Con thương bố, nhưng sẽ không lấy một người như bố

Bố quạt con ngủ thi đại học

Bố cực kì ít nói. Trước khi mối quan hệ bố con của nó được cải thiện thì hơn hai chục năm qua nó và bố không bao giờ nói chuyện quá hai câu ngoài “bố về ăn cơm”, “hôm nay bố có đón em không?”

Người ta thường nói con gái là bình rượu mơ của bố nhưng sự thật thì bố nó có rượu nếp, rượu Yên Phú, rượu Kim Sơn, rượu chuối hột và rượu chè cờ bạc.

Nó từng ghét bố.

Vì những đồng học phí của nó đều phải xin mẹ, vì những buổi họp phụ huynh bố đều vắng mặt, vì những ngày lễ tết xum vầy bố bận đi TRỰC, vì những đêm thức trắng khóc sưng mắt vì bố say mềm, vì đến ngay cả việc nó vui mừng khoe với bố việc đỗ vào trường cấp 3 công lập, hay bất kì thành tích nào bố cũng gạt tay đi “học gì lắm“.

Ngày trước bố có thế không?
Nó tò mò hỏi mẹ. Vì trong kí ức của nó bố thật tệ, chẳng giống như trụ cột gia đình tý nào.
Ngày xưa không như vậy, cưới nhau có con mới quá ra như vậy

Câu trả lời của mẹ càng khiến nó tò mò, càng khiến nó thêm ngờ vực và muốn đi tìm câu trả lời.
Mùa hè năm ấy, nó dọn đồ chuẩn bị bước sang một chặng đường mới xa nhà và đi làm, trong lúc sắp xếp đồ đạc, sách vở cũ nó vô tình thấy “nhật kí của bố”.
Thì ra người đàn ông , người bố nó từng “ghét” có nhiều những tâm sự mà không thể kể cho ai, ngay cả người bạn đời của mình.

Bố cũng viết, viết về những sai lầm của mình trong quá khứ.
Sự yêu thương đùm bọc của bà nội thành “chiều quá hoá hư” , bố biết mình sai nhưng không có cơ hội để quay đầu sửa chữa.
Bố cũng không biết phải làm gì khi có con đang tuổi quá trẻ, những áp lực và tính chất công việc không có thời gian dành cho gia đình và các con, và ngay cả bố cũng không có đủ kinh tế để gánh vác cả gia đình.

Sự bất lực, nuối tiếc kèm thất vọng của bố khiến nó cay mắt.

Nó cảm thông với bố hơn một chút. Ít ra nó cũng hiểu lí do tại sao bố hút nhiều thuốc, cư xử như vậy. Nó không trách bố nữa mà nó thương bố nhiều hơn.
Nó cố gắng bắt chuyện, hỏi những câu chuyện hàng ngày với bố, mặc cho lúc nào bố cũng lạnh như băng, không nói gì .
Những lúc như thế nó thật nản nhưng nghĩ lại “bố mình chứ ai mà phải ngại”.

Dần dần những câu chuyện từ cái lướt qua màn hình đến 5, 10, thậm chí là 15 phút, nó cũng hiểu được nỗi lòng người bố, người cha nhiều hơn.
Mỗi lần bố uống rượu say mềm, nó bảo bố đừng về, cứ ngủ lại đó, đi về trong lúc say xỉn gây tai nạn ảnh hưởng tới người khác và hại cả mình.

Nó bảo bố, mai sau liệu bố có muốn con gái mình đánh đổi tương lai lấy một người suốt ngày say rượu rồi không màng chăm lo cho vợ con như vậy không?
Sau này lúc ốm đau bệnh tật, bạn rượu có đến chăm bố không hay chỉ có mẹ con bên cạnh? Ai cũng phải tự có trách nhiệm với cuộc đời mình, nó cũng không thể ở bên bố mẹ mãi, sau này có cũng phải lâp gia đình, thế nên sự góp ý của nó bố mẹ có giận hay lắng nghe đều là nó muốn tốt cho họ.

Nó cũng bảo nhìn thấy bố mẹ mặt nặng mày nhẹ nó cũng không dám và không muốn về về vì mệt, vì lại phải nhìn sắc mặt của mọi người, ăn một bữa cơm chan nước mắt.
Bố mẹ phải hạnh phúc vui vẻ thì con cái mới hạnh phúc vui vẻ lo làm ăn xa được.
Mỗi người bớt cái tôi đi một chút thì mới thành của chúng ta.

Dần dần bố nó cũng ít uống rượu hơn, người đàn ông gầy đen nhẻm giờ cũng có tý da tý thịt.

Buổi chiều vẫn tranh thủ về sớm quét sân, tưới rau cho gà ăn, những cuộc nhậu nhẹt say mềm vui vẻ với bạn bè đồng nghiệp cũng giảm dần đi, những tiếng cười trò chuyện cũng vui vẻ cũng xuất hiện nhiều hơn trong gia đình nhỏ đó. Lúc đó, nó cũng an tâm trở về nhà nhiều hơn.

Điều thành công và tuyệt vời nhất cho đến giờ phút này của nó có lẽ không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, đi được bao nhiêu nơi mà là thấu hiểu và thương yêu, trò chuyện được với chính gia đình mình.
Khoảng cách thế hệ, sự khác biệt về suy nghĩ vốn dĩ không đáng sợ bằng việc chúng ta có sẵn sàng để thấu hiểu nhau không.

Sưu tầm từ FB một người con gái tôi quên

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: