CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – P4

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 1
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 2
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 3

CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – Phần 4 qua giọng đọc MC Thanh Mai

Đêm hôm đó, Thương không ngủ được. Trong kí ức của cô dội về những câu chuyện đầy đau đớn của quá khứ. Chính nó là thứ khiến bản thân Thương trở thành con người như ngày hôm nay!

Ít ai biết rằng, Thương đã từng là một cô bé lí lắc. Nói đúng hơn, cả hai chị em Thương đều rất cá tính, vui vẻ, hoạt bát. Ngày đó, năm chị Trang 18 tuổi còn Thương 16, nhà cô phải thuộc top nổi nhất phố huyện này. Nguyên nhân cũng dễ hiểu thôi. Bởi lẽ bố mẹ Thương là cán bộ, sống một đời liêm khiết. Bố là hiệu trưởng có tâm của một trường giàu truyền thống. Mẹ là cô giáo dạy văn. Đáng nói hơn nữa, cả Trang và Thương đều cực kỳ xinh đẹp, học giỏi. Nhiều người còn mạnh dạn gọi hai chị em cô là “Thúy Kiều – Thúy Vân” về nhan sắc. Ngày đó Thương chỉ cười mỗi lần bị trêu như vậy, giờ nghĩ lại, Thương thấy cuộc đời mình đúng là tựa như Thúy Vân, chẳng được yêu một cách đúng nghĩa, vừa mới lớn lên đã phải phải gánh trên mình cái nghĩa vụ báo hiếu mẹ cha – điều người chị gái cậy nhờ.

Với cả 3 người phụ nữ trong gia đình Thương, bố là một người đàn ông: Tuyệt vời hơn cả tuyệt vời!

Ông là con trai duy nhất trong một gia đình 5 anh chị em, là đích tôn của cả một dòng họ. Thời đó, chuyện có con trai nối dõi tông đường nó nặng nề lắm, nó là cái chữ hiếu hàng đầu trong mọi loại chữ Hiếu mà thân là đích tôn phải đảm trách. Khi bà Mai sinh con gái đầu lòng là chị Trang, mọi người trong họ đã thở dài thườn thượt. Chị Trang đã chào đời trong trạng thái không mấy mong đợi như thế chỉ bởi vì không phải là một bé trai như mọi người mong đợi.

Mọi người bắt đầu nói rát tai về việc “Phải cố đẻ được con trai” để có người thờ tự. Chính điều đó tạo áp lực cho mẹ của Thương. Và rồi, tới lần mang bầu thứ hai, khi hạ sinh lại là con gái thì bà Mai chính thức trở thành “cái gai trong mắt dòng họ nhà chồng” khi “vô phúc” không đẻ được con trai. Sự cay nghiệt đó của cả họ càng trở nên mạnh mẽ hơn khi mà ông Đức phản pháo lại tất cả người thân của mình để bảo vệ vợ. Ông khẳng định chuyện không sinh được con trai là lỗi của đàn ông chứ đâu phải của đàn bà. Đáng nói hơn, ông tuyên bố sẽ không đẻ nữa, chỉ dừng lại ở 2 đứa con mà thôi, dù là gái hay trai.

Quyết định của ông Đức như một cái tát, vả vào sự kì vọng, trông mong của gia đình, dòng họ. Bà Mai khi ấy từng lăn lên, lộn xuống, khóc lóc vật vã xin chồng hãy ly hôn, đi tìm người đàn bà khác đẻ con trai để giải thoát khỏi những đau khổ này. Nhưng quá yêu vợ nên ông Đức không đồng ý. Ông thương bà yếu, nếu đẻ thêm sẽ có thể nguy hiểm tới tính mạng. Còn chuyện bảo ông bỏ bà đi lấy người khác thì thà là ông chết chứ không bao giờ làm cái việc thất nhân, thất đức ấy.

Tình yêu sâu sắc dành cho vợ cuối cùng đã khiến ông Đức từ vị trí độc đinh, độc tôn của cả nhà trở thành một người… không họ hàng thân thích. Bố mẹ ông từ mặt, coi như không có đứa con bất hiếu như ông. Vợ chồng ông khi đó dắt theo hai con nhỏ lên thành phố sống, lập nghiệp. Sau này nhờ chuyên môn, năng lực tốt mà cứ thế ông thành đạt hơn.

Ông Đức bị họ hàng chối bỏ, ông bà nội không chấp nhận. Cả ba mẹ con Thương đều biết ông đau lòng lắm, khổ tâm lắm khi giờ đây sống như một kẻ vô thừa nhận. Bà Mai vì vậy mà lúc nào cũng cảm thấy mắc nợ chồng. Mãi cho tới khi ông nội Thương mất, bố cô mới được về đội tang cho tròn chữ hiếu.

Sau này, ông Đức cũng thi thoảng được về thăm quê vào mỗi dịp lễ tết hay giỗ bố mẹ nhưng để nói được chào đón thì không. Chỉ có điều, sự thành đạt của ông, sự yên ấm, hạnh phúc và việc có 2 đứa con gái vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang ngất trời cũng phần nào khiến người trong họ nguôi ngoai đi cảm giác tức tối khi ông không chịu sinh con nối dõi cho dòng họ này.

Bao nhiêu năm trôi qua, niềm tự hào, hãnh diện lớn nhất của ông Đức chính là 2 cô con gái tài sắc vẹn toàn của mình. Ở khu phố huyện mà gia đình ông sống, ai cũng nhìn vào đó mà ngưỡng mộ, thán phục.

Ấy vậy mà đùng một cái, sau cái ngày chính thức nhận quyết định đỗ Thủ khoa của một trường đại học danh tiếng, Trang bất ngờ nói với bố rằng: “Con có bầu rồi bố ạ, con sẽ cưới anh ấy, tạm thời chưa đi học”. Cái thông tin đó như sét đánh ngang tai. Ông Đức có nằm mơ cũng không dám tin rằng cô con gái đầu lòng ngoan ngoãn, giỏi giang của mình lại dám cả gan “đi hoang” với bạn trai ở tuổi 18 và rồi ễnh cái bụng ra. Đã thế cái thái độ ngạo nghễ, bất cần và sẵn sàng “chửa thì đẻ” của Trang mới khiến ông chết cay chết đắng.

Ngày đó, khóc hết nước mắt mấy ngày, cuối cùng bố mẹ Thương cũng phải tìm cách để đối phó với những gì mà Trang gây ra. Từ việc khuyên nhủ, dỗ dành con bỏ cái thai đi cho tới việc cấm đoán, dọa nạt… Tất cả Trang đều không sợ! Chị gái Thương nằng nặc đòi sẽ giữ con lại và lấy chồng. Đáng nói là ở chỗ, người đàn ông mà Trang yêu cũng chỉ là một chàng sinh viên năm thứ 3, còn lông bông, chưa nghề ngỗng. Nhưng tình yêu khi đó cho họ cái nghị lực, dẫu là nghị lực mù quáng nhất.

Bất lực trước con, ông Đức lại cũng áp dụng cái chiêu như năm xưa ông từng bị đối xử: Từ mặt Trang!

Những tưởng như thế con sẽ sợ, nào ngờ, Trang lập tức xách theo vali quần áo rồi tìm tới ở với bạn trai. Cả hai dắt díu nhau đi đăng ký kết hôn rồi thuê một căn nhà trọ, sống với nhau như vợ chồng, chẳng có đám cưới, cũng chẳng có hai gia đình gặp gỡ gì hết cả.

Những tưởng đó chỉ là bước ngoặt trong cuộc đời của chị Trang, nhưng nó còn là ngã rẽ cho rất nhiều điều sau đó, bao gồm cả cái gia đình này và cả tương lai của Thương. Cô đã vì sự kiện chấn động đó mà buộc phải sống một cuộc đời rất khác so với ước mơ của chính mình.

Khỏi phải nói cũng có thể hình dung được, những tháng ngày sau khi Trang chính thức “bỏ nhà theo trai” ở cái tuổi 18 với hành lý ngoài vài bộ quần áo và một chiếc “ba lô đeo ngược”, cả gia đình Thương phải sống trong cảnh địa ngục như thế nào. Hàng loạt cuộc điện thoại được gọi tới từ họ hàng ở quê, những người vốn từ trước tới nay tưởng đã ngắt liên lạc thì giờ đây lại tự nhiên thấy có “liên quan”. Họ gọi cho ông Đức, chế giễu, mắng nhiếc ông đã đẻ ra thứ con gái mất nết làm dơ xấu họ hàng. Năm xưa ông ra sức bảo vệ vợ con, ông còn mạnh mẽ nói “con trai mà làm gì, chỉ cần con gái, tôi nuôi dạy nó tốt, nên người là được”. Giờ đây, họ cứ vin vào những điều đó để đay nghiến ông. Con dại cái mang, mọi nhục nhã ê chề chỉ có ông Đức và bà Mai phải gánh. Họ còn bảo đừng có bao giờ đưa nhau về quê nữa vì họ hàng không ai muốn dính vào cái gia đình vừa phản nghịch lại vừa dơ dáy này.

Bản thân đều làm nghề giáo nên bố mẹ Thương còn xấu hổ với đồng nghiệp, với phụ huynh học sinh. Ai đời làm nhà giáo mà rồi cuối cùng thì chính con gái lại là thành phần hư hỏng đến như vậy. Chính cái suy nghĩ và áp lực tột cùng đó đã khiến ông Đức nghĩ quẩn. Ông tìm tới cái chết để giải thoát. Thật may là cả mẹ và Thương phát hiện ra sớm nên đã cái điều tồi tệ nhất đã không xảy ra.

Sau lần tự tử bất thành của ông Đức, người ta cũng không đả động nhiều tới nỗi đau của gia đình Thương nữa. Mọi chuyện dần nguôi ngoai đi nhưng cuộc đời của Thương thì không còn đi theo cái hướng mà cô từng muốn.

Năm đó, Thương mới chỉ 16 tuổi, vừa mới chân ướt chân ráo vào ngôi trường cấp 3. Từ vị trí là một gia đình kiểu mẫu bao nhà ngưỡng mộ, đột nhiên cô đi đâu cũng sợ người ta bàn tán, cũng sợ người ta đàm tiếu chuyện chị gái mình. Ở nhà chứng kiến nỗi đau khổ của bố mẹ, ra ngoài thì sợ thiên hạ cười chê… cứ thế, Thương co mình lại.

Và ông Đức, bà Mai cũng đã nuôi dạy Thương theo một cách khác. Ông Đức cấm không cho Thương đi đâu quá 10h tối. Nếu con phải học thêm hay gì thì ông Đức cũng thân chinh đi áp tải, ngồi đợi bên ngoài. Bạn bè trên lớp ông cũng ngăn con không được chơi với bạn khác giới, tránh mọi cái phát sinh tình cảm không mong muốn. Ông Đức luôn bảo, con bây giờ là tất cả hi vọng, là nguồn sống, là sự sống của bố, con nhất định phải cố gắng, phải cứu lấy đời bố ra khỏi sự thất bại ê chề, nhục nhã này.

Còn bà Mai, nhiều năm sau đó bà vẫn cứ khóc. Cứ mỗi lần ngồi cạnh con gái bà lại òa lên nức nở. Bà nói đời này bà thấy mình như là nghiệp chướng của chồng. Ông Đức yêu thương bà hơn tất thảy, ông không để mẹ con bà phải thiếu thốn hay khổ sở điều gì. Bà không thể sinh cho ông một mụn con trai. Cũng vì chuyện đó mà ông một mình chống lại cả gia đình, dòng tộc, phải bị bố mẹ từ mặt cho tới tận ngày bố chết mới được về. Vậy mà sau tất cả, bà tự nhận đã nuôi dạy con gái không tốt nên mới bôi tro trát trấu vào mặt chồng như thế này.

Giá mà Trang bất chấp tất cả rồi hạnh phúc với tình yêu mà cô đánh đổi quá nhiều để lựa chọn thì tốt biết bao. Chỉ tiếc là, hơn 1 năm kể từ cái ngày cô cãi cha, cãi mẹ đi theo tiếng gọi của trái tim mình, cô và chồng chính thức ly hôn. Thêm một lần nữa, nó trở thành cú đả kích quá lớn đối với các bậc sinh thành. Bố mẹ Thương lại như rơi xuống hố sâu tuyệt vọng, câu chuyện của tháng ngày xưa cũ tưởng nguôi ngoai giờ lại bị người ta đào xới lên mà bình luận, bàn tán…

Tất cả, tất cả những điều đó đã tạo nên một Thương của ngày hôm nay. Suốt những năm tháng cấp 3 rồi đại học, cô sống khép kín, không giao du, không có nhiều quan hệ bạn bè, chỉ có 1,2 cô bạn gái thân. Phần lớn tuổi trẻ của Thương là lao đầu vào việc học. Cô làm thế không hẳn vì bị bố kìm kịp mà chỉ tự bản thân thấy cần. Trang rời đi rồi, có thể xong, nhưng Thương là người chứng kiến hết những áp lực tinh thần tàn khốc mà bố mẹ cô phải trải qua. Cũng chính Thương là người chứng kiến bố thoát khỏi lằn ranh sinh tử trở về sau cú sốc mà chị gái cô gây ra nên Thương tự nhủ không được để bố mẹ phải đau lòng vì điều gì thêm nữa.

Nó cũng là lời giải thích cho cuộc tình dài lâu nhưng không một chút cảm xúc của Thương. Còn nhớ đó là một buổi tối mùa hè, sau khi cô đi dạy về thấy nhà có khách. Người quen của bố giới thiệu Thương cho một chàng trai mà theo lời họ nói là cực kỳ ưu tú. Đó cũng là lần đầu tiên Thương gặp Huy. Cô nhớ, Huy đã tỏ ra rất ấn tượng và kinh ngạc với nhan sắc của cô gái mà mình được mai mối.

Khi ấy, Thương cũng thấy Huy điển trai, cao lớn, lại có sự nghiệp vững vàng. Cô có nghe người quen đó nói chuyện lén với mẹ rằng phía nhà trai cũng “điều tra kỹ lắm rồi” mới quyết định “chấm” Thương làm con dâu. Vậy là ngày ngày, mẹ Thương nhồi vào đầu con cái suy nghĩ: “Gia cảnh nhà mình như thế, tìm được một nhà tử tế lại ưng thuận con như thế không phải dễ đâu con ạ. Con nhìn xem, con trai nhà người ta ngời ngời, thiếu gì gái theo nhưng cậu ta lại thích con, con phải thấy đấy là may mắn”.

Mà lúc đó Thương quả tình cũng nghĩ mối lương duyên này là hợp lý. Cô bị ám ảnh bởi cuộc đời của chị gái mình. Chẳng phải chị gái cô cũng vì tình yêu mà mang tội với cha mẹ rồi giờ phải vật lộn để sống đó sao. Mẹ cô nói đúng, hôn nhân muốn bền lâu thì nên chọn một người đàn ông ngoài yêu mình ra còn phải lo được cho mình. Mà những thứ ấy, Huy đều có cả! Cho đến giờ, Thương đã đi một lộ trình đúng như ước mơ của cha mẹ: Học giỏi, thành tài, có một tình yêu nghiêm túc, có một người yêu đáng để tự hào!

Đêm nay là một đêm quá dài, Thương gần như không ngủ được. Cô trở mình tới lui… Bao năm qua cô hối hận với cuộc tình cùng Huy nhưng chưa bao giờ dám nghĩ sẽ dừng lại. Cô biết mình không hề yêu người đàn ông đó nhưng vẫn xác định sẽ cưới giống như thể đã bước chân xuống một chiếc thuyền, bất luận lòng có hối hận cũng phải ngồi cho tới khi cập bến. Cái việc bất chấp lao xuống sông thì hoặc là sẽ chết đuối, hoặc là cũng khiến bản thân ướt sũng.

Thế nhưng sau những năm tháng sống cam chịu với cái lối suy nghĩ đó, nụ hôn đêm đó với Duy đã khiến cô muốn thử lao ra khỏi chiếc thuyền để thử một phen. Vậy mà giờ chuyện với chị gái xong, cô lại thấy mình bị cả trăm sợi dây buộc chặt vào chiếc thuyền đó. Nói đúng hơn là cô bị “đóng đinh” trên chiếc thuyền ấy mất rồi. Nếu giờ cô lao xuống, cô có thể bơi được vào bờ chứ bố mẹ cô thì chắc chắn “chết đuối” vì cái quyết định này của cô!

Nghĩ thế, Thương không dám liều nữa! Nước mắt tràn qua khóe mi! Trang linh cảm thấy có điều gì đó không ổn trong em gái mình, nhưng cô lại chẳng thể nào hỏi cho cặn kẽ.

***

Vậy là tròn 1 tuần kể từ ngày Duy chính thức đem cả trái tim mình bày ra trước mặt Thương, nhưng cậu vẫn chưa nhận được hồi âm. Duy không dám hối thúc vì sợ Thương chưa sẵn sàng.

Chiều nay, khi tiếng chuông báo tiết học cuối cùng kết thúc, Thương về văn phòng, thu dọn đồ đạc, ngồi xuống chiếc ghế, tựa lưng, nhắm mắt lại đầy mệt mỏi. Cô thấy mình cần phải có trách nhiệm với tình cảm của Duy. Trốn tránh mãi cũng không phải là cách. Thương quyết định nhắn cho Duy một dòng tin: “Tối nay cậu có đi dạy học không? Nếu không, chúng ta hẹn gặp nhau ở công viên mọi khi nhé”.

Khỏi phải nói, dòng tin này khiến Duy thiếu chút nữa thì hét lên sung sướng. Sau cái nụ hôn mãnh liệt mà cả hai dành cho nhau, Duy tin rằng hôm nay cô gái ấy sẽ gật đầu đồng ý nhận lời yêu mình. Duy tin vào linh cảm của bản thân, tin vào nhịp đồng điệu mà hai người đã có với nhau.

Tối!

Duy lựa bộ cánh bảnh nhất mà mình có để đi gặp Thương. Trước khi ra khỏi nhà, Duy còn tự tin thông báo với cậu bạn thân rằng: “Tao đi chơi với người yêu đây”!

Chàng trai ấy hăm hở, háo hức lắm. Tới công viên quen thuộc, cậu gửi xe rồi chạy thật nhanh về chỗ mà hai người thường hay cùng nhau tập patin dạo trước. Nhìn từ xa thấy Thương đã ngồi trên ghế đá đợi mình, Duy càng tin vào cảm nhận: “Con gái đến chỗ hẹn trước như thế này chứng tỏ rất trân trọng mối quan hệ với chàng trai ấy”. Nghĩ thế, Duy sướng rơn trong người!

– “Tèn tén ten, tới rồi nè”

Duy bước một bước dài đến trước mặt Thương, rồi ngồi thấp xuống, hai tay đặt lên phần đầu gối của Thương. Cô ngồi trên ghế đá, cúi xuống nhìn.

Gương mặt tuấn tú, rạng ngời của Duy quả thật đẹp quá. Điều đáng nói là ở chỗ, ánh mắt háo hức kia đang thông báo rằng cậu trông chờ một cái tin tuyệt diệu từ Thương. Cô bối rối:

– “Duy ngồi lên ghế đi, đừng quỳ gối thế”

– “Không, Duy sẽ ngồi thế này đợi Thương trả lời xong đã. Nói đi, Duy đang nôn nóng lắm nè”

Chàng trai ấy táo bạo, đã tự ý đổi luôn cách xưng hô, không còn chị chị, em em gì nữa mà chỉ gọi tên. Giờ mà Thương chỉ gật đầu một cái thì nói không chừng, Duy sẽ lập tức gọi cô bằng “Em yêu”.

Duy nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Thương, bao nhiêu hi vọng dồn cả vào đó. Thương lảng tránh, quay mặt sang một hướng khác, nhìn vào khoảng không tối thẫm trong công viên, khe khẽ cất lời:

– “Duy, cảm ơn Duy đã dành tình cảm cho tôi. Nhưng chúng ta không thể nào đến bên nhau được. Tôi xin lỗi”

Những lời mà Thương vừa nói như kéo tụt Duy xuống vực. Là bởi vì chàng trai ấy vốn dĩ nó sẽ thật ngọt ngào chứ không hình dung lại phũ phàng đến vậy. Cậu đứng bật dậy:

– “Tại sao lại như vậy? Duy không chấp nhận, rõ ràng Thương… có tình cảm với Duy mà, sao lại không thể đến bên nhau chứ. Chẳng phải giữa chúng ta đã từng có rất nhiều rung động với nhau đó sao?”

Thương cố gắng giữ cho giọng khẳng khái, mạnh mẽ:

– “Duy, nghe này. Tôi xin lỗi vì đã để cậu hiểu lầm, hoặc ngộ nhận. Nhưng tôi không yêu cậu, không thể yêu cậu”

Duy ngang bướng một cách bất chấp:

– “Lí do là gì? Là vì Duy kém tuổi Thương à? Hay là vì Duy chưa có sự nghiệp vững vàng, chưa giàu có nên Thương sợ Duy không thể lo được cho Thương”

Thương cố ngăn cho bản thân mình không rơi lệ:

– “Không phải vậy. Chỉ là tôi… không yêu Duy, thế thôi”.

Duy lập tức nắm lấy tay Thương để cảm nhận và để chắc chắn rằng cảm nhận của mình không sai.

– “Thương, Duy biết ở vị trí là con gái, Thương sẽ lo lắng cho mối quan hệ khi mà Duy ít tuổi hơn. Nhưng điều đó đâu có quan trọng chứ. Duy chưa từng cảm thấy yêu ai mãnh liệt như thế này. Duy cũng chẳng bận tâm chuyện tuổi tác bởi vì với Duy thì Thương chỉ là một cô gái, cô gái mà mình yêu thôi. Con số chẳng có ý nghĩa gì cả. Duy biết, Thương cũng có tình cảm với Duy mà. Đừng chối quanh nữa, chúng ta yêu nhau đi, có khó khăn gì thì cùng nhau vượt qua, được không?”

Thương giật mạnh tay mình ra, nói lớn tiếng như thức tỉnh Duy trong cơn ảo mộng:

– “Duy, đừng trẻ con như vậy nữa. Duy không quan tâm tới tuổi tác nhưng tôi thì có. Tôi không thích mấy chàng trai mới lớn, kém tuổi. Tôi gần 30 tuổi rồi, tôi cần một người trưởng thành. Nhưng điều quan trọng nhất là: Tôi không yêu cậu và tôi có người yêu rồi. Cậu hãy tỉnh mộng đi. Xin cậu đừng làm khó dễ tôi nữa. Tôi xin lỗi vì đã để cậu hiểu lầm. Đó là lỗi của tôi. Nhưng tôi cầu xin cậu hãy đừng nhắc đến chuyện này nữa. Tôi không muốn mối quan hệ của mình và bạn trai bị ảnh hưởng. Từ hôm nay, chúng ta không nên gặp nhau riêng như thế này nữa. Hôm nay tôi hẹn cậu tới đây để nói rõ ràng câu trả lời của mình. Dù có muốn hay không thì mong cậu tôn trọng. Giờ tôi phải về đây. Chào cậu”

Cái cụm từ “Tôi có bạn trai rồi” mà Thương vừa thốt ra khiến Duy chết lặng! Cậu thấy tai mình ù đi. Duy như một người đang hăm hở bị tạt cho một gáo nước lạnh không có cách nào chấp nhận được. Duy thẫn thờ ngồi xuống ghế đá, hồn phách vẫn lãng đãng tận phương nào. Tựa lưng vào thành ghế, Duy nhắm mắt lại, cảm nhận sự thất bại ê chề đang chiếm lấy tâm trí mình. Trong khi đó, Thương chạy thật nhanh, xa khỏi Duy. Cô chỉ sợ chàng trai ấy liều lĩnh giữ mình lại thì mấy câu đầy khẩu khí ban nãy sẽ lại bay biến mất. Sự yếu đuối trong tâm hồn tới chừng đó là đủ lắm rồi. Cô vừa chính thức tuyên bố mình có bạn trai và nếu để Duy biết rằng ngay cả khi cô đã là “hoa có chủ” mà lại vẫn muốn được hôn cậu ấy thêm một lần nữa thì cái nhân cách của cô chắc hẳn chỉ còn lại một nhúm mà thôi.

Phải tới hơn 1h sau Duy mới về. Dựng chiếc xe ngoài sân xóm trọ, Duy nặng nhọc vác tấm thân vào phòng. Thấy Duy, Quân ngạc nhiên hỏi:

– “Ơ sao bảo đi chơi với người yêu mà về sớm thế?”

– “Tao hơi mệt, mày đừng làm ồn”

Duy lên giường nằm, áo quần còn chẳng cả kịp thay, cậu quay mặt vào phía bờ tường. Quân định hỏi nhưng thấy thái độ đó nên không dám. Cả Duy và Quân đều là những chàng trai trẻ sôi nổi, cái bộ dạng của Duy hôm nay Quân chưa từng thấy. Đoán là Duy có chuyện buồn nên Quân không dám tếu táo như mọi khi nữa. Cậu tắt điện phòng đi, chỉ bật ngọn đèn làm việc vàng vàng, mờ mờ để cho Duy dễ ngủ.

Ngồi làm việc, chốc chốc Quân lại quay sang nhìn trộm xem trạng thái của Duy thế nào. Trong lòng Quân cũng thấy thật nặng nề. Cậu trộm nghĩ: “Chắc là người ta từ chối rồi. Cái thằng điên, đang yên đang lành cắm mảnh sành vào tim. Biết rõ tình cảm như thế là khó thành rồi còn hi vọng làm gì để rồi bây giờ thất vọng”.

***

Một tuần nặng nề nữa lại trôi qua. Duy đúng là đã “mất hút” khỏi cuộc sống của Thương. Cậu ấy không còn nhắn tin í ới mỗi tối. Hầu như hôm nào, cả tối Thương phải cầm lấy chiếc điện thoại không biết bao nhiêu lần dù chẳng biết mình muốn gì. Cô mong đợi tin nhắn chuyện trò quen thuộc như mọi khi ư? Điều đó chẳng phải rất mâu thuẫn với cái việc mà cô đã kiên quyết làm hay sao?

Hôm nay là cuối tuần, bình thường theo lịch thì hôm nay cu Tít sẽ không có giờ học kèm với gia sư. Ở nhà chán quá, Thương quyết định sang nhà chị gái cho khuây khỏa phần nào.

Thương tới nơi, Trang đon đả ra mở cửa. Cô vào nhà ngồi, thấy chị gái đang hì hục nấu cơm:

– “Sao chị nấu muộn thế? Cu Tít đâu rồi chị?”

– “À hôm nay cu Tít có lịch học, học bù ấy mà, tuần trước cậu Duy nói sức khỏe không được tốt nên xin phép nghỉ thành ra giờ phải bù lại số buổi. Chị nấu cơm muộn để đợi Tít học xong rồi ăn luôn. Em ăn cơm chưa?”

– “Em ăn rồi. Cuối tuần không phải đi làm, mà mẹ ở nhà nên nấu cơm sớm lắm chị”.

Trả lời vậy thôi chứ trong lòng Thương rối bời lắm khi biết sẽ phải chạm trán Duy ở đây. Cô thấy mình mâu thuẫn. Nửa sợ hãi phải đối diện với Duy, nửa lại mong ngóng được nhìn thấy gương mặt cậu dù cho chỉ là một chút thôi cũng được.

Trong lúc Thương còn đang đắn đo thì cô có điện thoại. Người gọi đến là Huy.

– “Em đang ở đâu đấy? Cuối tuần có đi đâu chơi không nè? Anh xin lỗi, anh bận quá nên không đưa em đi đâu đó được? Để anh thu xếp thời gian dành 1 tuần nào đó đưa em đi du lịch nhé”

– “Em đang ở nhà chị Trang”

– “Ơ thế à? Có về luôn không, anh cũng sắp đi ngang qua đoạn đó. Hôm nay anh đi gặp đối tác, họ mời cà phê. Em đi cùng anh luôn nhé. Tại họ hẹn cũng muộn”

Lần trước Thương đã từ chối không đi với Huy, lần này lại thấy bạn trai có ý cậy nhờ, cô cũng không biết lấy lý do gì mà từ chối. Vả lại giờ là đang đi chơi, bạn trai đề nghị thế mà cô không đáp ứng chẳng phải lộ rõ thái độ thiếu thiện chí hay sao.

– “Em chỉ lo ăn mặc không được hợp cảnh cho lắm. Vì em đi sang nhà chị gái chơi thôi nên cũng không ăn mặc cầu kỳ”

– “À, không sao đâu, bạn gái anh đẹp thế, mặc gì chẳng đẹp, vả lại cũng chỉ là một đối tác ngang hàng, hẹn nhau đi cà phê tí thôi, không có gì phải cầu kỳ quá. Vậy em chuẩn bị xuống đi. Anh qua thì mình đi luôn”.

Thực ra Thương biết, Huy vừa là muốn cô đi cùng, vừa là tranh thủ tiện đưa cô đi cà phê để không mang tiếng là yêu nhau mà không bao giờ thấy đi hẹn hò. Huy luôn “tranh thủ” như thế. Nghĩ đến việc chỉ xíu nữa thôi sẽ phải gặp Duy, Thương lại rối bời nên quyết định nhận lời đồng ý.

– “Chị, em về đây”

– “Ơ, sao vừa đến đã lại về? Ở lại chơi đã. Tít học bài xong ra thấy dì Thương sẽ vui lắm. Nó nhắc em mãi”

– “À, anh Huy qua đón em rồi cùng đi uống cà phê với bạn luôn chị ạ. Thôi em về đây chị”

Trang cười tươi rói:

– “À thế à, thích nhỉ? Đúng là đang cái tầm yêu đương mặn nồng này là chiều nhau nhất đấy. Thế đi đi không chú Huy đợi”

Trong lúc Trang nói câu đó thì Thương bước về phía cửa, lúi húi xỏ chân vào đôi giày. Trang quay ra thấy Duy đứng ngay phía đằng sau. Câu chuyện giữa hai chị em chắc Duy cũng nghe thấy cả.

– “Ơ Duy, xong rồi hả em?”

– “Dạ chị”

Nét buồn không giấu nổi trên gương mặt Duy. Cậu là kiểu người có cơ mặt rạng rỡ vậy mà hôm nay nhìn không có chút sức sống nào. Đúng là Duy đã nghe thấy chuyện tán gẫu giữa hai chị em, nhất là cái chi tiết nhắc đến người yêu của Thương. Trái tim ấy thắt lại 1 nhịp, có cảm giác như mọi hy vọng đều đã chính thức bị bóp nghẹt cả rồi.

– “Dì Thương. Dì đến bao giờ đấy? Ơ, dì đi về à?”

Tiếng cu Tít vang lên phá tan bầu không khí có phần nặng nề. Thương bối rối khi nhận ra Duy đứng ngay đằng sau, nét mặt cậu buồn, cố lảng tránh:

– “À dì đến một lúc rồi, giờ dì có việc gấp phải về. Tít ngoan mấy hôm nữa dì qua chơi với con lâu hơn nhé”

Tít có phần bất mãn, cứ ôm chặt lấy dì. Trang liền chạy ra kéo con lại:

– “Thôi nào Tít, để cho dì về không chú Huy lại đợi lâu bên dưới. Hôm nay cuối tuần phải để cho dì đi hẹn hò chứ. Con có muốn nhanh được ăn cỗ cưới dì Thương không?”

Tít đành buông tay, giọng tiu nghỉu:

– “Thế dì về nhé, hôm nào dì hứa qua chơi ngủ lại với con 1 tối nha”

– “Ừ, vậy dì về đây”

Thương trả lời thật nhanh, cốt là chỉ muốn rời khỏi đây, tránh không phải tiếp xúc với Duy. Thế nhưng vừa định quay đi thì chị gái lại lớn tiếng gọi:

– “À Thương, chị bảo tí đã. Cuối tuần sau chị làm cơm, em mời cả Huy đến ăn cơm nhé. Bảo chú ấy không được từ chối đâu đấy”

Trang quay sang nói với Duy:

– “Duy nữa, hôm này em đến luôn nhé. Đưa cả bạn gái đến cho vui, chị có lời mời đấy”

Duy nhìn vào gương mặt của Thương, thấy cô không thoải mái nên cậu từ chối:

– “Em…”

Tiếng Trang át đi:

– “Này, không được từ chối đâu đấy. Cu Tít thi học kì xong rồi, điểm số rất tốt, là nhờ công của em cả đấy. Hơn nữa vụ tham gia ngày hội gia đình vừa rồi cũng đoạt giải, thằng bé vui lắm nên chị muốn mọi người cùng tụ họp ăn với nhau 1 bữa cho vui. Thú thật chị cũng bận rộn nhiều, cu Tít không có cơ hội được gặp nhiều người. Nhà lại chỉ có 2 mẹ con, muốn làm mâm cơm động viên, khích lệ ăn mừng với con mà chẳng biết phải bảo ai. Em mà từ chối là chị buồn lắm”

Nghe Trang nói vậy Duy lại thấy chạnh lòng. Đúng là giờ mà khước từ thì chị Trang sẽ tủi thân lắm. Một bà mẹ đơn thân nuôi con đã cô đơn lắm rồi, ngay cả lúc có niềm vui muốn sẻ chia cũng không được nữa thì quả là đáng thương. Vậy nên chẳng biết Thương tính thế nào, Duy cũng đành gật đầu đồng ý.

Còn Thương, thấy Duy như vậy nên cô cũng chỉ trả lời qua loa, lấy lệ cho xong:

– “Vậy để em bảo anh Huy. Thôi em về đã chị nhé, không muộn”

Thương lập tức rời khỏi căn phòng của chị gái. Nhìn điệu bộ hớt hải như muốn chạy trốn đó của Thương, Duy đau lòng lắm. Cậu đương nhiên hiểu người con gái đó đang trốn tránh, đang không muốn gặp cậu. Không muốn làm Thương khó xử nên Duy chưa đi ngay mà giả vờ lán lại dặn dò Tít một chút về bài vở. Cậu muốn cho Thương đi hẳn rồi mới ra khu thang máy, nếu không, cô gái ấy chắc sẽ lại cuống lên vì ngại. Hơn nữa, Duy cũng sợ, nếu đi cùng, không may gặp Thương được người yêu đón, khi đó chắc cậu sẽ đau lòng chết mất. Trái tim với vết thương bị chối từ của tuần trước còn chưa kịp bình phục, giờ có lẽ không thể chịu thêm một sự va đập nào nữa.

Đã cố tình đi chậm hơn Thương để cô không phải khó xử, ấy vậy mà chẳng rõ là ông trời trêu ngươi hay là do có một cái duyên nào đó, mà mãi Thương không gọi được thang máy. Cô đứng đợi, ruột gan nóng như lửa đốt. Duy lững thững bước ra. Nhìn thấy cô gái ấy vẫn còn đứng đó, Duy cũng rối. Cậu nghĩ nếu giờ mà quay vào thì quả thật rất ngại, mà tiến tiếp đến thì chắc Thương cũng không vui vẻ khi gặp cậu. Nhưng… lòng Duy nhớ Thương lắm, cậu cứ muốn tìm một cái cớ nào đó để được gần cô, dù cho họ chẳng thể nào thoải mái như trước được nữa.

Duy đứng lại gần… Cả hai cùng im lặng! Vừa lúc đó, thang máy mở ra trước mặt, Duy chủ động vào trước, đưa tay chắn ngang cửa để giữ cho Thương. Thấy vậy, Thương cũng đành bước vào dù biết là cả hai sẽ rất khó xử khi mà thang máy không có ai ngoài họ.

Một bầu không khí nặng nề, cả hai im lặng chờ đợi. Trong lòng cả Duy và Thương đều không biết mình muốn chiếc thang máy này chạy thật chậm hay thật nhanh nữa. Khi tiếng hiệu báo tới tầng 1, Thương định bước ra. Không hiểu cái động lực nào thôi thúc khiến Duy nhanh như cắt nắm lấy cổ tay Thương giữ lại, kéo cô thật mạnh về phía mình, ôm lấy cô. Một tay kia Duy ấn nút đóng cửa thang lại.

– “Thương đừng lạnh lùng như thế được không? Em xin chị đấy. Như thế này em sẽ không chịu nổi mất. Chị làm ơn đừng coi như chúng ta chưa từng quen biết như vậy có được không? Em cảm giác tim mình sắp vỡ ra làm trăm mảnh trước sự im lặng thế này của chị rồi. Chị không nhận lời đến với em cũng được, nhưng cho phép em được bên chị như những ngày trước đây được không?”

Thương đẩy Duy ra, nhìn vào mắt cậu:

– “Duy làm như thế để làm gì? Duy không chịu hiểu vấn đề à? Tôi có người yêu rồi. Việc chúng ta vờ như chưa từng có gì với nhau là rất khó bởi vì rõ ràng chúng ta không còn như trước đây được nữa”

Duy hét lên:

– “Tại sao lại khó chứ? Nó chẳng có gì khó cả. Chỉ là chị không yêu em thôi mà, vẫn có thể đối xử như một người bình thường được mà. Trừ khi…”

Giọng Duy chậm lại, rồi cậu cố tình bắt bí Thương:

– “Trừ khi chị cũng thực sự có tình cảm với em nên mới cảm thấy khó để đối diện”.

– “Vậy được, để cậu chấp nhận sự thật này, tôi sẽ vẫn trò chuyện, nói cười vui vẻ với cậu như những ngày đầu mới quen nhé. Nhưng làm ơn đừng lặp lại những hành động như thế này. Đó không phải là cách mà mối quan hệ của chúng ta nên có”

Thang máy bị giữ lâu quá, hồi âm thanh tít tít giục giã, Thương vội vàng bước ra như để trốn khỏi không gian chật chội mà ngập tràn tình yêu và khát khao của Duy. Cô sợ nếu ở lại thêm chỉ là vài chục giây nữa thôi thì cô sẽ lại lộ ra cảm xúc thật trong lòng mình. Duy ở lại, thẫn thờ như một người mất trí. Cậu đi thẳng xuống tầng hầm lấy xe, còn Thương bước ra sảnh tầng 1 chờ Huy tới.

Phóng chiếc xe máy với tiếng kêu bành bạch lên khỏi con dốc hầm, thứ âm thanh chỉ thoáng nghe thôi cũng đủ biết chiếc xe cũ kỹ tới mức nào, Duy phanh gấp lại, đỗ vào một góc khuất. Cậu nhìn thấy bước xuống từ một chiếc xe hơi đắt tiền, người đàn ông lịch lãm đó mở cửa, tay ôm lấy thân hình nhỏ bé của Thương để đưa cô lên. Đó chắc chắn là bạn trai của Thương. Nhìn từ xa nhưng Duy cũng thấy người đàn ông đó điển trai, cao lớn lại toát lên thần thái của người có tiền, thành đạt. Bất giác, Duy cúi xuống nhìn lại mình một lần nữa. Bộ quần áo trên người, chiếc xe máy cà tàng, đôi giày bình dân… tất cả mọi thứ đều hoen ố, không cân xứng với sự rực sáng rạng rỡ của Thương. Đúng là cô ấy nên sánh bước bên một người đàn ông như vậy chứ không phải Duy. Đây là một sự thật mà Duy phải chấp nhận và nếu yêu Thương thật lòng thì càng không nên đeo bám cô thêm nữa.

Nghĩ như thế nhưng khi chiếc ô tô ấy lăn bánh, Duy cứ vô thức vít tay ga chạy theo. Ngồi trên xe, nhìn qua gương chiếu hậu, Thương biết chàng trai si tình ấy bám theo mình. Đôi mắt cô rơm rớm, cố ngăn cho bản thân đừng khóc.

Được nửa đường, do Duy vít ga quá mạnh để đuổi theo chiếc xe hơi đắt đỏ ấy mà cuối cùng con “ngựa chiến” ấy chết máy. Duy dừng lại vào lề đường, loay hoay xem một hồi mà vẫn không khắc phục được. Cậu nổi cơn giận dữ, đạp chiếc xe đổ kềnh xuống. Duy ngồi xuống vệ đường, gục mặt, cảm giác bất lực và chán nản bủa vây. Ở cái tuổi 24 đầy những chông chênh và trăm thứ áp lực này, sự thất bại của ái tình giống như giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước, khiến cho chàng trai trẻ ấy muốn kiệt quệ, muốn buông xuôi tất cả.

Duy nằm vật ra vệ đường như một kẻ điên, một kẻ say. Hình ảnh Thương cứ ngập ngụa trong đầu. Càng nghĩ đến lại càng nhớ, càng nhớ lại càng đau da diết. Chừng hơn chục phút sau, Duy gượng ngồi dậy, dựng chiếc xe lên và bắt đầu dắt bộ nó về nhà.

Thấy bạn về khi đã quá khuya, buông tay để cái xe đổ kềnh một cái ra sân, Quân hốt hoảng chạy ra. Duy vào nhà, tu ừng ực ca nước lọc rồi vào phòng tắm. Nhìn chiếc xe tội nghiệp bị đối xử phũ phàng, Quân xót ruột dựng vội lên, ngó trước nhìn sau xem thế nào. Sau đó Quân lao vào nhà, chửi đổng:

– “Cái thằng điên kia, mày buồn rầu hay thất tình gì thì cũng phải giữ lấy cái kiếm cơm mà đổ vào mồm chứ. Phải ăn mới có sức mà thất tình thằng điên ạ. Có mỗi con ngựa chiến để đi làm, mày đối xử với em nó thế này mai cuốc bộ tới cơ quan nhé”.

Vừa dứt lời, Duy đi ra. Nhìn gương mặt hằm hằm của Duy, Quân hết cả hồn, tông giọng hạ xuống 5,7 phần, nhã nhặn nói:

– “Mày hay thật đấy, dù có chuyện gì thì cũng phải bình tĩnh chứ. Thế cái xe làm sao đấy?”

Duy trả lời nhát gừng:

– “Đang đi giữa đường thì chết máy, không tìm được chỗ sửa xe nên dắt về. Mệt đứt cả hơi”

– “Lạ nhỉ, bình thường nó không được ngon như xe xịn nhưng em ấy cũng chạy bền mà. Hay mày lại vui tính vít ga mạnh quá nên em ấy như vậy”

– “Ừ, cũng đi hơi nhanh”

– “Đấy biết ngay, đã bảo giục tốc bất đạt, lại còn ham hố”

Duy thở dài thườn thượt, nằm vật ra giường, mắt trân trân nhìn lên trần nhà. Quân đánh liều ngó nhìn cái mặt bạn một cái, tuyệt đối không dám nói thêm gì nữa cả.

– “Quân, mai mày không phải đi làm sáng đúng không?”

– “Ờ, thì sao?”

– “Tí tao đưa tiền, mai mày đi sửa cho tao cái xe. Sáng mai tao mượn xe mày. Nếu trưa mai mà họ chưa sửa xong thì tao vòng về đón mày, còn nếu xong rồi thì mày lấy tạm xe tao đi nhé”

– “Thôi khỏi, mời bố trẻ cứ đi làm đi, tôi tự lo được. Nếu xe không xong thì tao bắt chuyến xe bus đi cho tiện, mày vòng về đón rước làm gì cho mệt, tiền xăng quá tội”

– “Ừ, vậy cảm ơn trước”.

– “Vẽ chuyện, còn ơn với huệ”

Quân về bàn, ngồi làm việc, chốc chốc lại nghe thấy tiếng Duy thở dài. Không đành lòng, Quân đánh liều hỏi:

– “Mày sao thế, chuyện với chị gì đó không được như ý à?”

– “Ừ”

– “Nhưng cụ thể là thế nào?”

– “Cô ấy từ chối tao rồi”

– “Sao thế? Sao mày bảo là có cảm giác chị ấy, à quên, nàng ấy cũng thích mày?”

– “Thương nói cô ấy có bạn trai rồi. Hôm nay tao cũng vừa gặp bạn trai cô ấy tới đón. Trông họ đẹp đôi thực sự”

– “Lão kia giàu có hơn à?”

– “Ừ, giàu, đi xế hộp, xịn lắm”

– “Rồi có phải mày ép em xe máy cũ kia phóng đuổi theo đúng không?”

– “Ờ”

– “Thảo nào nó chẳng lăn ra chết. Mày ép thế bố nó cũng không chịu được”

Tiếng Duy lại thở dài thêm lần nữa. Quân biết là mình lại đang đi hơi xa so với câu chuyện chính cần quan tâm. Duy cất giọng nặng nhọc, có gì đó như nghẹn lại nơi cổ họng:

– “Tao… tao nhớ cô ấy quá”

Tới nước này thì Quân chẳng biết nói gì với thằng bạn đang chán nản vì tình ấy nữa. Cậu liền đánh trống lảng:

– “Thôi, chuyện gì cũng có cách giải quyết, mày cũng biết thừa bọn mình còn nhiều mối bận tâm mà. Mà mày làm thêm với tao vụ này không, nhận cải tạo một số phòng ở khách sạn trong trung tâm thành phố. Dự án không lớn nhưng họ cần nhanh vì vẫn đang kinh doanh, mày làm chung với tao nhé”

Thấy Duy thinh lặng, Quân đập mạnh một cái vào tay bạn:

– “Này, có nghe thấy gì không đấy. Yêu đương vào mệt thế. Mày nhớ là còn gia đình và em mày ở quê nữa đấy, suốt ngày thở ngắn than dài vào cái mối tình vô vọng ấy”.

Duy ngồi bật dậy gật đầu:

– “Ừ thì làm, hôm nào đi khảo sát thì gọi tao”

– “Ờ”

Sau đó Duy lại nằm xuống, khép mắt lại vờ như mình đã ngủ. Quân tắt điện sáng đi, chỉ để ngọn đèn làm việc…

Hơn 2h sáng, Duy thức dậy, thấy thằng bạn đang ngáy khò khò bên cạnh. Duy kéo chăn đắp ngang người cho Quân rồi khéo léo bước ra khỏi chiếc giường một cách nhẹ nhàng nhất, tránh không cho bạn bị thức giấc.

Duy ra sân ngồi, ngắm nhìn khung cảnh xóm trọ của những người tỉnh lẻ nghèo, tối thẫm, đen thui, mờ mịt, lòng trào lên một nỗi buồn. Cậu mở điện thoại, nhìn thấy facebook của Thương vẫn sáng đèn. Giờ này cô còn chưa ngủ… Đã tự nhủ bản thân không làm phiền Thương nữa nhưng trong cái khoảnh khắc cô đơn tới cùng cực, trong cái đêm khuya tĩnh mịch này, Duy lại không kiềm chế được mà gửi một dòng tin: “Sao chị còn chưa ngủ? Tối nay, em đã nhìn thấy chị và người ấy rồi. Hai người đẹp đôi lắm. Em sẽ không làm chị khó xử bởi tình cảm của mình nữa. Nhưng chị phải thật hạnh phúc nhé”.

Chỉ vài giây sau đó, Duy nhìn thấy Thương đã xem, nhưng tuyệt nhiên không có một lời hồi đáp. Cậu không biết rằng, trong căn phòng nhỏ của mình, Thương đang mím chặt môi lại, ngăn cho tiếng khóc không cất lên thành lời.

***

Buổi sáng thứ 7 cuối tuần, Quân và Duy hôm nay cùng đi tới một khách sạn trong thành phố để nhận vụ làm thêm. Đây là khách sạn không quá lớn và họ đang muốn cải tạo một số căn phòng theo phong cách riêng, đáp ứng nhu cầu của khách đặt hàng đặc biệt thay vì phòng đại trà. Loạt phòng này ở khuôn viên phía sau, không ảnh hưởng nhiều tới các dãy phòng đang hoạt động kinh doanh.

Trên đường đến nơi, Quân trò chuyện với Duy:

– “Ê, mày có biết vì sao họ cho chúng ta tới khảo sát địa điểm mà bắt đi sớm vậy không?”

– “Chịu, chắc là giờ họ mới xếp được thời gian”

– “Không phải, chú ếch lắm. Đi sớm đo đạc nghiên cứu xong rồi té về, để họ còn tiếp khách chứ. Ở đây chắc toàn các cặp đôi đến. Mấy cái phòng bọn mình được thuê thiết kế nội thất dạng đặc biệt cũng là nơi dành cho mấy cô, mấy cậu tới hú hí đó. Chỗ nhạy cảm như thế này, mấy đôi uyên ương kéo nhau vào mà bọn mình đi lại ở đó không tiện mà”

– “Ờ… chưa có người yêu mà rành mấy cái vụ nhà nghỉ, khách sạn thế”

– “Ô, thì phải nghiên cứu dần đến lúc vồ được gà nào thì chỉ việc đưa đi thịt thôi chứ lị”

Duy bật cười với cái kiểu nói chuyện hài hước của bạn, cậu trêu lại:

– “Ông cứ nghĩ mình là cáo đi vồ gà, chứ rồi khéo không chừng lại trở thành gà cho một cô nàng cáo già nào đó thịt ấy chứ”

– “Sao cũng được, tôi chỉ cần có người yêu thôi, mà tiêu chí cũng đơn giản, chỉ cần là con gái và còn thở là được, thế mà mãi không có đây, chán chết. Chứ còn chuyện ai thịt ai mà chẳng được, quan trọng gì đâu”.

Cả hai dừng câu chuyện phiếm đó lại khi tới chỗ làm. Bình thường tếu tạo là vậy nhưng khi vào công việc, Duy và Quân rất tập trung. Quan sát và đo đạc mọi thứ xong, lắng nghe ý kiến và những yêu cầu của khách, cả hai ghi chép một cách cẩn thận. Khoảng hơn 9h sáng thì mọi chuyện xong xuôi, cả hai định rút lui ra về.

Duy ra phía sảnh ngồi xuống ghế ở một góc khuất để chờ Quân quay lại khu phía sau vì trót đánh rơi chùm chìa khóa xe. Đang ngồi, cậu nghe nhìn thấy một cặp đôi bước vào. Cả hai ôm nhau chặt cứng, người đàn ông còn thậm chí liên tục chúi đầu vào mặt cô gái, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.

Nhân viên của khách sạn vừa nhìn thấy đã nhận ra khách quen:

– “Anh Huy, chị Yến, anh chị vẫn lấy phòng như mọi khi ạ?”

Người đàn ông đó gật đầu. Cái tên “Huy” làm Duy có hơi khựng lại. Cậu nhìn thật kĩ: “Chẳng phải kia chính là… bạn trai của Thương sao? Hôm trước dù chưa gặp tận nơi nhưng cậu không thể nhầm được. Hơn nữa lại còn tên Huy, không lẽ có sự trùng hợp như vậy”.

Lễ tân hỏi:

– “Anh chị ở qua đêm luôn không ạ?”

– “Không, anh lấy phòng tới chiều tối thôi”

Cô ả đứng kế bên có vẻ hơi giận dỗi:

– “Sao thế, hôm nay cuối tuần mà, không ở lại với em được à?”

– “Thôi, tối anh ghé qua nhà thăm bố mẹ vợ tương lai, nhân tiện đưa Thương đi ăn cái gì đó luôn. Cũng mấy tuần nay anh không đưa cô ấy đi đâu rồi. Thương là người dễ tính, không đòi hỏi gì nhiều nhưng anh cũng không thể vô tâm quá được”

Cái tên được nhắc đến lần này thực sự đã khiến Duy không còn nghi ngờ gì nữa. Đó chính là cô gái mà cậu đang si mê. Không thể nào có sự trùng hợp kỳ lạ đến thế. Nhưng điều khiến Duy kinh ngạc là tại sao gã kia lại ngang nhiên công khai chuyện có bạn gái rồi mà cô ả đi cùng lại không hề tỏ ra ghen tuông. Lẽ nào anh ta giàu có như vậy mà lại ăn tạp qua lại với gái làng chơi?

Duy không kìm chế được sự tò mò nên bám theo. Cậu len lén đi đằng sau và câu chuyện giữa họ Duy nghe khá rõ.

– “Anh đấy, cứ hôm nào đi chơi với chị Thương là hôm đó anh lại gọi cho em lúc ban ngày để em đến phục vụ đúng không?”

Đứng trước cửa phòng đợi cô ả kia mở cửa, người đàn ông đó chẳng ngần ngại mà sọc thẳng tay vào áo ngực cô nàng mà bóp lấy bóp để:

– “Em hiểu anh đấy. Không gặp em, không trút bầu tâm sự thì tối đi gặp bạn gái anh nhịn làm sao được”

– “Bởi vậy mới nói, cứ hôm nào anh đi chơi với chị ấy là ban ngày em lại bị anh hành cho lên bờ xuống ruộng”

– “Ừ, thì thôi, nhanh lên, vào đi, anh lại cho em xuống ruộng, lên bờ”

Cánh cửa đóng sầm lại kèm theo tiếng cười đầy kích thích vẳng ra ngoài. Duy lờ mờ đoán ra được sự việc. Cậu ngây ngẩn cả người. Chuyện đàn ông đương nhiên cũng không lạ, nhưng chuyện của đàn ông có tiền, bao gái để giải khuây, lại vẫn cưng nựng, chăm lo bạn gái như Huy thì Duy chưa từng hình dung được.

Vừa lúc đó, có tiếng chuông điện thoại vang lên. Quân gọi:

– “Ơ, ở đâu đấy, ra về thôi mày ơi. Tao lấy xe, đợi sẵn ở bên ngoài rồi nhé”.

***

Tối đó, Duy không phải dạy học nhưng vẫn xách xe ra khỏi nhà. Cậu đi như một thứ bản năng, phi tới cổng nhà Thương. Duy dừng xe ở một gốc cây đại thụ bên kia đường, cứ thế ngước mắt về ngôi nhà, nơi có người con gái mà cậu yêu thương.

Một lúc sau, chiếc ô tô của Huy đỗ tới xịch một cái. Huy bước xuống lịch lãm, vào nhà, ngồi trò chuyện. Chừng hơn nửa tiếng sau, Huy và Thương cùng nhau ra ngoài. Có lẽ họ cùng nhau đi chơi. Huy còn quả quyết với Thương rằng:

– “Cả ngày hôm nay anh phải tranh thủ làm hết đống công việc để tối đưa em đi chơi đó. Công việc dạo này bận bù đầu nên nhiều lúc nhớ em mà cũng không biết làm thế nào”

Thương cười nhã nhặn:

– “Dạ không sao đâu anh”

Chiếc xe lao vút đi, rời khỏi con đường nhỏ ấy. Duy ở phía sau, tự nhiên thấy vừa khinh bỉ lại vừa thương hại.

Duy về nhà, ngồi xuống giường thẫn thờ. Bộ dạng không mấy dễ chịu này của Duy khiến Quân lập tức nhìn ra ngay. Nhưng Quân vẫn im lặng vờ như không biết. Duy mà đã muốn thì sẽ kể, còn không muốn tốt nhất chẳng nên động vào.

– “Quân này”

Bị bạn gọi Quân giật nảy mình, hấp tấp trả lời:

– “Vâng, à ừ, sao?”

– “Nếu mày biết sự thật về một người, về bản chất xấu xa của anh ta nhưng mà bạn gái anh ta lại không biết điều đó thì mày có nói cho cô ấy biết không?”

Quân khựng lại, bắt đầu tập trung hết nơ ron thần kinh trong não bộ để phân tích, mổ xẻ và phán đoán tình hình. Khoảng 5 phút sau, Quân vừa trả lời vừa thăm dò:

– “Là bạn trai của Thương à?”

Duy hơi bối rối, quay mặt đi. Quân thấy vậy càng tin chắc vào nhận định của mình:

– “Thôi mày không phải nói dối làm gì, tao đoán được mà. Tầm này thì mày còn quan tâm tới ai khác ngoài Thương nữa. Mà cái chuyện mày này nói tao có là học sinh cấp 1 cũng phải liên hệ được đó là về Thương rồi. Thế tóm lại như nào, nói cụ thể tao nghe”

Duy vẫn hơi lừng chừng, cảm thấy ái ngại. Quân vờ dỗi:

– “Thế thôi nhé, đến tao mà mày còn không tin thì dẹp đi. Tao có phải thằng hay bép xép đâu. Mà đến em Thương của mày tao còn chưa gặp bao giờ thì mày sợ gì mà không kể cho tao nghe”

Biết là bạn đang giận vả lại Duy cũng muốn nghe lời khuyên nên đành thú nhận:

– “Tao tình cờ biết thôi chứ không phải tao cố tình theo dõi…”

– “Biết rồi, biết rồi, kể tiếp đi”

Quân cho chân lên ghế, ngồi chăm chú lắng nghe, Duy ngập ngừng rồi kể tiếp:

– “Chính là sáng nay, khi bọn mình đến khách sạn đó để kiểm tra ấy. Tao đã nhìn thấy bạn trai của Thương ở đó. Anh ta đi cùng một cô gái, cả hai ôm ấp, hôn hít nhau ngay từ ngoài hành lang. Lễ tân thậm chí còn quen mặt luôn rồi. Mấy cái câu tao nghe được cũng không hay ho gì. Sau đó tối thì anh ta lại tới đưa Thương đi chơi và nói như thể là cả ngày bận rộn công việc lắm, tối mới có thời gian đưa cô ấy đi chơi. Hình như Thương hoàn toàn không biết chuyện này”.

– “Chết cha, thế à? Nghĩ tội nhỉ”

Quân xuýt xoa, nhưng rồi đầu lại nảy số theo một chiều hướng khác:

– “Nhưng mà giờ mày định làm gì? Định hẹn gặp Thương rồi nói cho cô ấy nghe, hay là bày binh bố trận để cô ấy bắt gặp người kia và cô ả tình nhân?”

– “Tao cũng không biết nữa”

– “Vấn đề là mày phải xác định mục đích mày làm để làm gì? Mày muốn đánh bại đối thủ, để cho Thương biết sự thật về anh ta, rồi họ chia tay và mày đến với Thương. Hay chỉ đơn giản là muốn cho cô ấy biết chân tướng sự việc thôi”

– “Tao cũng không biết nữa”

Duy cứ đờ đẫn cả người, Quân nổi cáu:

– “Cái gì cũng không biết thì còn làm ăn gì”

Duy thở dài:

– “Tao chỉ thấy thương cô ấy thôi”

– “Tao hiểu, nhưng tao nói thật nhé, mày đừng có buồn. Những người giàu có, họ có cách sống khác mình lắm, nhiều khi không thể dùng tư duy của mình để mà hiểu được đâu. Đơn cử như chuyện này, mày và tao thấy thương cô gái bị cắm sừng. Nhưng mày có dám chắc là cô ấy không biết không? Hay là có khi bản thân cô ấy cũng biết thừa nhưng nhắm mắt cho qua? Có nhiều cô gái ngày nay xác định chỉ cần bạn trai, chồng vẫn tử tế với mình, cung phụng cho mình một cuộc sống đầy đủ là được, còn chuyện anh ta trăng hoa hay quan hệ với bao nhiêu cô gái bên ngoài đi chăng nữa, cô ấy cũng nhắm một mắt, mở một mắt cho qua”

Thấy Duy không nói gì, Quân lại bồi vào:

– “Tao nói thật đấy, xã hội giờ thiếu gì cảnh đó. Mà mày có nghĩ, mày cảm nhận thấy Thương có tình cảm với mày nhưng rồi cô ấy vẫn không nhận lời yêu mày, thậm chí hai người còn hôn nhau rồi nhưng cô ấy vẫn lựa chọn ở bên người kia là vì điều gì không? Tao nói có thể mày phật lòng nhưng mà biết đâu là bởi vì cô ấy cần cái người giàu có đó. Nên chuyện anh ta có đi với gái cô ấy cũng chẳng bận tâm đâu”

Duy cười nhếch miệng, chua xót:

– “Ừ, có khi thế thật”

Quân đứng dậy vỗ vai:

– “Thôi, tốt nhất là chuyện của họ, để họ tự giải quyết. Là họ lừa nhau, giấu giếm nhau hay là họ biết rõ mà an phận thì cũng là tình yêu của họ, cuộc đời của họ. Họ không chọn mình thì để họ tự có trách nhiệm với cái họ lựa chọn. Mày xen vào chỉ sợ khiến người ta nghĩ mày không ăn được thì đạp đổ, nó vừa hèn lại vừa mất mặt mà cái nhận về có khi chỉ là làm đau mình thôi”

Quân đưa cho bạn cốc cà phê:

– “Thôi nốc đi, rồi tỉnh táo, ra bàn ngồi làm việc kiếm tiền. Giờ gái gú chỉ là phù du, thầy u mới là tất cả, ái tình chỉ là cái bất thình lình còn tiền bạc chình ình mới là chân lý nhé mày”.

Duy bật cười! Đúng là tới lúc không thể mê muội nữa, cái cậu cần bây giờ là có tiền mà muốn thế phải lao đầu vào làm! Hơn nữa, công việc sẽ khiến cậu nguôi ngoai đi nỗi đau của mối tình đơn phương không hồi đáp này!

***

Hôm nay tới cái hẹn ở nhà chị Trang, cả buổi chiều, Duy cứ đắn đo mãi. Cứ hình dung tới đó, gặp Thương ngồi với bạn trai, cậu lại cảm thấy như một cực hình. Nhưng không thể né tránh được, đã hứa với với chị ấy như vậy rồi. Vả lại, suốt những ngày qua, cứ mỗi lúc cắm đầu vào làm thì thôi, bằng không là Duy lại nhớ Thương đến quay quắt. Cậu nhớ những buổi tối cùng nhau tập ở ngoài công viên, mỗi cái chạm vào cô gái ấy lại mang đến cho Duy biết bao là rung cảm.

Gần 7h tối, Duy cố tình đến muộn một chút để hạn chế tối đa thời gian phải tiếp xúc với cặp đôi ấy. Hôm nay Duy lựa một bộ đồ bảnh bao, trông cậu thực sự không đến nỗi nào nếu không muốn nói là đẹp trai ngời ngời. Thực ra Duy chẳng muốn “dằn mặt” ai cả, chỉ là muốn phục sức cho bản thân mình đỡ kém cỏi nhất khi phải ngồi đối diện với người đó trong một bàn ăn.

Khi Duy tới, Thương và bạn trai đều đã ở đó rồi. Người đàn ông đó tíu tít bưng đồ ăn từ trong bếp ra, miệng còn không ngừng trò chuyện, hoạt náo không gian. Duy bấm chuông, Trang dở tay nên giục Thương ra mở cửa. Thương biết người đến là ai nên càng ái ngại. Cô lặng lẽ mở cánh cửa ra. Hai người họ, 4 mắt nhìn nhau, bối rối, rung động. Đôi mắt Duy nhìn sâu vào ánh mắt của Thương, si tình, bấn loạn:

– “Chào cậu, cậu vào đi”

Như người sực tỉnh cơn mê, không muốn làm cho Thương khó xử khi có bạn trai ở đó, Duy khẽ chào lại:

– “Chào chị”

Duy bước vào, đặt lên bàn một giỏ hoa quả, nói với Trang:

– “Chị, em mua chút hoa quả để lát mọi người cùng ăn ạ”

Trang hồ hởi, ngoái trước nhìn sau:

– “Duy cẩn thận thế, chị mời đến ăn cơm còn mua đồ. Mà em đi một mình à? Bạn gái đâu sao không dẫn đi cùng”

Duy gãi đầu gãi tai cười gượng, chữa ngượng:

– “Em làm gì đã có người yêu, em còn đang sợ ế đây này”

– “Gớm, chắc chú lại kén quá chứ gì, đẹp trai ngời ngời thế kia làm gì có chuyện ế. À, giới thiệu với Huy đây là Duy. Cậu ấy là gia sư của cu Tít. Còn giới thiệu với Duy đây là anh Huy, bạn trai của Thương, em gái chị”.

Huy đứng lên, đưa tay về phía Duy để bắt:

– “Chào cậu! Tôi là Huy”

Duy cũng mạnh mẽ chìa tay ra bắt, khẳng khái và tự tin:

– “Chào anh, em là Duy ạ! Rất vui được biết anh”

Bữa cơm chính thức được bắt đầu. Huy và Thương ngồi cạnh nhau như cái chuyện tất yếu phải thế. Duy sang phía đối diện Thương, ngồi kế bên Trang. Nhưng chính vì ở cái vị trí đó nên ánh mắt họ nhìn nhau mới càng thêm khó xử.

Huy chủ động bắt chuyện:

– “Duy ra trường lâu chưa em?”

– “Em ra trường được hơn 1 năm rồi ạ”

– “Mà em làm công việc gì nhỉ?”

– “Em làm thiết kế nội thất, hiện tại em làm cho một công ty nhỏ về lĩnh vực này”

– “Ừ mới ra trường như thế là được rồi. Chắc em ở tỉnh lẻ lên đây nhỉ?”

– “Vâng anh”

Thương đánh cặp mắt nhìn về phía Duy vì cảm thấy câu hỏi của Huy có phần động chạm. Huy thì vẫn chưa có ý định dừng lại:

– “Ở tuổi em chưa có kinh nghiệm, xuất thân tỉnh lẻ, cuộc sống chắc nhiều khó khăn. Nếu em có cần gì giúp đỡ thì cứ liên hệ với anh nhé. Giúp được gì anh sẽ giúp, hoặc anh sẽ giới thiệu cho em một số công ty lớn của bạn bè anh. Anh có nghe chị Trang khen em nhiều lắm. Người quen của chị vợ cũng xem như là người quen của anh”

Nói rồi, để thể hiện sự nâng niu của mình với cô bạn gái ngồi kế bên, Huy gắp miếng đồ ăn vào bát cho cô. Đó là món chả ốc thơm, ngon lành nhưng là món mà Thương không ăn được. Vừa lúc đó, có tiếng điện thoại nên Huy xin phép ra ngoài nghe. Chị Trang chạy vội vào bếp để lấy thêm chút gia vị cho Tít, Duy nhanh tay gắp miếng thức ăn ấy sang bát mình rồi đặt vào bát một món khác mà Thương không dị ứng. Cậu lí nhí nói:

– “Chị đâu có ăn được cái này, anh ấy không biết chuyện đó à?”

Thương không trả lời bởi khi đó Huy cũng quay trở lại bàn. Bữa ăn diễn ra khá vui vẻ nhưng đó là về mặt hình thức hoặc chí ít là có 2 người không hề vui như cái vẻ bề ngoài của họ. Cái việc tinh tế mà Duy làm lại càng khiến Thương nhận ra rằng 7 năm gắn bó giữa cô và Huy quả thật không bằng vài tháng gặp gỡ với Duy. Trên đời này đúng là không có đàn ông vô tâm, chỉ có cái tâm của họ không đặt vào bạn mà thôi. Nếu đủ yêu thương, đủ trân trọng người ta sẽ ắt nhớ, còn nếu không, có bên nhau cả đời đi chăng nữa thì cũng không thể nào thấu hiểu nhau.

Hơn 9h tối, bữa cơm cũng xong, tất cả chào tạm biệt nhau để ra về. Huy tỏ ra là một người thân thiện nên đề nghị:

– “Nhà Duy ở đâu, lên xe anh đưa về luôn”

– “Dạ thôi không cần đâu anh ạ. Em có đi xe máy tới, mai em phải đi làm nên sẽ đi xe về. Cảm ơn nhã ý của anh. Anh cứ đưa Thương, à đưa chị Thương về đi ạ. Em xin phép”.

– “Vậy hẹn gặp lại nhé. Chúng tôi về đây”

Sau câu chào ấy, Huy choàng tay lên vai Thương, đưa cô rời đi. Duy cố tình đứng lùi lại, vờ tìm chùm chìa khóa nhưng thực chất là để né không phải nhìn thấy cô gái mà mình yêu thầm tay trong tay với người đàn ông khác.

Đêm đó về, cả Thương và Duy đều mất ngủ. Tiếng thở dài cứ chốc chốc lại vang lên. Họ nhớ về những khoảnh khắc ánh mắt trộm nhìn nhau, trong lòng đầy khắc khoải. Duy vẫn có một thứ linh cảm rằng tình cảm Thương dành cho cậu hoàn toàn không giống những gì mà cô nói và chắc chắn rằng mối quan hệ mà Thương gọi đó là tình yêu hoàn toàn không tốt như những gì cô thể hiện. Nhưng đúng như Quân nói, ngay cả khi những cảm nhận của Duy là chính xác đi chăng nữa thì điều đó cũng có ý nghĩa gì khi mà lựa chọn của Thương vẫn không có cậu trong đó.

***

Buổi tối một ngày giữa tuần, mặc dù công việc cũng còn dang dở việc nhưng Thương không tài nào tập trung được. Cô cảm thấy bí bách, đầu óc trống rỗng nên quyết định xách đôi giày patin mua từ thời học để đi thi với cu Tít ra khu công viên gần nhà. Môn thể thao trượt với tốc độ cao đó vừa khiến người ta hứng thú lại vừa sợ hãi. Cái cảm giác lao nhanh vun vút như thể mất hết kiểm soát nó hấp dẫn lắm. Dĩ nhiên với những người non nghề, để đổi lấy sự thích thú đó đôi khi phải trả giá bằng cú ngã đau điếng. Nó hình như giống với những màn phiêu lưu tình ái, bao giờ cũng hấp dẫn, cuốn hút nhưng kết cục rất có thể là trầy trật, tổn thương.

Thương trượt một hồi lâu trong khu công viên vắng người đó. Mệt nhoài, cô nằm vật xuống thảm cỏ cạnh đó, mặc kệ mọi chuyện. Đôi mắt Thương nhìn trân trân bầu trời đêm rồi từ từ khép lại, khóe mi có giọt nước mắt tràn ra.

– “Đừng nằm đó nữa, dậy đi, đưa tay đây nào”

Thương còn tưởng mình nhớ người đó quá nên sinh ra ảo giác. Rõ ràng trong lòng Thương lúc này nhớ đến da diết những buổi tối tập cùng Duy, nhớ cái cách táo bạo mà cậu tiếp cận cô, vậy mà giờ sau bao nhiêu chuyện xảy ra, hình như cô đang nghe thấy giọng nói đó đâu đây. Thương mở mắt ra, gương mặt đang đứng trước mặt cô đúng là Duy thật. Cậu ấy vẫn ấm áp hệt như mọi lần, chìa bàn tay để kéo cô ngồi dậy.

Như một phản xạ, Thương cũng đưa tay mình cho Duy. Cậu dùng một lực mạnh kéo Thương đứng lên. Cả cơ thể cô mất thăng bằng, đổ ập vào người Duy. Duy đưa tay ôm trọn lấy tâm thân đó để ngăn cho cả hai khỏi ngã. Họ cùng ra chiếc ghế đá cạnh đó để ngồi.

– “Sao cậu lại ở đây giờ này?”

Duy hít thở một hơi thật sâu rồi thú nhận:

– “Em nhớ chị. Nhớ tới mức bị điên rồi. Ngày nào em cũng ra đây ngồi một lúc với hi vọng biết đâu chừng gặp chị”

Thương không biết phải nói gì nữa cả vì lời thú nhận đó của Duy đã khiến trái tim cô xúc động thực sự. Giữa một người đàn ông bao năm trời chỉ có màn quan tâm giả tạo với một người si mê cô tới mức độ này, đến sắt đá cũng phải tan chảy chứ đừng nói là một người quá khao khát yêu thương đích thực như cô. Thấy Thương im lặng, Duy bức bối quá liền hỏi:

– “Thương, chị có hạnh phúc không? Chị có yêu người đó thật không?”

Đáng lẽ sau câu nói này, phản xạ của Thương phải bật thật nhanh, nét mặt phải thật rạng rỡ và chốt lại một cách chắc nịch là: “Có chứ, dĩ nhiên là có rồi, tôi yêu anh ấy và đang vô cùng hạnh phúc, chúng tôi còn sắp cưới cơ mà”.

Ấy vậy mà cơ thể Thương phản chủ, mấy lời định nói ra không hiểu bị thứ gì đó án ngữ, chặn cứng lại nơi cổ họng. Còn nước mắt cứ thế lã chã rơi không ngừng. Cô cố gắng bình tĩnh nhất có thể, mãi mới có thể nói được 1 từ trong hơi thở đầy yếu ớt:

– “Có”

Cái cách mà Thương trả lời đương nhiên là tố cáo mọi thứ. Duy nhìn cô, thở dài, cảm giác bực bội khi hiểu quá rõ sự thật vì Thương diễn quá kém. Cậu mím môi lại một chút như lấy hết can đảm, sau đó đứng bật dậy, nắm tay Thương lôi đi trong sự ngỡ ngàng của cô.

