Người đàn bà uống rượu một mình

Bồng bềnh trôi giữa cơn say
Lòng như quán vắng đong đầy niềm đau
Ngoài trời sầm sập mưa mau
Từng chung rượu lạt rót vào lòng đêm

Uống sao cho cạn nỗi niềm?
Hết say lại tỉnh chỉ thêm ưu phiền
Mình em với nỗi niềm riêng
Bước chân đã lạc giữa miền khổ đau

Giữa đường chẳng nợ nần nhau
Bỗng như men rượu ngấm vào thịt da
Quán khuya còn em và ta
Cùng sóng sánh trong la đà hơi cay

Người buồn uống cả cơn say
Xòe tay đếm những ngón gầy lẻ loi
Giật mình ta cũng đơn côi
Trái tim cũng đã rã rời vì mưa

Chuốc bao nhiêu rượu cho vừa?
Tàn đêm có kẻ lòng chưa hết buồn.

Trương Trọng Nghĩa

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: