MỘT BÓNG GẦY XÁC XƠ

đàn bà cô độc

Lúc cần bờ vai tựa
Là lúc lòng bơ vơ
Tưởng thương yêu cổ tích
Bao tháng năm tôn thờ.

Thế rồi khi giông bão
Mới nhận ra mình nhầm
Khi nói về hiện thực
Ngọt ngào thành lặng câm

Đàn bà hai mươi tuổi
Thương yêu tựa màu hồng
Cả tin người tùng bách
Tâm hồn người mênh mông

Đàn bà ba mươi tuổi
Trải qua bao thăng trầm
Hiểu tình như sương khói
Và dòng đời bão giông

Thì ra mình nhỏ bé
Trái tim đau khạo khờ
Sau màn đêm còn lại
Một bóng gầy xác xơ
Đằng sau hai mĩ từ “hạnh phúc” có đôi khi là một nỗi đau tận cùng không thể sẻ chia.

(Nghinh Nguyễn)

Leave a Reply

error: Content is protected !!