Duy lôi Thương vào một góc vắng, ép cô tựa vào tường. Hai tay của Thương bị cánh tay lực lưỡng của Duy ghì chặt. Cậu đứng đối diện và nhìn vào mắt Thương, vài giây sau, Duy bất chấp tất cả mà cưỡng hôn cô. Duy làm thế dù biết rằng có thể Thương sẽ phản ứng, thậm chí sẽ tát cậu. Nhưng Duy không kìm chế được mình. Cậu mặc kệ hết, lúc này cậu chỉ muốn hôn người con gái đó. Vậy mà mọi thứ lại khác với hình dung của Duy, Thương không phản kháng. Cô thả lỏng đôi tay, đến mức Duy chẳng cần phải ghì nữa. Đầu lưỡi của Thương chủ động len lỏi sâu hơn vào trong khuôn miệng của Duy. Là cô chủ động, chủ động hoàn toàn. Môi của hai người chà sát vào nhau, đầu lưỡi quấn lấy nhau, ngay cả nhịp thở cũng đan xen, ý loạn mê tình, mọi thứ đều vô nghĩa lý hết so với cái thèm khát yêu đương lúc này.

Nụ hôn sâu ấy dừng lại, Duy di chuyển bờ môi tới mắt, tới má, chạm khắp gương mặt cô rồi nói trong tiếng thở hổn hển, đứt mạch.

– “Chị nói dối, chị nói yêu anh ta là nói dối, cả cái việc chị hạnh phúc cũng là giả dối nốt.

Thương còn nói gì được nữa khi toàn bộ những gì mà cô vừa làm đã chứng minh ngược lại lời mà cô nói. Nước mắt Thương cứ thế trào ra. Cô dùng sức đẩy Duy ra để trốn tránh:

– “Đó là chuyện của tôi, cậu…”

Còn chưa kịp nói hết câu, một lực mạnh mẽ từ Duy lại đẩy Thương áp vào tường. Duy lại hôn cô để chặn đứng mấy lời xàm xí mà cô sắp nói ra, để kiểm chứng lại thêm một lần nữa về cảm xúc của Thương. Cứ như một thứ nam châm, Duy có sức hút mãnh liệt với Thương. Vừa mới định thần lại, muốn chống cự thì nụ hôn này lại khiến cơ thể Thương như tan chảy, cô lại hôn Duy, vẫn lại là cô chủ động. Nó đã chứng minh một điều rằng cô thèm khát được yêu Duy tới mức nào.

– “Đó không phải là chuyện của chị nữa, nó là chuyện của chúng ta, bởi vì em yêu chị và rõ ràng là chị cũng yêu em”

– “Tôi…”

Duy lại lập tức cuốn lấy môi Thương, dĩ nhiên lần này nhanh hơn:

– “Nếu chị không nói thật lòng mình, chị có tin em sẽ bắt cóc chị và hôn chị hết đêm nay cho tới khi nào chị dám thẳng thắn thừa nhận không?”

– “Cậu điên thật rồi”

– “Đúng, em điên thật sự rồi, em sắp phát điên lên vì chị rồi, vì thế tốt nhất là chị hãy nói cho đúng, bằng không em sẽ điên tới cùng luôn đấy”.

Thương nhìn vào mắt Duy, vừa giận dữ lại vừa yêu thương. Cùng với giọt nước mắt mỗi lúc một giàn dụa trên gương mặt, Thương quyết định rướn người lên, tay choàng ôm lấy cổ Duy mà kéo xuống. Bây giờ, chính xác là Thương chủ động hôn Duy, chủ động hoàn toàn. Mặc dù trước đó họ đã hôn nhau tới vài lần nhưng khi người khởi xướng là Thương thì Duy hoàn toàn bị thu phục. Hai cánh tay của cậu chuyển vị trí xuống phần eo của Thương, từ từ kéo lại, mỗi lúc một mạnh hơn. Cơ thể hai người không còn một kẽ hở, áp sát si mê.

Rời bỏ đôi môi của Duy, Thương khóc:

– “Cậu hài lòng chưa? Ép tôi phải thể hiện tất cả những thứ đáng xấu hổ này, cậu đã hài lòng chưa? Phải rồi, tôi bị rung động trước cậu, tôi cũng nhớ cậu đến phát điên, tôi thèm được cậu hôn và cũng thèm được hôn cậu. Tôi đáng thương, rẻ rúm và rẻ tiền như vậy đấy, tôi thú nhận hết cả rồi, phơi bày mọi thứ rõ ràng cả rồi, cậu vừa lòng chưa?”

Cứ mỗi câu mà Thương nói, cô đều khóc nấc lên. Nhìn thấy Thương như vậy, tim Duy như bị ai đó xát muối. Cậu hét lên:

– “Em chỉ muốn chúng ta thẳng thắn với nhau một lần. Rõ ràng là chị yêu em và em cũng yêu chị, tại sao chị lại từ chối, tại sao không dám dũng cảm để bên nhau?”

– “Cậu muốn tôi dũng cảm thế nào? Tôi hơn cậu 5 tuổi, tôi là giáo viên, lại có bạn trai lâu năm, hai gia đình thân thiết tính tới chuyện kết hôn… Ngần ấy thứ, cậu bảo tôi nên dũng cảm thế nào? Đứng lên vỗ ngực, tung hê hết tất cả rằng mọi người ơi, giờ tôi lại đang si mê một cậu trai trẻ mới ra trường chỉ đáng tuổi em thôi?”

– “Sĩ diện quan trọng đến thế à? Có quan trọng bằng cái niềm hạnh phúc như vừa nãy chị hôn em không? Em biết chị sẽ chịu thiệt thòi khi bên em nhưng chẳng phải chúng ta hạnh phúc bên nhau mới là cái điều đáng giá nhất sao?”

Thương cười chua chát:

– “Đúng là suy nghĩ của một chàng trai mới lớn. Chúng ta về căn bản là không thể. Tôi xin cậu đấy, hãy làm ơn để tôi lui về cuộc sống của mình, đừng khiến tôi phát điên theo cách này nữa. Nếu… nếu cậu thực sự yêu tôi thì xin hãy làm như vậy, được không?”

Duy lại đẩy Thương vào tường, cậu nhìn gương mặt cô đắm đuối:

– “Em sẽ dừng lại nếu chí ít người đó yêu chị thật lòng và trân trọng chị. Em không muốn chị khổ, càng không muốn chị phải diễn vai hạnh phúc giả tạo đó. Em biết chị không phải là người tham tiền bạc, em cũng hiểu những áp lực mà chị phải chịu nếu chúng ta yêu nhau nhưng chí ít nếu từ chối em, xin hãy lựa chọn một người nào đó xứng đáng, em xin chị đấy”.

Thương cảm thấy hơi khó hiểu với lời mà Duy nói. Cô chỉ nghĩ được rằng có lẽ vì thấy Huy hơi vô tâm nên Duy mới nói vậy mà thôi.

Duy đột nhiên lại dịu dàng trở lại, nâng niu gương mặt của Thương trên tay, khẽ chạm đôi môi mình:

– “Hãy nói với em rằng, đúng là… chị có yêu em, được không?”

Thương nhìn sự tiều tụy đến tội nghiệp của Duy, cô cũng muốn một lần được sống với cảm xúc thật của chính mình:

– “Đúng. Tôi thực sự chưa từng yêu ai cả. Và cậu là người đầu tiên khiến tôi mê muội, nhớ nhung đến thế này. Nếu những thứ cảm giác đó là tình yêu thì đúng là tôi đã yêu cậu mất rồi. Nhưng chúng ta dừng lại ở đây đi, được không. Chúng ta không thể có kết cục nào khác. Tôi vẫn là một cô gái có chồng sắp cưới và tôi chỉ đang lợi dụng cậu để thỏa mãn cảm xúc yêu thương lần đầu tiên trong đời có được mà thôi”.

Duy ôm lấy bờ vai Thương, giữ chặt cô trong vòng tay:

– “Vậy chị cứ lợi dụng em đi, chị cứ bên người đó đi và chúng ta cứ bên nhau như thế này cho tới khi nào chị cưới. Cuộc tình này hãy giữ kín nó cho riêng mình. Em chưa biết làm cách nào để thoát ra khỏi sự si mê với chị. Và nếu em thực sự là người đầu tiên mang tới cảm giác yêu thương này cho chị thì hãy cứ để em được tiếp tục làm điều đó. Em hứa, em sẽ dừng lại, sẽ biến mất khỏi cuộc đời chị khi mà chị kết hôn. Bây giờ, chỉ cần một buổi nào đó có thể, chúng ta sẽ lại gặp nhau như thế này thôi cũng được”

Thương lắc đầu:

– “Đừng như vậy nữa, làm thế không phải là tôi đáng khinh bỉ lắm sao? Tôi rõ ràng đã có bạn trai rồi mà, sao có thể bắt cá hai tay, sao có thể khốn nạn tới mức như vậy chứ?”

– “Không, không phải tại chị, chỉ là tại em si mê chị mà thôi, là tại em đeo bám chị. Chị hoàn toàn đúng mực trong cuộc tình này. Hoàn toàn từ đầu tới cuối đều là em theo đuổi, em ép buộc chị. Là em đang cầu xin chị cho em được là một người trong bóng tối, trong góc khuất của đời chị, là em đang xin chị ban phát cho em chút tình…”.

– “Duy, tôi xin lỗi, tôi không thể. Nếu yêu tôi thì làm ơn hãy hiểu cho điều này”.

Thương đẩy mạnh Duy ra để về. Lần này thì cậu biết không thể và không nên níu giữ nữa. Duy biết sự vô lí của mình. Với một cô gái đầy tự trọng, sống có nhân cách như Thương, bắt cô ấy phải bước vào một mối quan hệ mờ ám như thế này là sự đả kích quá lớn. Thương không bao giờ làm được, mà nếu ép cô làm thì cuối cùng chỉ cô gái ấy là người chịu tổn thương, thiệt thòi. Trong cuộc tình này, cùng lắm người ta chỉ chửi Duy là kẻ đào mỏ, lợi dụng chứ Thương thì mất nhiều, mất sạch, mất cả tương lai và danh dự nếu nhắm mắt đưa chân.

Còn tiếp..

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 5

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: