NÓI VỚI CHỒNG CŨ CỦA VỢ

Ấy là tôi nói với anh
Cuối tuần thường tới dỗ dành…con tôi
Vợ tôi hết đứng lại ngồi
Ẩn sau khuôn mặt đầy vơi nỗi niềm

Anh qua giông bão trắng đêm
Chân chim xô lệch làm nên nét cười
Lỡ tay hạnh phúc đánh rơi
Để tôi cúi nhặt rối bời tơ vương

Chẳng đi chung một nẻo đường
Thì còn chung nụ yêu thương thắm nồng
Tôi – anh – hai – cá – một – dòng
Hai – thuyền – một – bến, hai – sông – một – bờ

Khóc thầm trong những giấc mơ
Sương trên mắt bé đợi chờ bóng anh
Cầu cho phía cuối trời xanh
Có người xâu gió vá lành ngày xưa

Vườn khuya hè dạo khúc mưa
Ban mai sẻ gọi nắng vừa mới lên
Vợ tôi quét lá bên thềm
Hình như thấy dấu chân đêm chợt buồn..

HOÀNG ANH TUẤN

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: