ANH CÓ DÁM YÊU EM KHÔNG?

Em hỏi rằng anh có dám yêu em
Người đàn bà đã một lần dang dở
Sợ tình yêu như sợi dây oan nợ
Sợ hôn nhân sẽ như một nấm mồ

Ở ngoài kia dòng đời cứ đẩy xô
Em nếm đủ gừng cay và muối mặn
Đủ chát chua nhọc nhằn trong ánh mắt
Những đau thương theo năm tháng cuộc đời

Mất niềm tin khi tình đã chia đôi
Anh có yêu người đàn bà từng trải
Có cho được cái gọi là mãi mãi
Hay cũng vội vàng đến lại vội đi

Có dám yêu người quá tuổi xuân thì
Tim vụn vỡ và hồn như đã chết
Nước mắt cạn khô, xác thân mỏi mệt
Khép lòng mình chẳng muốn tỏ cùng ai

Chẳng dám mơ và nghĩ đến ngày mai
Phận đàn bà em mười hai bến nước
Trong hay đục em làm sao biết được
Giữa dòng đời cơ cực tựa bèo trôi

Quá khứ kia em cũng muốn chôn vùi
Muốn bình yên kể cả trong giấc ngủ
Nhưng trớ trêu miệng đời em hứng đủ
Anh có còn can đảm để yêu em?

Thanh_Sunshine

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: