Mong manh nỗi nhớ

cô đơn bên biển hoàng hôn

Em ủ mình vào đêm
Như mầm cỏ ủ mình trong đất
Mùi đất tháng năm
oi nồng
hóa chật

Em oằn trái tim mình thở nhẹ
Đợi mùa,
đợi anh
Nỗi nhớ hun hút dài
Nỗi nhớ lại mong manh

Em không bấu nổi trong mình
Nên cứ để nỗi nhớ lan đầy ra
nhuộm xám,
nhuộm đen,
nhuộm màu của đất

Chỉ mỗi riêng em
chẳng nhuộm gì mà rất thật….
nhớ anh !!!

Con dế vô ưu…
ngủ vùi mình trên cánh đồng màu đã bớt xanh
Mặc luống cải lên ngồng cũng héo vàng đôi cọng
Sông tháng Hạ mùa này có chỗ
đã cạn lòng
nhưng Em bơi mãi không nhấc nổi trái tim mình qua nhiều vũng nhớ

Em bám víu vào thơ
Bẻ cong chiều
vênh giấc mơ yêu
Ngập ngừng nhịp thở….

Nhưng anh ơi…
Có lẽ nào, sống chỉ còn là chờ
Để chiều rơi,
giấc mơ em rơi ….

Phố không tiếng vọng
chân người.
Nắng sắp cạn mùa
mà anh thì biền biệt nơi nào
chẳng tới.

Nguyễn Đăng Thanh

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: