Chợt thấy thương

hoa vàng

Chợt thấy thương.. ngày hôm qua quá đỗi
Bởi cả tin hóa nông nổi dại khờ
Cứ bận tâm chuyện trẻ con hờn dỗi
Bữa xuân tàn con nắng cũng bơ vơ

Chợt thấy thương.. bàn tay gầy nhỏ bé
Nắm rồi buông ngày tháng cũ mệt nhoài
Rót thời gian vào hư vô thật khẽ
Cuộc đời này.. hơn thua chuyện đúng, sai

Chợt thấy thương.. những thấp hèn toan tính
Những sân si hợm hĩnh.. thói người đời
Ai đâu biết trăm năm dài hay ngắn
Đọa đày mình trong vực thẳm sầu khơi

Chợt thấy thương.. chuỗi ngày xanh buông thả
Mải lo toan tất tả đến quên mình
Khi ngoảnh lại thấy bóng mình như đã
Tuổi xa người.. hối hả những hư vinh

Sau tất cả ..hãy thương mình một chút
Thương từng giây, từng phút hiện hữu này
Sau ngào ngọt dẫu tận cùng hẫng hụt
Trả vô thường một sớm trở về ngay !
CHỢT THẤY THƯƠNG…! #ThiênThư

P/s. Viết cho em cô gái nhỏ dại khờ
Ngồi đong đếm muôn niềm mơ gửi chữ
Đếm mùa trôi nhịp thời gian dành giữ
Tìm yên bình giữa thiếu đủ bão giông

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: