Trả anh về với thế giới riêng anh

cô đơn soi gương

Trả anh về với thế giới của anh
Cuộc sống đôi ta chẳng đồng hành nữa được
Em và anh như hai người đi ngược
Thương rất nhiều … em cũng phải ra đi.

Em ngày xưa cũng xinh đẹp xuân thì
Lén cha mẹ … “góp gạo chung” sống thử
Quá yêu anh … cô bé nào do dự
Dọn đồ về chung … nhà trọ cùng anh

Thời gian ơi! Sao nỡ vội thật nhanh
Vèo một cái mấy năm rồi anh nhỉ ?
Vì yêu anh … em không nhiều suy nghĩ
Chỉ biết rằng … em đã thuộc về anh …

Mộng ban đầu … bao khát vọng tuổi xanh
Nguyện cùng anh xây giấc mơ thật đẹp
Cứ tưởng mình thuộc về nhau “mảnh ghép”
Mộng ban đầu … tan vỡ thật là nhanh

Về “chung nhà” mới nhận thấy nơi anh
Người đàn ông không bao giờ chịu lớn
Ham nhậu, ham chơi, banh, gà, đề đóm,…
Bỏ mình em cứ thui thủi một mình

Em buồn lắm bởi anh quá vô tình
“Đã vợ anh” … em nào đâu đòi hỏi
Chỉ bên nhau cùng mặn nồng sớm tối
Sống chung nhà … mà như kẻ “mồ côi”

Mỗi cuối tuần … người trên phố sánh đôi
Anh kéo bạn về hát hò ăn nhậu
Em trở thành “cô người hầu” dọn dẹp
Bao lần rồi … anh có nhớ không anh ?

Cứ trôi dần … em tuột mất tuổi xanh
Cứ gượng cười nào dám than với mẹ
Mỗi xuân đến chợt có người ghẹo hỏi
“Lớn tuổi rồi sao chưa cưới vậy con ?”

Như vợ chồng … nhưng anh sợ … có con
Em giục cưới … anh lý do các kiểu
Anh ham chơi, vô tư nên nào hiểu
Em bây giờ … xơ xác cánh hồng phai

Trả anh về với hiện tại, tương lai,…
Em tự nguyện … biến mình thành quá khứ
Dẫu còn thương … lần này không do dự
Trả anh về VỚI THẾ GIỚI RIÊNG ANH! ./.
(Tg: Nguyễn Quang Thông)

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: