CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – P12

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 1
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 2
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 3
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 4
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 5
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 6
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 7
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 8
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 9
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 10
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 11

CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – Phần 12 qua giọng đọc MC Thanh Mai

Sau những tiếng gõ, Thương mở cửa phòng ra. Cô sững sờ khi thấy Duy đứng đó. Anh nhìn cô, rồi lao vào phòng, ôm chầm lấy Thương:

– “Anh biết là em ở đây mà, anh đã đoán không nhầm. Em tệ quá, tại sao lại tắt mắt, lại không liên lạc với anh. Em tính bỏ anh luôn đấy à?”

Được Duy ôm vào lòng, Thương cứ thế khóc nức nở. 2 hôm nay, cô về vùng biển này, thuê căn phòng khách sạn nơi mà hai người từng ở để trốn cả thế giới. Thương muốn tĩnh tâm lại một chút sau biết bao nhiêu chuyện xảy ra.

Duy và Thương nằm trên chiếc giường. Anh cúi xuống hôn cô một cách mãnh liệt. Nụ hôn của những nhớ nhung, lo lắng và yêu thương. Trái tim Thương dường như cũng được xoa dịu, những vết thương như lành lại trước tình yêu và sự dịu dàng này của Duy. Cô cũng hôn anh, nụ hôn vừa cuồng nhiệt, vừa thấm đẫm nước mắt. Thương ôm chặt lấy cơ thể Duy để cảm nhận hơi ấm của anh.

Sau một hồi, Duy nhìn Thương trách cứ:

– “Anh đã nói có chuyện gì thì cùng nhau giải quyết cơ mà, sao em lại chọn cách ở một mình? Em có biết anh lo lắng cho em như thế nào không?”

– “Em xin lỗi nhưng quá nhiều việc xảy ra, mọi thứ đều vượt quá sức chịu đựng của em. Em chỉ muốn ở một mình để được khóc… Anh biết mọi chuyện rồi chứ? Cả việc sáng nay nữa”

– “Anh biết”

– “Em… thực sự không làm việc đó. Nếu đọc lên, người ta có thể nghĩ là em dùng tài khoản giả mạo để tung những bí mật đó lên để bảo vệ bản thân mình nhưng em không làm thế. Em thực sự không làm thế…”

Thương vừa nói vừa khóc, Duy lặng lẽ cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt đó, rồi hôn vào bờ môi cô để trấn an. Cứ mỗi lần Thương xúc động mạnh, chỉ cần nụ hôn của anh thôi là mọi thứ dường như được lắng lại:

– “Anh biết, anh biết là em không làm”

– “Duy, bây giờ, anh còn dám ở bên em không? Giờ em là người đàn bà một đời chồng, sự nghiệp, danh dự… đều tồi tệ hết cả rồi. Anh còn muốn ở bên em không. Ở bên em, anh sẽ phải đối đầu với gia đình mình, với mọi người”

– “Để anh hỏi em trước, giờ em còn muốn bên anh không, còn muốn trở thành vợ anh không?”

Thương ôm Duy chặt cứng, khẳng khái trả lời:

– “Có. Giá nào em cũng chấp nhận. Em có thể mất tất cả chứ không thể mất anh nữa. Đau khổ, tổn thương cỡ nào, người đời có cười chê thế nào em cũng mặc kệ, chỉ cần anh vẫn còn cần em, em nhất định sẽ theo anh tới cùng”.

Nghe được mấy lời này của Thương, Duy hạnh phúc lắm. Bao nhiêu năm qua rồi nhưng với Duy, tình yêu mà Thương dành cho mình vẫn là thứ gì đó quá thiêng liêng mà anh cảm thấy mình có diễm phúc mới được đón nhận. Mặc dù ở thời điểm hiện tại, Duy hoàn toàn đã khác chàng trai nghèo năm xưa và có cho mình nhiều lựa chọn khác nhưng chỉ cần biết Thương yêu mình nhiều như thế nào là anh lại sướng tê rân trong người.

– “Vậy được, thế giờ em chỉ cần nhắm mắt, bịt tai để ở bên anh và yêu anh thôi, còn mọi chuyện cứ để anh lo liệu. Được không?”

Thương gật đầu, đáp lại nhỏ nhẹ:

– “Vâng”

Chỉ có thế thôi mà Thương lại làm dấy lên trong lòng Duy những khao khát yêu đương. Anh lại thấy cô như một con mèo nhỏ nép vào lòng mình. Duy đưa tay lần cởi cúc áo trên người Thương, đặt đôi môi hôn lên phần cổ của cô một cách kích thích rồi thì thầm vào tai:

– “Vậy trước hết, hãy yêu anh đã nhé. Anh nhớ em quá rồi”

Đã bên nhau một thời gian, đã nếm trải mùi vị ân ái nhiều lần, thế mà sao cái cơ thể của Thương vẫn như thỏi nam châm hút cực mạnh những ham muốn của Duy. Anh tham lam muốn tận hưởng mọi thứ trên người cô. Những trắc trở, những lo lắng vừa qua lại càng chỉ thôi thúc Duy muốn biến người phụ nữ này trở thành của mình mãi mãi. Muốn được xâm chiếm lấy cô, giữ cô cho riêng mình.

Cơ thể Duy túa ra những giọt mồ hôi, báo đi tín hiệu anh đang hừng hực những đam mê. Còn Thương, trong cơn đau khổ đến cùng cực ấy, mỗi cái hôn, mỗi cái vuốt ve của Duy trên da thịt, cả sự xâm nhập của Duy vào nơi “sâu kín”nhất lại như tiếp thêm cho cô cái niềm hạnh phúc và cả dũng khí. Thương thả lỏng cơ thể mình để tận hưởng. Người đàn ông tuyệt vời đến thế, người đàn ông bất chấp tất cả để yêu cô như thế, đời này cô nhất định không thể nào để tuột mất anh thêm nữa.

Thương ôm ghì lấy tấm lưng trần của Duy đang đẩy đưa phía trên mình, Cô bấu vào đó thật chặt, tay đu trên cổ anh để có lực rướn phần đầu mình lên, chạm tới môi anh. Cả người Thương cong lên, thi thoảng run rẩy trước những tác động của Duy, kèm theo đó là vài tiếng rên nhè nhẹ. Bầu ngực của cô ngạo nghễ, quét qua quét lại lên cơ thể của Duy mỗi khi anh chạm tới. Thương chuyển qua ngậm lấy vành tai của Duy, bộc bạch những lời khiến anh bị phấn khích tột độ:

– “Duy ơi, mãi mãi về sau này, hãy cứ yêu em như thế này được không? Em… sung sướng và hạnh phúc lắm, em không thể xa anh được đâu, em không làm được”

Không chỉ là lời nói mà cả cơ thể của Thương đều đang lộ ra sự thỏa mãn, thăng hoa. Cô dám dùng cả từ sung sướng để nói về việc thỏa mãn xác thịt như thế này. Xét cho cùng thì tới giờ, chỉ có mình Duy là người làm bay biến hết mọi nỗi đau và những áp lực để mang đến cho cô niềm hạnh phúc một cách trọn vẹn nhất.

– “Anh không cho phép em xa anh đâu. Đời này, em nhất định phải là vợ anh, phải là người đàn bà của anh mãi mãi”

Sau những phút giây tới tận cùng khoái cảm, cả hai ôm nhau, ngủ thiếp đi!

***

Tối hôm đó, sau khi đưa Thương đi ăn, cả hai cùng ra về. Duy lái xe thẳng tới nhà chị gái của Thương, cô ngạc nhiên hỏi:

– “Sao anh lại đưa em tới nhà chị Trang”

– “Hôm nay em ở lại đây với chị và mẹ nhé. Anh có gọi cho chị Trang rồi. Mẹ và chị gái đang lo cho em lắm.Vả lại, em về nhà ở một mình anh cũng không yên tâm được”

Thương xúc động khi thấy Duy lo lắng cho mình nhiều đến vậy, từ việc nhỏ nhất cũng tính toán chu toàn. Cô mỉm cười, ngồi trong xe kín đáo, cô hôn nhẹ lên môi Duy:

– “Anh sợ em làm điều gì đó dại dột à? Anh yên tâm, em tỉnh táo rồi, dù có chuyện gì xảy ra, em sẽ bên anh tới cùng, nhất định không bao giờ buông tay đâu. Anh tuyệt thế này cơ mà”

Thấy bạn gái cứng rắn như vậy, Duy yên tâm hơn phần nào, anh lập tức chuyển chế độ hài ngay được:

– “Anh không lo em làm điều dại dột, bạn gái anh như thế nào anh phải biết chứ. Cái chính là anh lo, anh sẽ làm điều dại dột khi em ở nhà thôi”

– “Là sao?”

– “Tối nay anh có việc quan trọng phải giải quyết, là việc liên quan đến chúng mình. Nhưng nếu em ở nhà một mình, anh chắc chắn sẽ không kiềm chế được rồi lại xông đến để “làm thịt”. Thế nên anh phải gửi tạm em ở nhà chị gái, có vậy anh mới không dám cả gan lao tới làm gì em dù cho có nhớ em đến thế nào đi chăng nữa”

Thương thích thú với cái kiểu đùa này của Duy. Cô ôm lấy cổ của Duy, hôn chùn chụt vào môi anh:

– “Yêu cái người này quá. Như thế này làm sao em có thể rời xa anh được chứ?”

– “Ai cho em rời xa. Em tính toán lại từ hôm xảy ra việc của Liên đến giờ, anh phải xa em bao nhiêu ngày rồi, nhớ bù đắp cho anh đủ thì thôi nhé”.

– “Đồ tham lam. Thôi em lên nhà đây. Có việc gì, tối anh gọi cho em nhé”

***

Duy về nhà, nhìn thấy cả mẹ, em gái và Liên đều đang ngồi ở ghế sofa xem một bộ phim. Anh vào phòng riêng một lát rồi trở ra:

– “Mẹ, con có chuyện muốn nói với tất cả mọi người”

Duy ngồi xuống ghế, đặt lên bàn một chiếc điện thoại đã cũ mèm, sau đó nhìn Thùy và Liên nói:

– “Hôm nay, anh muốn nói với 2 đứa một chuyện. Đáng lẽ việc này phải nói ngay từ đầu nhưng vì cứ cố gắng nghĩ cho Liên nên cuối cùng chần chừ, để rồi sau đó xảy ra bao nhiêu việc đáng tiếc. Cho nên hôm nay anh nhất định phải làm sáng tỏ những hiểu lầm này để hai đứa không nghĩ xấu về Thương nữa”

Duy cầm chiếc điện thoại, bật màn hình lên, mở tới phần ảnh đã từng chụp:

– “Anh và Thương quen nhau từ 5 năm trước, khi mà anh còn là chàng sinh viên vừa mới ra trường chưa được bao lâu. Hai đứa anh quen nhau tình cờ. Thời điểm đó, Thương còn chưa kết hôn, mới chỉ có bạn trai mà thôi. Anh và cô ấy yêu nhau nhưng khi đó không vượt qua được quá nhiều rào cản. Anh thì nghèo, còn Thương thì phải cố gắng làm tròn chứ hiếu. Đó là lí do bọn anh phải xa nhau. Đây là chiếc điện thoại cũ mèm của ngày đó, anh vẫn luôn giữ bên mình vì trong đó có những tấm ảnh chụp lại lúc anh và Thương đi biển với nhau. Nó vốn dĩ là kỉ niệm riêng tư của 2 đứa nên anh đã không hề muốn cho ai xem. Bao năm qua anh vẫn giữ nó xem như một phần kí ức của mình. Nhưng vì 2 em không chịu tin chuyện bọn anh quen nhau trước đó nên anh mới phải để mọi người nhìn thấy những tấm ảnh này”

Thùy cầm lấy điện thoại, xem hết loạt ảnh, có một số tấm hơi riêng tư, chụp ảnh Thương nằm trên giường ngủ thiếp đi. Đó chính là cái lần đầu tiên họ thuộc về nhau. Sau cuộc ái ân, Thương nằm ngủ ngon lành như một con mèo nhỏ và Duy đã chụp nó. Còn có cả vài tấm hai người trên biển chụp cho nhau nữa. Nhìn ngày giờ chụp của những tấm ảnh đó, Thùy cứng họng không biết phải nói thêm gì nữa. Liên cũng lấy điện thoại từ tay Liên để nhìn rồi im lặng.

– “Chuyện anh và Thương, Quân cũng biết. Ngày đó bọn anh ở cùng nhau nên cuộc tình này từ đầu chí cuối Quân đều chứng kiến cả. Nếu hai đứa không tin, có thể hỏi anh Quân”.

Sau đó, Duy quay sang nhìn Liên:

– “Liên, anh xin chia sẻ cùng em những tổn thương mà em phải trải qua trong quá khứ. Anh chưa hề biết chuyện đó trước sự việc ngày hôm nay nên việc nói anh không yêu em vì thế là không đúng. Anh biết những lời này có thể làm em buồn nhưng anh cũng phải thẳng thắn luôn. Ngay cả khi không có quá khứ đó thì anh cũng không yêu em, nó thuộc về cảm xúc chứ không phải sự coi thường hay chê bai. Và em hãy yên tâm đi, rồi em sẽ tìm được cho mình một người đàn ông yêu thương, trân trọng em thực sự”.

Liên bật khóc:

– “Em xin lỗi, em xin lỗi vì đã hiểu lầm như vậy. Em cứ tưởng cô Thương lén lút tán tỉnh, mồi chài anh sau lưng em nên em rất giận cô. Bởi vì cô Thương là người giúp đỡ em rất nhiều, yêu thương em nên em càng cảm thấy đau. Chỉ vì sự ngu dốt của em mà tạo ra biết bao nhiêu rắc rối cho cô”

Duy thở phào một cái, nhìn tất cả mọi người, đặc biệt là mẹ:

– “Mẹ, con yêu Thương mẹ ạ. Con không dám nói cô ấy tốt thế nào, tử tế ra sao… nhưng con khẳng định đó là người phụ nữ duy nhất mà con yêu cho tới giờ và là người mà con sẽ cưới làm vợ. Giữa chúng con không phải là thứ tình nông nổi mà đã cùng nhau trải qua đủ cay đắng rồi. Giờ mọi người có nghĩ về Thương xấu xa như thế nào thì con cũng vẫn cưới cô ấy. Chuyện đó là không thể thay đổi.”

Duy trầm ngâm một lát, cầm lấy chiếc điện thoại trong tay nói tiếp:

– “Về sự việc viết bài lên mạng, anh đã nhờ người quen, làm IT, họ sẽ truy ra tài khoản nặc danh đó là ai. Anh không tin là Thương làm thế. Anh nhất định sẽ nhờ họ can thiệp để tìm ra người đứng sau chuyện này. Với công nghệ bây giờ, không quá khó để làm thế. Chuyện ném đá giấu tay trên mạng chỉ là có muốn hay không chứ dân công nghệ chuyên nghiệp họ có thể phơi bày hết. Vì Thương anh nhất định sẽ làm sáng tỏ chuyện nay”.

Cuộc nói chuyện dừng lại ở đó, Duy về phòng riêng của mình và bắt đầu việc nhờ người truy tìm ra tài khoản nặc danh đã đăng những thông tin đó. Anh cũng gọi cho Thương để nghe giọng người phụ nữ của mình.

Gần 12h đêm, có tiếng gõ cửa phòng, vài giây sau là giọng nói của Thùy vang lên:

– “Anh Duy ơi, ngủ chưa, em vào được không?”

– “Vào đi”

Thùy bước vào phòng, còn chưa kịp nói gì thì nước mắt đã như mưa. Cô bé nắm chặt lấy tay anh khóc mếu:

– “Anh ơi, anh đừng nhờ người truy tìm tài khoản đã viết về chuyện của cô Thương với Liên được không. Em xin anh đấy. Bởi vì… bởi vì người làm những chuyện đó là em. Em xin lỗi, huhu…”

Thùy khóc nấc lên, chân khụy xuống đất. Duy thì bình tĩnh hơn, đỡ em lên, để em ngồi xuống giường:

– “Em từ từ nói cho anh nghe xem nào, vì sao em lại làm như vậy?”

– “Vì em không muốn cô Thương đến với anh. Em cứ nghĩ cô ấy đã mồi chài anh, cô ấy không tốt. Em nóng tính, lại rất thương cái Liên nên em đã làm vậy với hi vọng cô ấy bị hủy hoại sự nghiệp, bị người ta cười chê. Khi em làm thế em đã không suy nghĩ thấu đáo, chỉ nghĩ cho hả cơn giận thôi”

– “Cái tin đầu tiên anh cũng đoán là em. Nhưng em thương Liên như vậy, lại viết cái tin thứ 2 để bênh vực Thương, sẵn sàng tiết lộ chuyện của Liên thì anh không thể nào hiểu được”

Thùy úp tay vào mặt, nói trong nức nở:

– “Là em ngu dại. Em làm thế với cô Thương xong em lại thấy tội cô ấy quá. Em nghe mọi người nói cô ấy bị đuổi việc, bị nhà trường kỷ luật, bị mọi người cười chê. Hôm đó em thấy anh không liên lạc được với cô Thương. Em lại sợ… nhỡ đâu cô ấy tự tử, giống như Liên ngày xưa thì em lại trở thành kẻ giết người không dao nên em đã vội vàng viết cái tin đó để đính chính. Em không có ý vùi dập Liên nhưng mà Liên bây giờ cũng đã mạnh mẽ hơn rồi. Liên cũng sẽ không sao cả. Chứ em sợ lúc đó cố Thương sốc quá mà tự tử… thành ra em cứ dùng sai lầm này để cứu vãn sai lầm khác”.

Duy thở dài, ngán ngẩm, mệt mỏi cùng cực. Nhìn em gái đang khóc thế kia anh cũng không nỡ trách cứ thêm nữa. Thùy nắm lấy tay anh năn nỉ:

– “Anh ơi, anh đừng nhờ người truy cứu nữa được không anh? Bây giờ mọi chuyện như thế nào rồi thì em xin anh hãy cứ để cho nó trôi đi. Em sợ tìm ra nhỡ cô Thương quá giận rồi đề nghị làm lớn chuyện lên, em sẽ bị đuổi học mất. Em chỉ còn ít thời gian nữa là thi tốt nghiệp rồi”.

– “Thôi được rồi, em về phòng đi. Đừng khóc nữa”


Sáng hôm đó Duy dậy sớm để tới cơ quan làm việc. Thực chất, anh cũng muốn tránh gặp mặt Liên. Anh thấy mẹ ngồi ở phòng khách như chờ sẵn. Thấy con trai, mẹ Duy vội bước tới:

– “Duy ơi, con nói chuyện với mẹ một chút được không?”

– “Dạ vâng”

Bà kéo tay con ngồi xuống ghế, giọng điệu ngập ngừng, khổ hạnh:

– “Mẹ muốn xin lỗi con vì chuyện của Thương. Hôm qua nghe con nói vậy mẹ mới vỡ lẽ ra nhiều điều. Thú thật, hôm trước mẹ có tìm Thương nói chuyện. Mẹ có nói là không chấp nhận mối quan hệ này. Mong con cũng hiểu cho mẹ. Chuyện hai đứa lệch tuổi, hơn nữa lại thêm mấy khúc mắc về việc với Liên, khiến con bé tự tử này kia làm cho mẹ có cái nhìn không đúng và không có thiện cảm với Thương. Nhưng đêm qua con bé Thùy nó khóc, thú nhận với mẹ là tại nó hiểu lầm thành ra như vậy, mà thấy con yêu cô giáo đó quá, mẹ cũng không dám cấm cản nữa. Mẹ chỉ là người đàn bà quê, nhà cũng nghèo, giờ các con thành đạt, hiểu biết như vậy, mẹ tin là con cũng có lựa chọn đúng đắn. Con cho mẹ gửi lời xin lỗi tới Thương, nếu con bé không giận, hôm nào con dẫn Thương qua nhà mình ăn cơm, hoặc cho mẹ qua nhà gặp Thương cũng được”.

Duy ôm lấy mẹ, nói đầy xúc động:

– “Con cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã hiểu và chấp nhận cô ấy. Thương thực sự rất đáng để được yêu thương mẹ ạ. Con tin là tiếp xúc với cô ấy mẹ sẽ dần thay đổi thái độ. Con mong mẹ yêu thương cô ấy, vì Thương đã chịu quá nhiều đau khổ rồi. Mà con thì yêu và cần Thương lắm”

– “Ừ, mẹ cũng chỉ mong hai đứa con sau này hạnh phúc mà thôi”

– “Con đi làm đã mẹ nhé. Đợi giải quyết xong việc của Thương, con sẽ đưa cô ấy về nhà mình ăn cơm và ra mắt mẹ”.

Vừa quay ra định đi làm, Duy thấy Liên ngập ngừng bước ra từ phòng ngủ:

– “Anh Duy, em… có chút chuyện muốn nói với anh, không mất nhiều thời gian đâu ạ”

Biết là hai đứa có chuyện tế nhị muốn nói, mẹ Duy đi vội vào phòng, nhường lại không gian riêng tư. Liên nhìn Duy rồi nói lời xin lỗi:

– “Anh, việc của cô Thương, đúng là em đã sai lầm và ích kỷ quá. Cũng chính vì vô cùng yêu thương, tin tưởng cô nên khi thấy tình huống như vậy em đã rất giận cô. Câu chuyện của anh và cô đúng là em không thể hình dung được. Em xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng tới tình cảm của hai người. Hôm nay, em sẽ dọn ra ngoài. Nhà trọ hôm trước Thùy cũng thuê được giúp em rồi. Cảm ơn anh và Thùy thời gian qua đã luôn giúp đỡ và tạo điều kiện cho em”

Duy không muốn dây dưa thêm nữa nên gật đầu, mỉm cười nói thẳng thắn:

– “Em giữ gìn sức khỏe nhé. Chúc em mọi chuyện hanh thông”

Sự dửng dưng này của Duy đúng là đã khiến Liên hơi sững người lại. Cô còn nghĩ, chí ít thì Duy cũng phải nói một câu giữ lịch sự trong bối cảnh cả mẹ và Thùy đều muốn cô ở lại ít hôm đợi khỏe hẳn. Thế nhưng Duy rất dứt khoát nên Liên chẳng có cơ hội nào để ở lại nữa.

***

Duy đi làm, hôm nay anh có rất nhiều việc, bận tối tăm mắt mũi. Gần trưa, tiếng chuông điện thoại reo lên, người gọi là Thương. Thường thì hiếm khi Thương gọi cho anh vào lúc này. Cô bận đi dạy học và cũng sợ làm phiền Duy.

– “Alo, anh nghe nè”

– “Anh… nếu giờ em nói em nhớ anh quá thì anh có bỏ hết việc mà tới với em không?”

Nghe xong câu đó, Duy không trả lời mà ngồi cười một mình, sung sướng, thích thú lắm. Gần 30 tuổi thế nhưng vẫn như chàng trai mới lớn năm nào, háo hức, hồi hộp đến kỳ lạ mỗi lần dấy lên cảm giác yêu thương với người phụ nữ mà anh yêu. Nếu có ai đó nhìn thấy mặt Duy lúc này chắc cũng không thể nhịn được cười với cái kiểu hâm hâm ấy.

– “Sao đang giữa trưa em lại nổi hứng nhớ anh vậy?”

– “Nhớ thì nhớ thôi, đâu có phân biệt ngày hay đêm. Nhớ đến thế rồi giờ anh có chịu đến với em không?”

– “Đến anh có được gì không?”

– “Bí mật, đến thì em bật mí”

Sau đó, Thương tắt máy, tạo sự kích thích, hưng phấn với Duy. Anh chàng vui lắm, cúp máy rồi mà vẫn ngồi cười một cách ngẩn ngơ. Lập tức, Duy đứng lên, cầm theo chìa khóa xe rồi phóng tới nhà cô bạn gái.

Mở cửa xông vào nhà, Duy cất tiếng gọi vang:

– “Alo, có ai ở nhà không, trai đẹp đến dâng hiến đây, mau mau mà ra hưởng thụ”

Không gian hoàn toàn im lặng. Duy lại bước vào phòng ngủ riêng của Thương, cũng không thấy bóng dáng cô đâu. Tự nhiên trong lòng lại thấy lo lo, còn chưa kịp nghĩ xem là có việc gì thì bất ngờ một cảm giác tê rân từ phía lưng lan sang khắp cơ thể Duy. Sự mềm mại, ấm áp, cọ sát đầy khiêu gợi này chính xác là cả bầu ngực của Thương rồi. Anh còn chưa vội quay người lại, miệng cười khoái chí:

– “Yêu nữ nào định thịt Đường Tăng đấy”

Thương cũng không vừa, thổi gió nhẹ vào tai Duy để khiến từng tế bào trong người anh bị tăng nhiệt đến chóng mặt:

– “Nghe nói ăn thịt Đường Tăng được trường sinh bất lão”

– “Không rõ có được sống lâu trăm tuổi không nhưng thịt Đường Tăng, cô nương đây sẽ được sướng lên tới tận mây xanh đấy. Liệu cô có muốn thử không?”

– “Không, bản cô nương đây không muốn thử mà muốn thịt thật luôn”

Sau câu nói này của Thương, Duy lập tức quay người lại, gục đầu vào phần ngực của Thương. Anh sững ra vài giây, ngắm nhìn Thương 1 lượt từ đầu đến chân rồi chẹp miệng:

– “Em có ý gì vậy? Định khiến anh chiều nay không đi làm nổi đúng không?”

Trên người Thương lúc này là chiếc váy ngủ bằng lụa, chất liệu mềm mại, lộ ra những đường cong chết người trên cơ thể của cô. Bên ngoài, Thương khoác một chiếc áo dài bằng voan, mỏng dính.

Chính cái sự “lập lờ”, kín kín, hở hở này càng khiến người đàn ông đối diện bị phấn khích tột độ.

– “Anh thích không?” – Thương đánh mắt tinh nghịch hỏi Duy.

Duy lắc đầu:

– “Không thích, mà phải gọi là mụ mị”

Ngay sau đó, Duy bế thốc Thương lên tay, đưa về chiếc giường ngủ quen thuộc!

Chỉ mất chừng 1 phút, toàn bộ áo quần trên người của cả hai đã được lột sạch. Họ lập tức áp sát vào nhau, để cho da chạm da, môi chạm môi… Duy dừng lại một nhịp, ngắm nhìn gương mặt của Thương. Trên tấm ga trải giường, mái tóc dài buông xõa, xòa vào lọn trên gương mặt thanh tú của Thương càng làm cho cô thêm cuốn hút lạ thường.

Làn da trắng ngần và đôi môi căng mọng của Thương chiếm lấy ánh nhìn mê đắm của Duy. Anh nói trong run rẩy, tựa như lần đầu cùng nhau nếm mùi trái cấm:

– “Em đẹp quá”

Thương mỉm cười, từ từ đưa tay lên, chạm vào những đường nét trên gương mặt của Duy. Ngón tay mềm mại của Thương chạm vào đâu cũng đều như tỏa ra một thứ tình yêu mãnh liệt. Duy rơi vào cơn hoảng loạn, cúi xuống hôn nhẹ nhàng lên đôi môi Thương. Cô lập tức hưởng ứng, bờ môi chuyển động, chiếc lưỡi giữ chặt lấy vành môi của Duy. Nụ hôn hôm nay dịu dàng quá đỗi, trái tim trong ngực lại đập rộn ràng.

Càng hôn cảm xúc trong người Duy và Thương càng mãnh liệt. Đôi tay Duy lùng xục khắp các vùng nhạy cảm của Thương. Nụ hôn, cái ôm, sự đụng chạm mơn trớn bên ngoài thân thể Thương dường như không thỏa mãn đang kích tình trong người Duy, khiến mồ hôi túa ra như tắm. Anh lập tức di chuyển vào huyệt đạo, lại một lần nữa cùng nhau trải qua cái tuyệt hảo của ái ân.

Duy dẫn dắt Thương đi qua đủ những trạng thái cảm xúc. Cơ thể cô lâng lâng, có cảm giác như đang bay trên mây, , một thứ kích thích đặc biệt khiến Thương cứ đờ đẫn cả người.

Đã bao lần thân mật, vậy mà mỗi khi bên nhau, cái cảm xúc hạnh phúc này vẫn tràn ứ. Kết thúc cuộc “yêu” nồng cháy đó, Duy dành cho Thương một cái hôn ngọt ngào.

Nằm bên nhau trong căn phòng quen thuộc, Duy thầm cảm tạ ông trời vì sau biết bao nhiêu chuyện Thương đã không gục ngã, thậm chí lại có vẻ như đang sống những ngày tự do, tự tại nhất của cuộc đời.

Thương di đầu ngón tay trỏ trên vòm ngực của Duy, kể câu chuyện:

– “Sáng nay em lên trường, nộp đơn xin nghỉ việc rồi anh ạ”

– “Sao thế? Mọi việc còn chưa sáng tỏ, phía nhà trường cũng chưa đưa ra quyết định như thế nào mà em”

Thương lắc đầu:

– “Đây là quyết định chủ động từ phía em. Mặc dù có tìm ra chân tướng sự việc không phải như bài viết đó nói thì thú thật là chuyện này cũng ảnh hưởng tới danh tiếng của nhà trường. Em cũng không muốn lãnh đạo trường khó xử. Nhưng quan trọng hơn cả là em muốn sống cho chính mình. Anh biết không, em luôn có một sự hối tiếc lớn nhất đó chính là những năm tháng tuổi trẻ, em chưa từng có một khoảng thời gian nào được sống là chính mình, được thỏa sức làm điều mình thích. Em để cho những thứ áp lực vô hình về sự kì vọng của bố mẹ, về sự đánh giá của người đời… cuốn mình đi. Đã rất nhiều lần em muốn đập tan đi những bí bách và gông cùm đó, nhưng rồi em vẫn không làm được. Giờ em không còn là cô gái mới lớn nữa, em là người đàn bà đi qua đủ những đắng cay, ngọt bùi rồi. Em muốn sống như những gì em thích”

– “Cảm ơn vì em đã kiên cường, lạc quan và vui vẻ như thế. Anh đã từng rất sợ những biến cố vừa rồi có thể khiến em sụp đổ, gục ngã”

– “Có anh rồi, em chẳng thiết những điều tầm phào nào nữa cả. Giờ ai cười chê, ai bàn ra tán vào hay buông lời dị nghị em cũng chẳng bận tâm nữa. Chỉ cần anh nói còn yêu em, thì em sẽ mặc kệ hết”

– “Thời gian tới em đã tính sẽ làm những gì chưa?”

– “Tạm thời em sẽ nghỉ ngơi một thời gian. Em muốn tận hưởng cuộc sống này, đọc sách, học nấu ăn… làm những gì mà mình thích. Mà này, em nghỉ việc rồi, anh có nuôi em không?”

– “Có chứ, tất nhiên là phải nuôi chứ, nuôi để còn làm thịt mà”

Thương cười khúc khích trước câu bông đùa của Duy. Cả hai chợp mắt một chút. Giữa giờ chiều, Duy rời đi tới cơ quan. Anh hôn lên trán chào tạm biệt Thương.

Hai ngày sau đó, trong lúc Thương đang ngồi đọc sách bên bàn làm việc, có tiếng chuông cửa vang lên. Thương vội vàng ra đón khách và ngạc nhiên khi thấy người đứng đó là mẹ Duy và Thùy. Thùy lí nhí mãi mới nói được câu chào:

– “Em chào cô, em và mẹ có thể vào nói chuyện với cô một chút được không?”

Thương vội vã mời:

– “Cháu chào cô, mời cô và em vào nhà”

Sau vài phút đầu cả 3 đều im lặng vì ngại ngần, mẹ Duy chủ động nói:

– “Thương, hôm nay cô dẫn Thùy tới đây để… xin lỗi cháu. Cô đã được Duy nói cho mọi chuyện. Cô thật sự rất hối hận vì đã chưa hiểu đúng vấn đề mà nói những lời tổn thương đến cháu. Vì thế hôm nay cô mới cùng Thùy tới đây để…”

– “Cô, cháu hiểu rồi ạ. Cô không cần phải áy náy đâu. Tình huống như thế cũng rất dễ hiểu lầm. Cháu chỉ mong cô chấp nhận cho cháu đến với anh Duy. Nói gì thì nói, cháu vẫn biết, giữa cháu và anh Duy có nhiều điều khiến bậc làm cha, làm mẹ phải băn khoăn. Nhưng chúng cháu yêu nhau thật lòng, vì thế mong cô chúc phúc”.

Thương nói mấy lời này mà giọng nghẹn lại. Mẹ Duy nắm lấy tay Thương như một cách để thể hiện thành ý của mình:

– “Cô cũng chẳng phải khó khăn gì đâu. Cô cũng chỉ là một người phụ nữ quê mùa, cả đời lam lũ, khổ cực, giờ nhờ con mới mở mày mở mặt, đời mới thoát khỏi nghèo hèn. Nói đúng ra, cô cũng chỉ biết nghe theo lời Duy thôi. Duy là đứa con có hiếu, là người hiểu chuyện, có đạo đức, cô tin vào con mình. Vì thế cho nên, nếu đúng là cháu không phải có vấn đề về tư cách, đạo đức, chỉ cần Duy yêu cháu, cô cũng không có gì để ngăn cấm nữa”.

Thùy thấy vậy cũng vội vã chen vào. Cô bé cúi gằm mặt, lí nhí mấy câu trong miệng:

– “Cô… em xin lỗi cô. Là em sai, em sốc nổi và thiếu suy nghĩ nên đã làm cô tổn thương. Mong cô bỏ qua cho em ạ”

– “Em đừng nói thế. Cô rất trân trọng tình bạn của em với Liên. Em có như vậy cũng chỉ vì thương bạn mà thôi”.

Thùy lập tức nở nụ cười tươi rói, lại hớn hở như nét tính cách hồn nhiên của cô bé trước nay:

– “Mà… em có thể gọi cô là chị không? Em thấy ông Duy nhà em nôn nóng cưới vợ quá rồi. Thôi chuyển sang gọi là chị cho sắp tới về đỡ bỡ ngỡ ạ”

Hai má của Thương lập tức đỏ ửng lên. Niềm hạnh phúc lan tỏa, mẹ Duy cũng thêm vào:

– “Phải đấy, Duy nó bấn loạn đòi lấy vợ rồi. Con cũng gọi cô là mẹ đi thôi. Mấy hôm nữa sang nhà ăn cơm con nhé”

Mẹ Duy chủ động ôm lấy Thương vào lòng. Thương còn cứ ngỡ là mơ. Cô không nghĩ có ngày cuộc đời mình lại được đón nhận sự may mắn lớn đến nhường này.

Những ngày sau đó là một giấc mộng tuyệt đẹp của Thương. Cô được thỏa thích tận hưởng những niềm vui cuộc sống, từ đọc sách, học nấu ăn, sang nhà chị gái chơi với mẹ và các cháu, tối tối hẹn hò cùng người đàn ông yêu thương của mình. Mọi công việc đều mang đến cho Thương cảm giác đời này đáng sống quá.

Duy luôn biết cách làm cho Thương cảm thấy tình yêu của hai người là điều tuyệt diệu. Anh vẫn cứ si mê cô như ngày đầu hai người họ gặp nhau. Mỗi lần đi xem phim, hẹn hò hay làm một việc gì đó, Duy lại ngoái trước nhìn sau, rồi hôn cô chùn chụt. Còn về “chuyện chăn gối”, cũng không nhớ có bao nhiêu lần, đang vào một buổi trưa, Duy bất ngờ lao về nhà, nũng nịu, đòi nằng nặc “một cái thôi” với Thương rồi lại vội vã rời đi. Những buổi tối cả hai bên nhau, tâm sự rồi hòa mình vào những màn ân ái đầy cảm xúc.

Cuối tuần, Duy đưa Thương về nhà mình ăn cơm. Hôm nay, có cả bố Duy cùng lên nữa. Nó chính xác là một cuộc ra mắt thực sự của Thương đối với nhà chồng tương lai. Tuy nhiên, cô không cảm thấy hồi hộp hay lo sợ vì bây giờ, mọi người đều coi cô chẳng khác gì người một nhà.

Trong bữa cơm, Duy nói cười hớn hở. Cứ được vài câu gọi Thương, anh lại chuyển sang gọi là “vợ con”. Cái kiểu nghiện vợ đó của Duy khiến cả nhà không ai nhịn được cười mà vẫn cứ phải bấm bụng bảo nhau đừng nói ra mồm kẻo Duy ngại.

Ăn cơm xong, Duy cũng lăng xăng vào bếp cùng Thương rửa bát. Đứng trong gian bếp, chốc chốc Duy lại nhòm ra ngoài phòng khách, chỉ cần thấy bố mẹ và em gái không để ý là anh lại hôn Thương. Cô né tránh tới mức ngửa cả người ra nhưng Duy lại nhanh tay đỡ lấy phần lưng rồi hôn tiếp không ngừng nghỉ. Cái cảm giác hôn lén lút như thế này mới kích thích làm sao. Thương phải đánh mạnh vào người, Duy mới chịu dừng lại nhưng ánh mắt vẫn lém lỉnh, miệng thì ra điều kiện:

– “Dám từ chối anh nhá, tối nay em biết tay anh”.

***

Cuối cùng thì Thùy và Liên cũng đã hoàn thành xong kì thi tốt nghiệp. Mặc dù kết quả không mỹ mãn như mong đợi nhưng cả hai đã khép lại đời học sinh một cách suôn sẻ. Buổi chiều hôm đó, cả hai cùng đi ăn uống, Liên hỏi Thùy:

– “Thùy này, gia đình cậu… chấp nhận chuyện anh Duy với cô Thương rồi à?”

– “Ừ, bố mẹ tớ tán thành rồi, anh chị ấy đang tính chuyện kết hôn rồi”

– “Vậy tốt quá, tớ còn tưởng bố mẹ cậu sẽ không tán thành chuyện họ đến với nhau cơ, vì lệch tuổi”

– “Ban đầu thì chuyện đó cũng khiến mọi người đắn đo mà. Nhưng mà nói thật với cậu, trong nhà tớ, anh Duy có tiếng nói lắm. Bố mẹ tớ ở quê, chỉ là lao động chân tay, bao nhiêu năm khổ sở. Mọi việc trong nhà đều do anh tớ cáng đáng, gánh vác nên ở gia đình tớ không có kiểu như là bố mẹ ép được anh Duy. Anh ấy cũng tôn trọng bố mẹ nhưng đổi lại bố mẹ cũng nể anh Duy lắm. Vì thấy anh ấy tự lo được cho mình, cho cả nhà nên luôn ủng hộ con”.

– “Ừ, vậy cũng mừng cho họ. Nếu không, tớ cũng cảm thấy áy náy với cô Thương lắm. Cũng vì chuyện với tớ mà cô phải nghỉ việc…”

Thùy đứng lên, cười lớn:

– “Thôi, chuyện qua rồi đừng nhắc lại nữa. Tối cuối tuần anh chị ở công ty anh Duy bảo sẽ tổ chức liên hoan một bữa để chia tay chúng mình đã chính thức hết đợt thực tập, chuyển qua giai đoạn mới. Hôm đó tớ qua đón cậu cùng đi nhé”

– “Ừ. Mà cậu ra trường định làm ở đâu?”

– “Tớ làm chỗ anh Duy luôn, công ty anh ấy cũng cần người mà bản thân tớ chưa có nhiều kinh nghiệm nên về đó vừa học vừa làm luôn. Còn cậu”

– “À, chắc tớ cũng nộp hồ sơ xin vào một công ty nhỏ nhỏ nào đó làm để lấy kinh nghiệm thôi. Mà mình về đi”

Tối thứ 7, công ty của Duy cũng bố trí một buổi liên hoan để chia tay hai cô em thực tập sinh. Duy đương nhiên cũng đi cùng. Trước khi đi, anh còn cẩn thận xin phép Thương vì tối nay cũng sẽ phải gặp Liên. Anh không muốn bà xã tương lai của mình phải suy nghĩ.

Gần 11h đêm, bữa tiệc cũng tàn. Duy vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo để chuẩn bị ra về. Vừa ra ngoài, anh thấy Liên đứng đợi mình:

– “Anh Duy, ở đây cũng gần phòng trọ của em. Anh có thể nào đưa em về và đi dạo bộ cùng em không? Em muốn nói chuyện với anh một chút”

Nhìn ánh mắt của Liên, Duy cảm thấy nếu mình từ chối cái yêu cầu nhỏ bé này thì có đôi chút tàn nhẫn quá. Dù sao thì Liên cũng vẫn là cô bạn thân của Thùy, là người em quen biết từ nhỏ của anh. Duy gật đầu.

– “Vậy được, để anh đưa em về”

Trên con đường nhỏ dẫn về nơi Liên ở, vừa đi, Liên vừa trò chuyện:

– “Anh Duy này, anh rất ngại phải đi riêng với em thế này đúng không?”

Duy cố gắng bào chữa:

– “Cũng không phải vậy đâu, em đừng nghĩ ngợi quá”

Liên cười:

– “Thôi, anh không phải cố gắng che đậy đâu, em hiểu mà. Đúng là gặp nhau như thế này khó xử cho anh mà. Sau biết bao nhiêu chuyện xảy ra, lại thêm việc em có tình cảm với anh nữa, chúng ta đi riêng với nhau thế này anh sẽ thấy khó xử. Điều đó là dễ hiểu mà. Nếu đổi lại là em thì em cũng thấy vậy thôi”

Thấy Liên không còn yếu đuối, ủy mị như mọi lần trước, tâm trạng nói chuyện cũng khá lạc quan nên Duy cũng thoải mái hơn đôi chút.

– “Giờ nghĩ lại, em cảm thấy có lỗi với anh và cô Thương nhiều quá. Chỉ vì em có tình cảm với anh mà tự nhiên đẩy cuộc sống của hai người vào bao nhiêu tình huống oái oăm. Trong khi Thùy tốt với em, anh coi em như em gái, cô Thương cũng cực kỳ tận tụy vì em… Em ích kỷ quá. Em biết lời xin lỗi này hơi muộn màng nhưng em vẫn muốn nói. Anh giúp em chuyển lời tới cô Thương nhé, vì em sợ mình không có can đảm để đối diện với cô”

– “Ừ, anh sẽ nói với Thương”

– “Vài hôm nữa, em sẽ chuyển đi anh ạ. Em mới nộp hồ sơ xin việc vào một công ty nhỏ nhỏ. Nó ở thành phố khác, hơi xa đây nên em phải chuyển nhà trọ. Thế cho nên hôm nay có thể là buổi cuối cùng anh em mình gặp nhau. Em… cảm ơn anh và Thùy rất nhiều”

– “Vậy à? Em đã tìm được việc rồi à? Hi vọng những điều tốt đẹp sẽ đến với em trong tương lai nhé. Còn về chuyện em có tình cảm với anh, anh thực sự rất cảm ơn. Em cũng đừng vì nghĩ anh từ chối em thì em sẽ không có cơ hội yêu ai nữa nhé. Rồi sau này em sẽ gặp một người yêu em thật lòng. Anh chúc em may mắn và hạnh phúc”.

Liên gật gù:

– “Anh, tới phòng trọ của em rồi. Anh vào uống 1 cốc nước rồi đi nhé. Không mất nhiều thời gian đâu, chừng 5 phút thôi ạ”

Vì Liên đã hoàn toàn vô tư, thoải mái nên Duy cũng lịch thiệp nhận lời. Dù sao hôm nay cũng là ngày cuối gặp nhau.

Duy bước vào phòng, căn phòng khá xinh xắn, ấm cúng. Anh ngồi ở bàn uống nước, ngay sát phía cửa. Liên rót cho anh ly nước lọc:

– “Anh uống đi. Đấy, phòng trọ của em chỉ nhỏ nhỏ xinh xinh như thế này thôi. Cùng là dân tỉnh lẻ, em chỉ mong sau nhiều năm cũng có ngày tự mua được nhà trên thành phố như anh thôi”

– “Em cứ cố gắng, trời không phụ lòng người đâu em ạ”

Duy uống ực hết ly nước. Vốn định đứng lên ra về nhưng vì Liên cứ đang nói dở câu chuyện nên anh không muốn mất lịch sự rời đi. Nhưng chẳng hiểu sao, càng ngồi, người Duy cứ nóng lên phừng phừng. Từng mạch máu cứ rần rần, kích thích, khó chịu. Mắt của Duy bắt đầu nhìn mọi thứ đờ đẫn, lẫn lộn. Anh chỉ cảm thấy phần đàn ông trong người mình đang muốn trỗi dậy mạnh mẽ.

Lúc này, cánh cửa phòng của Liên cũng đã bị đóng lại. Cô nàng ngồi vào lòng Duy, ngậm lấy vành môi anh, mơn trớn. Liên từ từ cởi hết cúc áo của Duy, hôn lên ngực anh. Chiếc lưỡi liếm dọc từ cổ xuống đến phần bụng. Duy cứ thế vô thức ngồi im tận hưởng, sau đó ôm vồ lấy người Liên, lồng lên như một con thú, hành động theo bản năng. Duy lột sạch áo quần của Liên, bế cô lên giường, sau đó tự trút hết trang phục trên người mình ném vào một góc. Tiếp đến, Duy cứ thế lao vào Liên, ôm ấp, hôn hít và rồi làm những việc của một giống đực trước sức hút của con cái. Hoàn toàn không có ý niệm của tình yêu, chỉ là thứ bản năng nhục dục. Trong đầu Duy khi ấy trống rỗng hoàn toàn, anh bị một thứ gì đó sai khiến mà chính bản thân cũng không còn đủ tỉnh táo để hiểu.

Liên ôm chặt Duy, để anh gục mặt vào ngực mình. Mỗi nhịp đẩy đưa của Duy lại khiến Liên cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.

***

Trời sáng, Duy từ từ mở mắt, cảm thấy đầu óc đau như búa bổ. Anh cố định hình lại xem mình đang ở đâu. Và rồi Duy giật bắn mình khi thấy Liên đang nằm nép trong vòng tay anh, cả cơ thể còn chưa mặc áo quần. Duy nhìn một lượt căn phòng, quần áo ném ngổn ngang…

Thấy Duy ngồi bật dậy, Liên cũng giật mình:

– “Anh… Em xin lỗi”

– “Em làm cái trò đốn mạt này đúng không? Anh hỏi em, em làm cái trò đốn mạt này đúng không?”

– “Em xin lỗi. Vì em yêu anh, em chỉ muốn được một lần cùng anh thôi. Em không có ý ràng buộc hay gì cả. Anh biết đấy, em không còn là cô gái trinh trắng nhưng thực sự lần cùng với anh này là lần đầu tiên em được làm chuyện đó vì yêu. Em mong anh bỏ qua cho. Chuyện này, em nhất định không nói với ai đâu. Chỉ xem như anh bố thí cùng em một đêm thôi mà. Rồi mai em cũng chuyển đi. Chúng ta cũng không gặp mặt nữa”.

Duy ra khỏi giường, mặc vội lại áo quần. Trong người anh ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt. Xong xuôi, anh nhìn Liên nói:

– “Em đừng nghĩ vì điều này mà khiến anh và Thương chia tay, cũng đừng nghĩ vì chuyện này có thể ép làm một điều gì đó. Em thật đáng thương hại Liên ạ”

Nói rồi, Duy rời đi, để mặc Liên phía sau bưng mặt khóc!

Còn tiếp…

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: