Yêu có điều kiện là tình yêu của trẻ con

https://buonduyendang.net +ngoại tình

Một ngày đầu Đông mưa tầm tã, gió len lỏi vào từng kẽ hở của chiếc áo len, gió lùa vào lòng lạnh lẽo. Chị thấy anh cười vén tóc cô nhân viên mới nơi hẻm nhỏ cuối đường. Ánh mắt dịu dàng ấy, cử chỉ ngọt ngào ấy, nụ cười si mê ấy, dành cho chị từ khi nào, chị không còn nhớ nữa. Có những thứ ngỡ như vừa mới đây, lại trôi dạt tận tháng năm nào, gần như là quên lãng.

Anh không còn yêu chị. Suy nghĩ này khiến tim chị rét buốt, không phân biệt được là vì gió hay bởi vì anh.

Tối muộn anh về nhà, quần áo gọn gàng, tác phong lạnh nhạt, giống như bao ngày qua, chẳng hề có sơ hở. Nhà tối đen, anh cằn nhằn đi đâu mà nửa đêm gà gáy không biết về. Đèn bật lên, anh giật thót mình thấy chị ngồi im trên sô pha, trầm mình trong bóng tối. Anh gắt lên, em làm sao mà ngồi như cô hồn, đèn đóm không bật, cơm nước không nấu, có biết mấy giờ rồi không?

Chị nhìn anh, bỗng thấy buồn cười. Anh cũng biết mấy giờ rồi sao? Anh cũng biết là muộn sao? Sao anh chẳng diễn theo mô tip những ông chồng ngoại tình nhỉ? Chị bảo: người ta đi ngoại tình về đều chiều vợ thương con hơn để che giấu tội lỗi, bớt áy náy hơn. Sao anh lại không như thế? Anh ngẩng phắt đầu lên quát, em nói linh tinh cái gì?

Chị mờ mịt, chị đang nói linh tinh cái gì? Đây là chồng chị, người đàn ông mà chị hiểu rõ đến từng cái gắt ngủ, từng cái bực bội khi anh không hài lòng, từng cái gia trưởng khi chị trái ý. Chị còn hão huyền mong anh thấy áy náy sau khi yêu đương với người khác sao?

Chị nấu hai bát mì, bỏ hai quả trứng, cho thêm hành lá. Anh nhíu mày, nhặt từng đoạn hành bỏ ra bàn. Chị nhìn vẻ mặt đen như đít nồi của anh vài giây rồi nhìn sang bát của mình. Chị bảo:

Từ ngày quen biết anh tới giờ là hai mươi năm em nấu ăn không cho hành. Thực ra em là đứa nghiện rau thơm và gia vị. Nhưng nếu sớm biết khuôn mặt của anh đặc sắc như thế này, em sẽ nấu mì với hành sớm hơn.

Anh nhìn chị với ánh mắt khó hiểu. Chị lại từ từ vừa ăn vừa nói tiếp. Chiều nay em thấy anh và con bé nhân viên mới ở hẻm phố nhiều nhà nghỉ. Không phải em theo dõi anh đâu, chỉ là tình cờ. Nhưng nhìn anh hiền dịu thế em lại thấy xa lạ, hình như đó không phải chồng em. Chị nói anh cứ từ từ ăn, đừng ngắt lời chị. Anh biết chị thấy hết rồi nên cũng ngồi im. Cái tài của anh là luôn giữ được bình tĩnh.

Chị nói, chị rất bối rối, bởi chị đã nghĩ anh sẽ không ngoại tình. Cái người đàn ông luôn yêu một cách có điều kiện như anh sẽ không đánh đổi gia đình để vuốt ve yêu chiều một cô gái trẻ. Vì anh luôn cần một người mẹ, chứ không cần một đứa con. Anh luôn muốn là người được chăm sóc.

Chị nói, nếu em đánh nó, anh sẽ để yên sao? Nếu em thuê người đánh nó, tung lên mạng, đăng các diễn đàn, tố nó giật chồng, anh vẫn dịu dàng bảo vệ nó chứ? Anh bảo chị đừng có điên. Chị nói chị đúng là điên, điên nên còn ngồi đây, ăn mì cùng anh, nói chuyện với anh về một người thứ ba nào đó.

Chị nói, mỗi khi anh không vừa lòng điều gì, tình cảm anh dành cho em vơi đi một ít. Từ những thứ rất nhỏ nhặt, tầm thường. Em nấu một bữa cơm không ngon, em giặt một chiếc áo không sạch, em làm hỏng một chiếc giày, em không về quê dự đám cưới, em quên mua quà cho cháu gái, em giận anh bỏ vào giường nằm… Không nhiều, nhưng chính bởi vì nó chỉ là hi hữu cho nên anh mới coi đó như là phản nghịch. Bởi anh cho rằng, làm vợ thì không được như thế, không được ẩu, không được đãng trí, không được ích kỷ, không được làm mình làm mẩy như trẻ con.

Chị nói, chị luôn nhìn sắc mặt anh để biết anh vui hay buồn, hài lòng hay thất vọng. Anh là một người kiệm lời, vừa lòng anh không khen ngợi, không vừa lòng anh nhăn mặt chau mày, có khi vài ngày ôm gối sang phòng khác ngủ. Anh mới là trẻ con. Bởi vì chỉ có trẻ con mới trao thương yêu và nụ cười một cách có điều kiện. Nó sẽ cho người lớn ôm vào lòng, thơm lên má khi người ta cho nó đồ chơi, kẹo ngọt. Nó sẽ vui vẻ đi chơi với người lớn khi người ta hứa mua cho nó xe đẹp, váy xinh. Khi người ta không cho nó nữa, nó sẽ ngoảnh mặt làm ngơ, không quấn lấy người ta nữa, cũng không thích, không quý nữa. Bởi nó cho rằng, người ta không đáp ứng nó, không như ý nó chính là không yêu thương nó, không coi nó là nhất nữa. Anh cũng giống những đứa trẻ, luôn coi mình là trung tâm của thế giới, thích nhìn người khác xoay quanh mình, ban phát tình yêu dựa theo thái độ cùng điều kiện.

Nhưng trẻ con khác anh ở chỗ, nó có thể thay đổi khi lớn lên nếu được giáo dục. Còn anh thì đã quá tuổi để người khác phải dạy thế nào là yêu thương và trân trọng. Cho nên, em sẽ ra ngoài ở một thời gian, chuyện của anh, anh tự nói với các con và gia đình hai bên nếu anh muốn li hôn để đến với nhân tình bé bỏng.

Chị ăn nốt sợi mì cuối cùng, đứng dậy và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Người ngoài sẽ bảo, người phải ra khỏi nhà là anh, vì người có lỗi là anh. Nhưng chị biết, chị cũng có lỗi. Lỗi của chị là đã quá yêu anh, cho anh cơ hội tổn thương mình, tệ bạc với mình. Chị muốn để anh cảm nhận sự lạnh lẽo, cô đơn trong chính ngôi nhà của mình khi bước về nhà mà không có ai cả. Con cái đi học xa, người thân nhất không bên cạnh. Chị không còn ở cái tuổi thích làm mọi sự náo loạn mới hả dạ, mát lòng. Gia đình dùng mồ hôi, nước mắt cùng đau lòng gây dựng nên, không nỡ buông tay vì một người mình không biết. Không còn quá yêu như ngày trẻ dại, nhưng thương thì chưa từng thay đổi phút nào. Không muốn giận quá mất khôn. Bởi chị biết rằng, sóng gió đến, không thể cứ đập nồi dìm thuyền, đồng quy vô tận với nó là sẽ như chưa hề có gì xảy ra, mọi thứ sẽ bình yên trở lại.

Chị, không muốn yêu thương giống một đứa trẻ con, vĩnh viễn chỉ thấy những điều kiện từ một phía. Chị muốn thương bằng những điều kiện của người lớn, bao gồm vị tha đến bến, kiên quyết đến cùng.

Ở lại hay đi, phải là chị nói, chị quyết, chị tính thì mới được.

Hạ Tiểu Thiền

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: