Chúng mình đừng gặp nhau nữa nha anh

Chúng mình đừng gặp nhau nữa nha anh
Em chẳng đành nhìn vợ anh phải khóc
Chiều hôm qua em thấy chị gầy rộc
Lúc hẹn em ra để nói
nhiều điều

Chị đã kể về anh biết bao nhiêu
Về thuở trước lúc hai người mới cưới
Em thấy chị đôi mắt buồn rười rượi
Khi nói về sự thay đổi trong anh

Ngày anh chị được hai bên tác thành
Chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng
Nhưng tình yêu trong hai luôn nồng mặn
Thương vợ anh
vẫn chăm chỉ kiếm tiền

Chị kể rằng những đêm tối triền miên
Anh lẻn vợ đi làm thêm chẳng ngại
Ai bảo gì anh cũng đều làm nấy
Bốc vác thuê xách vữa, chẳng quản gì

Cũng vì vậy mà anh đã già đi
Chị đã khóc hai hàng mi đẫm lệ
Và từ lúc có của ăn, của để
Chị thấy anh về trễ
khác mọi ngày…

Từ hôm ấy la liệt những cơn say
Những gắt gỏng “mày – tao” luôn thường trực
Tổ ấm xưa đâu còn là hạnh phúc
Nay vỡ tan hai ngã rẽ cuộc đời

Mình gặp nhau hôm ấy cũng mưa rơi
Sự cô đơn trong em vơi gần nửa
Em không muốn cho mình sự bào chữa
Vì thật tâm em cũng rất yêu anh

Nhưng anh à, em chẳng thể lạnh tanh
Vì dẫu sao em cũng là phụ nữ
Em không muốn anh là người tình phụ
Giống như hôm chị nước mắt lưng tròng

Anh thật lòng muốn em hạnh phúc không
Nếu là vậy nghe những lời em nói
Về đi anh! hãy về để nhận lỗi
Đó là nơi “duy nhất” muốn anh về

Con người ta có nhiều chỗ để đi
Nhưng duy nhất một nơi
để về lại…

Trần Thành Vinh

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: