cây câm
Qua những lặng thầm…
Đàn bà hiền ngoan sẽ được quyền hạnh phúc
Lúc anh buồn em đặt tay lên ngực
Và níu lòng anh bằng sâu thẳm, dịu dàng…

Trước những thật thà sẽ òa vỡ hoang mang
Em cuộn tròn trong vòng tay anh ngoan lành không tiếng nấc
Có những điều quý hơn cả tình yêu…
Đó thuộc về cảm xúc
Mình THƯƠNG nhau!

Anh run run đôi tay như lần cởi khuy áo đầu
Dẫu những bể dâu đã làm nhàu mắt ướt
Hôn lên khắp vết dằm gai cỏ xước
Anh tạc lại cho em dung mạo đàn bà

Em họa lại hình hài phong trần cho gã đàn ông lịch lãm hào hoa
Nhưng sẽ chỉ hào hoa với người đàn bà duy nhất
Mình trả lại vai diễn cho đời và bắt đầu thành thật
Những khoảnh khắc muộn màng đáng trân quý…
phải không anh?

~Ngọc Nhu~ (25-4-18)

Ý kiến của bạn

%d bloggers like this: