Chỉ còn là những mùa nhớ

tóc bay

Em à..
Thật sự anh cũng không muốn viết những dòng này. Lúc này đây anh chỉ mong rằng bằng một cách kỳ diệu nào đó. Những lời này có thể đến được bên em ở phương trời xa kia, những lời anh không dám nói.. à mà có nói thì chắc gì em đã chịu nghe, thật buồn em nhỉ?

Anh còn nhớ mãi ngày xưa, cái thời mới yêu nhau em ôm anh và ngọt ngào nói: “Anh à! Sao anh thương em nhiều quá vậy? Sao anh có thể làm tan rã trái tim đã đóng băng của em? Em.. yêu anh!”

Lúc đó, anh hạnh phúc lắm 🙂

Yêu nhau mãi, mình cãi nhau hoài. Nhưng mỗi lần mình cãi nhau xong, anh lại đứng trước của phòng em nài nỉ. “Thôi, cho anh vô đi em nhé! Anh xin lỗi em mà!”.. Thế rồi mình hết giận. Em ôm anh, anh hôn lên tóc em, mình cứ thế chìm vào giấc ngủ..

Anh yêu lắm..

Yêu cái mặt mỗi lúc em giận, em làm nũng. Cái cách em chìa môi ra nè, mặt cún con.. Anh đổ cái rộp..! Mãi đến giờ, mỗi lần anh hay giỡn với mẹ.. cái mặt anh làm nũng anh lại bất giác bắt chước theo em. Nhiều lần anh xém bật khóc, nhớ cái cách em nhìn anh với đôi mắt long lanh, cái mặt làm nũng đáng ghét..

Rồi em nói em muốn đi du học..

Cái ngày cầm kết quả trúng tuyển trên tay. Em thì vui mừng phát khóc.. Anh cũng mừng, cũng khóc nhưng lại không cùng lúc.. Anh đưa em đi ăn. Nói là mừng vì em đã trúng tuyển.. Mừng cho cô giáo tiếng Anh tương lai.. Rồi cái mơ ước mở trung tâm Anh Ngữ của em.. Nhưng em nào biết, lúc ra về anh có chạy xe nổi đâu. Tấp ven lề anh khóc như một đứa trẻ con..

Ngày em đi..

Anh chắc chưa bao giờ khóc trước mặt em em nhỉ? Anh nhớ cái lúc anh giả vờ như hành khách, dắt tay em đi vào nơi check in ga quốc ngoại. Hai đứa ôm nhau, em thì khóc ngon lành. Anh chỉ biết cười, nhè nhẹ vỗ lưng em. Anh mạnh mẽ lắm đúng không? Làm gì có.. Em ra đi, là ngày anh buồn nhất! Vì anh biết rồi mình cũng sẽ xa nhau.. Thế mà xa thật..

Em phải lòng người con trai khác..

(Anh nói thiệt, cái anh tây kia chẳng ra hồn đâu)
Bắt máy lên..
Anh: “Em có muốn quen anh ta hay không?”
Em: “Em không biết nữa, nửa muốn nửa không..”
Con nhỏ này! Em có biết anh đau lòng lắm hay không? Cả mấy đêm không ngủ, anh lại sợ em bị nó gạt cho.. Khuyên mãi em mới biết mình sai.. Em gọi video cho anh, em bật khóc, anh thì lại mỉm cười.. “Thôi em, không sao đâu, anh chả trách em, anh hiểu mà..”… Anh hiểu mà..

À, em có còn nhớ lời hứa trước lúc em đi. Anh có nói là, anh sẽ cố gắng làm, để có thể cho em cuộc sống thật tốt. Nhưng dè đâu xui thiệt.. Em đi là cả năm anh bệnh này bệnh nọ. Chẳng rồi được ba cái phòng khám. Cách đây mấy tuần anh lại phải phẫu thuật lần 2.. Tiền kiếm nhiêu cũng đổ ra biển, dành dụm được chút ít..

Nhưng tin tốt là, số tiền dành dụm đó anh cũng đã mở được một quán cafe ở Tân Bình. Anh xin lỗi.. anh xin lỗi mà. Anh biết anh chẳng lo được gì cho em, nhưng anh cũng cố hết sức rồi.

Nhưng đến lúc anh viết những dòng này.. Chắc em cũng đã có quyết định của mình rồi em nhỉ..

Anh chỉ muốn nói là, không phải anh cố tình im lặng. Anh hiểu là im lặng sẽ giết chết tình yêu. Anh cũng đã cố gắng lắm rồi. Anh thật sự xin lỗi em..

Chúc em hạnh phúc! Thật sự từ sâu trong tim anh, anh chúc em thật hạnh phúc bên người ấy!

Anh ấy tốt!” Anh biết em sẽ không nhìn sai..

Chắc ngày về, anh đã không được đón em rồi.. em nhỉ?

Hoàng G

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: