Giá như con người ta có thể mạnh mẽ để khóc khi buồn thì tốt biết mấy

bên nhau

 “Giá như con người ta có thể mạnh mẽ để khóc khi buồn thì tốt biết mấy” là tâm sự của một chàng trai khi nhìn thấy ảnh cưới của người yêu cũ

Thank you for reading this post, don't forget to subscribe!

Người yêu cũ luôn là mảng ký ức mà mỗi người muốn cất giấu tận thẳm sâu trái tim. Và nó lúc nào cũng là một danh xưng khó gọi tên, vì nó đi kèm với những kỷ niệm “không biết nên buồn hay nên vui”.

Kết thúc chuyện tình 3 năm của mình với cô gái dành những ngày thanh xuân đẹp nhất bên chàng trai chẳng có gì trong tay, anh chàng gửi lời nhắn nhủ: “Em hãy sống tốt vào đấy, biết chưa?”

“Giá như con người ta có thể mạnh mẽ để khóc khi buồn thì tốt biết mấy.

Hôm nay, anh thấy ảnh cưới của em rồi. Và người đứng cạnh em chẳng phải là anh như ta đã từng hứa. Từ khi em nói chia tay, anh vẫn cứ hy vọng nó vẫn giống như những lần trước đó là chúng ta sẽ lại quay về bên nhau. Cũng giống như cách anh và em hay đi lòng vòng trên những con đường vậy. Khi đó em luôn nói với anh “anh ơi, chúng mình lúc nào cũng lòng vòng thế này là sao anh nhỉ? Chúng mình loằng ngoằng vầy thì sau này sao đây?” (Không ai nói ra nhưng anh biết cả anh và em đều thoáng bối rối).

Nhưng rồi ngay lúc đó em gạt bỏ điều đó đi bằng câu “nhưng cuối cùng thì mình cũng cùng nhau tới đích mà” (rồi cả 2 cùng cười phá nên, lúc đó em ôm anh chặt hơn chút nữa). Em à, câu nói đó luôn hiện diện trong tâm trí anh, nó luôn nhắc anh là dù có thế nào thì cuối cùng ta vẫn sẽ bên nhau. Nó vô tình là thứ anh bám víu, anh hy vọng. Nhưng đến hôm nay, anh không còn dùng nó để lẩn tránh sự thật và hy vọng được nữa.

Tim anh thắt lại và trên má tự nhiên xuất hiện những giọt nước mà người ta gọi là giọt lệ.

Chúng ta bắt đầu vào một tối mùa thu và cũng kết thúc vào một buổi như thế, đánh dấu quãng thời gian 3 năm, 3 năm đẹp nhất của cuộc đời người con gái, em dành để bước đi cùng anh.

Việc lựa chọn giữa gia đình và người yêu thật sự quá khó phải không em? Lại vào đúng thời điểm anh đang bắt đầu sự nghiệp, mọi thứ cuốn anh đi, anh lao đầu vào xây dựng thứ gọi là tương lai và cứ nghĩ rằng như vậy mới là tốt. Như vậy sẽ cho em được một cuộc sống tốt, một tương lai tốt. Anh đã không nhận ra được những áp lực đến với em là quá lớn. Và rồi nhiều thứ khác nữa xảy ra, để rồi em quyết định buông tay và nắm lấy 1 bàn tay khác.

Giờ đây, anh chỉ đủ can đảm viết được cho em những lời cuối cùng thế này thôi, cũng như là để trải lòng. Giờ đây, mọi thứ sẽ được gói gọn lại và cất vào hộp, cái hộp mà mọi người gọi đó là hồi ức.

Cái giá của sự trưởng thành lớn quá em ạ và anh không muốn lớn chút nào. Anh cũng không đủ giàu đến mức trả 1 cái giá quá đắt như vậy, nhưng ai cũng phải lớn phải không em?

Thật lòng anh cầu chúc em một đời bình an và hạnh phúc.

Sẽ chẳng có kiếp sau đâu em nhỉ?

Nhưng em à, anh vẫn muốn nói là: “Nếu có kiếp sau, em hãy ở lại bên anh nhé! Được không?”.

Anh xin phép nói câu này với em lần cuối: “Anh yêu em. Em hãy sống tốt vào đấy, biết chưa?”.

Leave a Reply

error: Content is protected !!