Em cần anh, hơn là, Em yêu anh

xoa đầu anh

Tôi nghĩ “em không cần gì cả” thỉnh thoảng là một câu trả lời rất buồn. Bởi vì, lúc đó, bạn chẳng còn chút hi vọng nào nữa dành cho người đàn ông ấy, hoặc là mối quan hệ ấy.

Nhiều năm trước, khi chúng tôi còn ở bên cạnh nhau. Mỗi buổi chiều tan sở. K vẫn thường nhắn một cái tin kết thúc bằng dấu phẩy rất kì cục.
K hỏi. Em có cần anh mua gì không, phẩy.

Trong khi nhẽ ra người ta phải chốt bằng dấu chẩm hỏi. Nhưng kệ thôi. Đấy là K của tôi cơ mà. Tôi sẽ suy nghĩ độ 5 phút. Rồi nhắn tin trả lời. Thói quen lặp đi lặp lại có phần nhạt nhẽo thật nhưng cho dù bạn có tin hay không, gia đình chính là như vậy.

Đầy ắp những thói quen lặp đi lặp lại nhạt nhẽo, tưởng là vô vị cơ mà sau này khi không còn nữa mới thực sự cảm nhận được mức độ sát thương của chính những điều tưởng là “chán ốm” ấy. Thường thì tôi luôn trả lời rằng mình cần một thứ gì. Lọ nước rửa bát, hộp kẹo, vài quả táo… nếu không tôi sẽ bảo là em cần anh. Trong thâm tâm mình, tôi luôn muốn để K biết rằng anh ấy quan trọng với cuộc đời tôi như thế nào. Không có anh ấy, thì tối nay tôi sẽ chẳng có nước rửa bát, kẹo hay táo và như thế là tiêu đời. Kiểu như vậy. Thế nên, bất cứ lúc nào K hỏi có cần gì không thì tôi đều có được câu trả lời phù hợp.

Cho đến ngày. “Em không cần gì cả” xuất hiện với tần suất dày đặc hơn. Cũng là lúc tôi nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi bắt đầu trở nên xa thẳm. Chuyện gì tôi cũng muốn tự làm lấy. Nỗi buồn nào tôi cũng chỉ thở dài rồi giấu gọn nó trong trái tim mình.

Có những buổi tối, nằm bên cạnh K, tôi ước mình có thể thu hết can đảm rồi quay sang và bảo. Anh ơi, em nhớ những lúc em cần anh lắm! Mà không được. Tự thấy mình nghẹt thở trong rất nhiều những điều không còn có thể giãi bày cho nhau nữa.

Trời bất chợt giông to. Tôi chạy vội vào cửa hàng Circle K gần đấy. Ngước nhìn bầu trời trắng xoá giữa tháng 9. Tôi ước mình có thể nhắn tin cho ai đó chỉ để nói rằng. Em cần anh. Hơn là. Em yêu anh.

Phan Ý Yên

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: