NHẮN ANH

Nga Lê đàn bà em

Em không làm người phụ nữ mạnh mẽ nữa được không anh?
Mái tóc xanh giờ đã xác xơ và lưa thưa sợi bạc
Ánh mắt mỏi mệt già nua và hốc hác
Mặt mũi âu sầu rầu rĩ những lo toan

Em không làm người phụ nữ ngoan nữa được không anh?
Khi tức lên muốn hét to vào mặt ai một lúc
Nộ khí xung thiên để trào ra theo cảm xúc
Chứ đừng nhu mì mắt chớp ướt hàng mi

Em chỉ muốn được mềm yếu thôi chẳng giỏi giang chi
Muốn ngây ngô bên cuộc đời có anh, không vội vã
Vai anh đây em dựa đi những khi vấp ngã
Cười, khóc đi em đừng giấu cảm xúc của chính mình

Cuộc chiến nội tâm trong em thắng bại bất phân minh
Day dứt, ngổn ngang, giằng xé em với bao chiều vô định
Đập vỡ khổ khuôn cuộc đời để làm theo cảm tính
Hay tiếp tục âm thầm nghĩ tới nước mắt mẹ cha?

Có những ngày em muốn chạy trốn đi thật xa
Hoá thành gió, thành mưa, thành mây trời nhẹ bẫng
Chẳng còn bước thấp cao hớt hải bên đời khập khễnh
Chắp cánh thiên thần cho tim nhỏ hết đau thương…

06/05/2020
Lê Thị Thanh Nga

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: