KHOẢNG TRỜI RIÊNG

hoa dại

“Có một người nào đó mình rất thương
Và người ấy cũng thương mình như vậy”
Nhưng thương ơi! Dù là thương biết mấy
Chỉ của hai người trong một khoảng trời riêng!

Khoảng trời riêng giấu kín mọi nỗi niềm
Lúc mình vui – trời cao xanh trong mát
Cũng có lúc trời nổi giông gió giật
Là lúc buồn, lúc giận dỗi, hờn ghen!

Câu “Mình ơi!” tha thiết, nghe rồi quen
Hôm nào không thấy “Mình ơi?”, là lại nhớ
Nghìn trùng xa, thương hai đầu cách trở
Khoảng trời riêng da diết đến cháy lòng.

Qua đủ rồi, êm đềm lẫn bão giông
Bởi quy luật muôn đời là vậy
Cất vào lòng, giữ mãi trong ngực trái
Một khoảng trời mãi mãi của riêng ta…!

Thơ: Minh Thu.

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: