Mối tình không tên cũng chỉ để quên

Thủy Trinh

Mình là gì của nhau vậy hỡi anh?
Mà những nụ hôn chỉ dành trong bóng tối…
Rồi bước qua nhau như người dưng ngược lối
Phố đông người ta hờ hững chẳng hề quen…

Mối tình này anh có dám đặt tên?
Mà bắt em phải quên và mãi nép mình sau cánh cửa?
Thôi xin anh! Đừng dấu em vào bóng đêm nữa
Hãy cho mình một danh phận được không?

Đừng để em quá quen với sự nhớ mong…
Và rồi phải chôn dấu trong lòng mình đau nhói
Và rồi cứ nghĩ rằng chúng ta chưa hề nói…
Lời ngọt ngào vội vã trói tim ta….

Em đã cố vùi mình trong những ngày hối hả
Chợt nhận ra mọi thứ đã vơi đi ít nhiều
Anh im lặng….và từ đây em đã hiểu
Mọi lưng chừng sẽ sớm chấm dứt thôi…

Biết bao giờ mưa sẽ thôi rơi?
Để con đường mới sẽ êm đềm trở lại
Chỉ là sẽ không cùng nhau mãi mãi
Chân thành này xin khép lại được không?

Anh cứ đi đi, đi cho thoả chí tang bồng
Còn em sẽ tìm vui trong một khung trời mới
Hãy cứ nghĩ rằng chúng ta chưa hề tới
Con đường tình vời vợi vẫn trống không…

Mối tình không tên
Cũng chỉ để quên…!!//

Thơ v& Ảnh: Thủy Trinh 16/4/2021

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: