Đã quên được anh

cô đơn bên đường

Cũng chẳng biết, nguyên do làm sao nữa
Không còn buồn khi đi giữa trời Đông.
Chẳng bâng khuâng mình thầm tự hỏi lòng
Có vô tình gặp được anh trên phố?

Đã xa rồi những ngày em phải cố
Dỗ dành mình giữa tiếc nuối mênh mông
Nước vẫn chảy, sông kia vẫn xuôi dòng
Chỉ có em không mong nữa, người ấy.

Cũng chẳng biết là từ dạo nào đấy
Em không khóc khi thấy kỷ niệm xưa
Lệ đã hết hay tình giờ khô cạn
Vào một lần gượng cười để tiễn đưa

Có những chuyện em biết nhớ cũng thừa
Nên học quên tìm vui cùng năm tháng
Sau cơn mưa bầu trời kia lại sáng
Sẽ có người xứng đáng với em hơn

Rất nhiều lúc em mỉm cười tạ ơn
Cuộc sống đã cho em lần vấp ngã
Như con thuyền qua phong ba sóng cả
Để mai này, mạnh mẽ trưởng thành thêm.

Chẳng nhớ nổi là đã có bao đêm
Bóng hình anh không hiện về trong mộng
Em chẳng biết tình yêu bao sâu rộng
Nhưng em hiểu… mình đã quên được anh.

Angelas K

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: