Gửi anh, chút quá khứ Hà Nội

bên nhau hạnh phúc

“Hà Nội ơi mỗi khi lòng xác xơ. Tôi vội vã trở về. Lấy cho lòng mình dù chỉ là chút bóng đêm trên đường phố quen.

Mỗi lần nghe bài hát này, trong tim lại dịu dàng và kỉ niệm nhẹ nhàng về bên em. Em đã rất khao khát ra Hà Nội để sống lại với những điều em tự xây dựng. Đôi lúc quá khứ không quá ngọt ngào lại làm chúng ta sống chậm giữa hàng ngàn thứ quá vội.

Em Sài Gòn, anh vời vợi và xa thẳm. Chúng ta xa nhau thật rồi!

Anh là quá khứ còn Anh ấy là hiện tại và tương lai của em. Chúng ta đã bước qua nhau rồi, như hai người xa lạ. Chúng ta đã là người dưng, không hơn không kém. Thế mà em lì lợm, cứ xao xác e nghe e lại thấy kỉ niệm tràn về – không ào ạt như 4 năm trước đây, ko đau đớn và rạn vỡ nhưng em đủ biết nó chưa bao giờ mất đi.

Em đã rất không công bằng với anh ấy, nhưng em đã không dấu diếm cái gọi là vết rạn trong em. Em lại nhạy cảm quá rồi, em lại đớn đau nữa rồi. Thế nhưng em lại muốn như thế, không phải vì em còn yêu em.

Em có người yêu mới rồi, anh ấy tốt lắm, em cảm nhận được tình yêu này, nó đủ ấm để em xua đi cái ngây thơ đầu đời của em. Nhưng anh ấy vẫn cho em sống với kỉ niệm – và nó có anh. 

Em nhớ từng lời anh nói, em nhớ từng lời em hứa. Có lúc em đớn đau dằn vặt vì đã làm trái lại những lời em nói cùng anh nhưng càng lớn em càng thấy, chả ai quan tâm lời mình hứa cả, chỉ quan tâm kết quả cuối cùng. 

Tình yêu em với anh chưa đủ lớn và trưởng thành, chỉ ngây ngô và thật thà của cái thời mới yêu – xem tình yêu là phép nhiệm màu và là tất cả. Anh đã từng là tât cả với em nhưng giờ đây, em quên mất rồi.  Em nhìn đời bớt hồng rồi anh ạ. Em yêu nó nhưng em muốn bình yên và an nhiên.

P/s: Gửi anh, chút quá khứ Hà Nội 

LITI HOUSE

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: