Khi thấy buồn anh cứ ghé chơi

Đã lâu rồi anh thôi chẳng ghé chơi
Để giọt nắng ở bên thềm rơi mãi
Hoa vẫn ngóng một bước chân trở lại
Và sau vườn vẫn khắc khoải tiếng chim

Sỏi đá rêu phong sỏi đá vẫn đi tìm
Dấu vết cũ của hình hài sót lại
Kỷ niệm giữa bài hát còn rơi vãi
Trả lại cho người – hay trả lại cho tôi

Ai đã đi rồi và chắc chỉ thế thôi
Trong bài hát có vệt dài nỗi nhớ
Thấy khói thuốc giờ bình yên nức nở
Thấy cuộc tình ở điệp khúc đầu tiên

Cây sen đá còn bạc đến triền miên
Rồi một sớm nghe lòng mình hư vắng
Trả lại nhé những khoảng trời tĩnh lặng
Ru ngọt ngào vệt nắng dưới bàn chân

Những khi buồn anh cứ ghé qua sân
Chim vẫn hót và màu hoa vẫn thế
Chỉ riêng tôi những nối buồn chưa kể
Tự bao giờ ngày đã vội sang đêm

Bài hát cho anh giờ đã chẳng thành tên
Bởi đã hát giữa mọi người – quên lãng

Tác giả: Miranda [2006]
Ảnh: Phương Dung

10 năm – vẫn là Giọt nắng bên thềm của cố NS.Thanh Tùng, mình cũng không biết 10 năm trước mình đã nghĩ gì khi nghe lời bài hát để có thể viết ra bài thơ này…10 năm trc thơ vẫn còn ngô nghê vụng về nhưng được cái thật thà -))
Hôm nay bất giác nghe và nhớ – rồi lại tiện tay search thử, thì thấy…hơi bất ngờ vì bạn ý được mọi người sưu tầm khá là nhiều…bạn ý cũng đc chu du nhiều trang và diễn đàn trong 10 năm qua …
Lòng chợt nhẹ nhẹ để sẵn sàng bắt đầu đón đợi mùa ngâu rồi đây!!!

Miranda [2015]

Ý kiến của bạn

%d bloggers like this: