Mùa cúc năm sau

hoa cúc và áo dài

Em ước tim mình có thể quên anh
Như chưa từng thương yêu nhiều đến thế
Nhưng thật lạ muốn quên mà không thể
Cứ nhớ hoài hình bóng ấy trong tim

Bóng chiều loang sương giăng kéo màn đêm
Nỗi nhớ anh trong lòng thêm se sắt
Cúc hoạ mi giờ úa màu phai sắc
Anh đi rồi mang theo cả mùa thương

Anh đi qua mùa lá đổ vấn vương
Chẳng giữ cho em chút nồng nàn hoa cúc
Có phải chăng luyến lưu kia còn thức
Nên anh hững hờ chẳng dám nắm tay em?

Thôi anh nhé chúng mình hãy lặng im
Để thử tim anh đang nghiêng về đâu nhé
Em không muốn – em nhận về một nửa
Còn nửa kia trăn trở bởi người xưa!

Lại qua rồi một mùa hoa cúc nở
Khép nhớ thương gừi theo cánh hoa tàn
Những nụ gió ngày hôm qua đã vỡ
Em sẽ đợi người ở mùa cúc năm sau…!
Tg: Trang Nguyễn.

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: