BUÔNG

đối mặt

Bài thơ này em viết gửi cho anh
Là bài thơ với nỗi buồn man mác
Không giận hờn cũng không ai phụ bạc
Chỉ là mình đã đổi khác mà thôi

Khoảng cách hai ta có lẽ quá xa vời
Và suy nghĩ cũng của mỗi người cũng thế
Em chẳng thể cứ dửng dưng mặc kệ
Với những gì mình đã trót vấn vương!

Bởi đôi ta chẳng thể bước chung đường
Cố níu kéo cũng ngàn phương cách trở
Anh có thấu bao điều em lo sợ
Về một ngày ta vĩnh viễn mất nhau ?

Chia tay rồi ai mà chẳng đớn đau
Bởi những lúc khơi sâu miền ký ức
Cả những lúc tái tê nơi lồng ngực
Quặn thắt lòng, buốt nhức nỗi niềm riêng

Tình không còn những trong sáng hồn nhiên
Nên lo lắng phút thần tiên dần tắt
Nên sợ hãi chỉ riêng mình góp nhặt
Mảnh vỡ tình trong hiu hắt đắng cay

Em quyết rồi, đã đến lúc chia tay
Vậy anh nhé, nợ duyên này đã hết
Níu làm chi cho lòng thêm mỏi mệt
Em buông rồi, mình kết thúc thôi anh.
Thơ: Ngọc Hân

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: