Có những ngày như thế!

chân trần trên cát

Có những ngày hai đứa mình chẳng hiểu được nhau
Giữ cái tôi mặc người kia có nói gì đi nữa
Cơn giận dữ trong lòng như nắng lửa
Đốt cháy tâm can, đắng đót giọt lệ sầu

Có những ngày, em chẳng biết đi đâu
Thành phố rộng mà lòng người hẹp quá
Muốn đến nơi bình yên cho khuây khỏa
Chợt nhận ra nơi ấy là …tuổi thơ

Có những ngày em cảm thấy bơ vơ
Ngước xa xăm hoàng hôn phía chân trời bỡ ngỡ
Rồi thấy lòng cô đơn làm em sợ….
Bóng anh về.. diệu vợi lối em đi!

Có những ngày rồi em chợt nhận ra
Giận dỗi chi cho lấm lem ướt nhèm đôi má
Hạ cái tôi bởi mình đâu phải người xa lạ
Nụ cười em nghiêng ngả về nơi ấy.. là anh!

(Lý Thương )

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: