Gọi nhau là tri kỷ nhé người ơi!

chia-tay-nhau

Anh trách mình ngày đó chẳng nhận ra
Cô bạn gái yêu mình tha thiết vậy
Xưa dại khờ cho nên anh nào thấy
Để bây giờ chúng mình phải chia ly…

Ngày đó ngây ngô đâu hiểu hết nghĩ suy
Cứ ngỡ rằng em chẳng yêu mình như thế
Đến khi nhận ra thì chúng mình đâu thể
Chung bước nẻo đời… dù tim vẫn còn thương.

Anh chỉ trách mình… mà đâu dám trách em
Duyên đã dở dang mà chữ thương nguyên vẹn
Phải chăng bởi chúng mình còn vương nợ
Nên đến bây giờ thương vẫn cứ hoài thương.

Hãy nói với anh… em có thấy giận hờn
Có trách oán anh hằng đêm không nhỉ
Hãy nói anh nghe một lần thôi người nhé
Anh nợ kiếp này… mình chẳng thể chung đôi.

Hạnh phúc nhé em dẫu ta đã đôi nơi
Tinh xưa hãy gửi về nơi dĩ vãng
Tựa lửa ấm sưởi tim em canh vắng
Xua hết lạnh lùng băng giá lúc mùa Đông.

Hãy giữ cho anh lời yêu nhé cố nhân
Kiếp sau nhé… chúng mình se duyên nợ
Anh hứa chẳng để mất em lần nữa
Sẽ yêu em cho đến trọn cuộc đời…

Ta gọi nhau “tri kỷ” nhé… người ơi!

nguoivotinh

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: