QUÊN

cô đơn bên hoa trên cầu

Thôi đành vậy em block anh đây
Chỉ như thế mới dần quên anh được
Tới cuối cùng em là người thua cuộc
Cao ngạo thế nào mà vẫn chông chênh

Em vờ mỗi ngày vui vẻ nhẹ tênh
Vờ không quan tâm, vờ không để ý
Vờ gạt hình anh ra khỏi suy nghĩ
Vờ bình thản lòng, vờ đã quên anh

Em vờ bất cần đoạn tình mong manh
Vờ chẳng trách than , vờ không giận dỗi
Vờ không nhớ nhung, không chờ không đợi
Vờ mặc kệ đời , Vạn sự tuỳ duyên

Em giả vờ mình đang rất bình yên
Dẫu không có anh em thừa mạnh mẽ
Chẳng sợ cô đơn, chẳng buồn đơn lẻ
Vờ mình bất cần một kẻ vô tâm

Nhưng anh biết không em vẫn âm thầm
Tìm kiếm tên anh khi mà rảnh rỗi
Ký ức yêu thương dâng lên vời vợi
Nước mắt ngậm ngùi nuốt ngược vào tim

Nay chặn face anh để khỏi kiếm tìm
Chẳng chạm tên anh, chẳng xem hình nữa
Em sẽ quên anh! Thật mà! Em hứa!
Dẫu mất cả đời mới có thể Quên!
Tg: Đồng Ánh Liễu

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: