Ta yêu người mà người chẳng yêu ta

Ngỡ đem hết tim mình cho đi là nhận về chừng ấy
Mỵ Châu ơi nàng chưa chết bao giờ
Nàng hoá thân trong những giấc mơ
Hoá thân thành ta – dại khờ nông nổi..

Ta đã yêu từ khi chưa có tuổi
Thuở hồng hoang chưa có loài người
Vì đắm say lúng liếng môi cười
Ta đánh đổi cả một thời xuân sắc..

Bao bướm ong dặt dìu ta cũng mặc
Chỉ yêu anh duy nhất ở trong đời
Lông ngỗng, lông ngan rơi trắng tơi bời
Kề cái chết vẫn thương người da diết..

Hỏi đất dày, hỏi cao xanh có biết
Ta yêu người mà người chẳng yêu ta
Ngậm trong lòng bao cay đắng xót xa
Tình yêu ấy hoá thân thành châu ngọc..
Trà Hoa Nữ

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: