CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – P5

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 1
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 2
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 3
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 4

CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – Phần 5 qua giọng đọc MC Thanh Mai

Những ngày sau đó, Duy lao đầu vào làm cho quên hết mọi chuyện. Nếu cứ rảnh là cậu lại nhớ Thương và không chắc mình sẽ lại làm càn điều gì đó. Vậy nên Duy vùi mình vào công việc, đêm nào cũng làm tới khuya, chiếc điện thoại ném ra một góc để ngăn bản thân không yếu lòng. Nhìn cách mà Duy vật lộn để chiến đấu với thứ tình cảm vô vọng này, Quân nhận thấy rõ, cũng chỉ biết động viên, chẳng làm gì hơn được.

Còn Thương, cô cố gắng ngày ngày tìm ra điểm tốt của Huy để xóa sạch đi những ám ảnh về Duy. Cô muốn quay đầu lại, trở về mình của năm xưa cũng được, dù không hạnh phúc, không thấy yêu đương nhưng đừng nổi loạn. Cuộc tình dù là nhàm chán này thì cũng sắp tới đích rồi, biết đâu sau khi kết hôn, mọi thứ lại rẽ lối sang một con đường khác. Điều mà cô cần không phải là cố gắng hạnh phúc bên Huy mà phải là cố gắng quên Duy.

Hôm nay là một ngày hiếm hoi Huy dành thời gian đưa Thương đi chơi. Có thể thấy anh rất vui sau một phi vụ làm ăn thành công. Trong bữa ăn, Huy nói cười liên tục. Anh không ngừng kể về chiến tích lần này một cách hả hê. Thương ngồi đó, chăm chú lắng nghe, cũng thấy vui vui trong lòng vì ít ra giờ đây, Huy cũng đã buông chiếc điện thoại xuống và trò chuyện với cô.

– “Anh vào nhà vệ sinh một chút đã nhé”

– “Vâng”

Huy đi rồi, chỉ vài chục giây sau có tiếng tin nhắn. Thương cũng không mấy bận tâm. Mà bình thường Huy không bao giờ để điện thoại rời mình nhưng hôm nay có vẻ như hưng phấn quá nên Huy cũng lơ đễnh nhiều cái.

Lại một tiếng tin nhắn nữa vang lên. Thương không phải là người tò mò hay thích theo dõi bạn trai nhưng vì nó đến dồn dập nên cô cũng có chút hiếu kì. Thương nhoài người về bên kia, với lấy chiếc điện thoại. Những tin nhắn đó hiện ngay lên trên màn hình. Có vẻ như bao năm qua Thương quá hiền, không bao giờ kiểm soát bạn trai nên Huy thậm chí chẳng thèm phòng bị mà chọn chế độ không hiển thị nội dung tin nhắn khi màn hình khóa. Mọi thứ hiện lên quá rõ ràng:

– “Nghe nói hôm nay anh thắng vụ làm ăn lớn, có định khao em không đây? Em gọi điện bên lễ tân đặt phòng trước nhé. Tối qua với em, em thưởng”.

– “Sao anh không trả lời thế, mọi khi cứ mỗi lần trúng quả là chủ động liên lạc với em đòi đi “liên hoan” cơ mà?”

– “Anh đâu rồi, hay lại đang bên chị Thương thế? Vậy tối có qua với em không?”

Thương để trả chiếc điện thoại về vị trí cũ, ngồi cầm điện thoại của mình giả vờ xem để Huy không nghi ngờ. Trong đầu cô đã hiểu!

Huy trở về bàn, mặt mày tươi cười hớn hở. Thương hoàn toàn không nhắc tới việc anh có tin nhắn vì sợ sẽ làm Huy chột dạ. Cô cứ vờ như mình không để ý. Huy ngồi xuống, theo phản xạ đầu tiên là lại cầm điện thoại lên. Sau khi đọc mấy dòng tin nhắn, miệng tủm tỉm cười, Huy hí hoáy nhắn lại rồi quay ra nói với Thương:

– “Hôm nay mình về sớm chút em nhé. Có mấy anh bạn kinh doanh vừa gọi đi chúc mừng phi vụ lần này. Toàn anh em thân thiết, thấy mình trúng quả vụ này nên tự chủ động gọi đi, mình mà từ chối thì phụ lòng người ta quá”

Huy nói mấy lời giả dối đó mà mặt ráo hoảnh như không. Điều đó làm cho Thương ghê sợ. Cô mỉm cười rồi gật đầu, cũng diễn nốt vai đó cho vừa ý Huy:

– “Vâng, không sao, anh cũng bận mà, hơn nữa hôm nay mình cũng đi chơi từ sớm rồi”

– “Vậy để anh đưa em về”

Thấy Huy vội vàng như vậy, Thương đoán là đang háo hức tới chỗ hẹn với người tình lắm rồi. Cô chủ động:

– “Hay anh cứ đi trước đi. Em bắt taxi về cũng được. Em định ghé qua hiệu sách mua ít sách cho sinh viên. Anh bận thì cứ đi trước đi, em thảnh thơi đi một lúc rồi về sau”

– “Vậy có được không? Anh lo em buồn”

Mấy cái lời này của Huy lại khiến Thương sởn da gà. Anh ta càng tỏ ra tình cảm, đạo mạo thì lại càng đáng khinh bỉ.

– “Không sao đâu, anh cứ đi đi. Em hiểu anh mà”

– “Vậy về cẩn thận nhé. Anh đi không mọi người đợi”.

Huy tất tả ra bãi đậu xe, lên xe rồi phóng đi.

Thương ngồi trên một chiếc taxi, nhờ bác tài bám theo ngay sau đó…

Cả hai chiếc xe lao vun vút trên đường. Bác tài được Thương đề nghị bám bằng được chiếc xe đằng trước có vẻ như hiểu ngay lập tức “phi vụ” này nên rất tập trung và tâm huyết, tuyệt đối không một giây xao nhãng. Mấy màn đi bắt ghen thế này, chú còn lạ gì.

Khi chiếc xe của Huy dừng lại trước khách sạn, cô gái bên trong sảnh đi ra, ôm lấy Huy, cả hai hôn từ cửa hôn vào. Tất cả những hình ảnh đó đều đập vào mắt Thương. Cô ngồi trong xe, bấu chặt vào thành ghế không nói một lời. Cô đương nhiên nhận ra cái cô gái tay trong tay tình tứ với Huy kia là Yến, trợ lý của Huy. Họ chẳng gặp nhau tới cả trăm lần rồi. Vị tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Thương như vậy bèn hỏi:

– “Cháu có định vào không? Mà sao lại đi có một mình thế này? Trông cháu yếu thế kia sợ có lại cô kia không?”

Thương gạt nước mắt, nói với bác tài:

– “Chú cho cháu về đi ạ. Cảm ơn chú”.

Về tới cổng nhà, Thương đã định bấm chuông cửa nhưng rồi chán quá, cô thất thểu đi dạo bộ. Cô băng qua đường, ngang qua một khu phố ăn uống. Khi trời bắt đầu chuyển mùa, những hàng quán bình dân như thế này thường được mọc lên. Họ sẽ ngồi đó, cùng nhau nhâm nhi vài món đồ nướng, uống chút rượu cho ấm người.

Chẳng biết phải đi đâu, nỗi chán chường ập đến, Thương chọn một bàn. Cô kêu đồ ăn và cả rượu nữa. Đây là những chuyện lần đầu tiên Thương dám làm. Thương gắp vài miếng thức ăn bỏ vào miệng nhưng thấy nó chẳng có vị gì, nhạt nhẽo. Có thể không phải vì nó không ngon mà bởi cô chẳng có tâm trạng nào mà tận hưởng. Thương uống cạn một chén rượu nhỏ. Rượu vào tới cổ họng, nóng rát, lan dần xuống cơ thể, cảm giác thật lạ, phiêu phiêu… Cô lại rót và uống thêm một chén nữa.

Tới lần thứ 3, một bàn tay lớn bất ngờ chặn lại. Thương ngước đôi mắt đang ầng ậc nước của mình lên nhìn và nhận ra Duy. Tại sao lại là chàng trai này? Tại sao cứ mỗi lúc cô buồn nhất là cậu ấy lại xuất hiện. Thương gạt phăng tay của Duy ra, tiếp tục uống. Lúc này thì cô hơi sốc. Rượu không phải là thứ để chơi, đúng vậy, nhất là với những người tửu lượng kém và chẳng bao giờ một lúc nốc liền tù tì mấy chén như Thương.

Đầu cô bắt đầu hơi biêng biếng, cả người lâng lâng, khó kiểm soát. Thương cầm lấy chai rượu, rót vào chén. Duy ngồi xuống đối diện, giằng lấy chén rượu đó về phía mình:

– “Chị điên à? Không uống được thì đừng có cố. Mà tại sao phải làm tới mức này?”

– “Cậu đi theo tôi đấy à? Nói đi, có đúng là cậu đi theo tôi không?”

– “Phải. Em có gì mà phải che giấu điều đó. Hôm nào em cũng đứng ở bên kia đường của nhà chị”

Thương cười nhưng nước mắt thì tràn ra:

– “Cậu yêu tôi tới vậy cơ à?”

Thương định uống tiếp chén nữa nhưng Duy đương nhiên là không cho phép. Cậu cũng không trả lời cái câu hỏi của Thương.

– “Có việc gì với chị vậy? Chị và anh ấy cãi nhau à?”

Thương lắc đầu:

– “Cãi nhau gì đâu. Chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau cả. Cậu có tin không? Chúng tôi bên nhau cả 7 năm mà chưa bao giờ cãi nhau. Hạnh phúc quá phải không?”

Có hơi men trong người, Thương vừa nói vừa khua chân, khua tay loạn xạ. Cô tiếp tục:

– “Cậu nói xem mối quan hệ như thế đáng lý phải là rất tốt, rất đáng tự hào chứ, đúng không?”

– “Đừng có nói nữa, chị say mất rồi, về đi, em đưa về”

– “Không, tôi không về. Cậu để yên cho tôi nói. Tôi hỏi cậu, khi người ta phát hiện ra bạn trai mình phản bội, cắm sừng lên đầu mình, đáng lý… mình phải căm hận lắm đúng không? Đáng lý phải xông vào đánh ghen, túm tóc tạt tai cái cô trà xanh, trà đỏ đó đúng không?”

Duy giật mình với những lời mà Thương vừa nói, cậu buột miệng:

– “Chị biết từ bao giờ vậy?”

Cứ tưởng Thương say nhưng hình như cô vẫn đủ để hiểu phản ứng vừa rồi của Duy. Thương dừng lại, nhìn vào mắt Duy:

– “Không lẽ, cậu cũng biết chuyện đó?”

Duy lảng tránh không trả lời, Thương cười chua chát:

– “Ra vậy, ra là chỉ có tôi – người trong cuộc thì lại chẳng biết gì. Đến cả một người xa lạ như cậu cũng biết vậy mà tôi không biết. Vậy mà tôi không một chút mảy may nghi ngờ. Cậu biết không, anh ấy cặp với chính cô trợ lý, người mà tôi gặp suốt ngày. Không phải họ diễn giỏi mà là do tôi ngu ngốc. Hôm nay anh ấy bỏ tôi lại để về và tới khách sạn với cô ta. Tôi đã đi theo và thấy tất cả. Cậu nói xem, thế gian này có ai ngốc như tôi không? Ở bên bạn trai lâu năm đến như vậy mà không biết anh ta cặp với trợ lý thì đúng là lỗi của tôi, chẳng thể trách ai được nữa”

– “Đó không phải lỗi của chị, là sự lựa chọn của anh ấy mà. Tại sao lại là lỗi của chị được chứ”

– “Cậu biết từ bao giờ”

– “Em chỉ tình cờ bắt gặp thôi”

– “Vậy tại sao cậu không nói cho tôi biết? Cậu thấy thương hại tôi quá à? Chẳng phải cậu nên nói cho tôi như thế mới hợp lẽ, vì cậu nói cậu yêu tôi cơ mà, đây không phải là cơ hội tốt đó sao?”

– “Em không bao giờ làm thế. Tại sao chị phải đau khổ vì một người như thế. Vốn dĩ chị đã không hạnh phúc khi bên anh ta rồi cơ mà, sao phải bằng mọi giá cưới Huy chứ?”

Thương nhanh tay giật lấy chén rượu, uống cạn, rồi nhìn vào mắt Duy ở phía đối diện:

– “Duy, cậu có thể sang đây, ngồi cạnh tôi được không?”

Duy bước sang, kéo ghế ngồi xuống cạnh Thương. Cô quay sang ngắm nhìn gương mặt Duy, nhìn một cách si mê, say đắm. Gương mặt cô cứ thế sát lại thật gần như muốn hôn Duy tới nơi!

Sau 1 hồi nhìn Duy như muốn thu trọn hình ảnh chàng trai ấy vào mắt, vào tim, Thương cười , một nụ cười tự giễu:

– “Thực ra, tôi chẳng thể nào trách anh Huy được. Tôi cũng đâu có khác gì anh ấy. Tôi chưa từng yêu Huy nhưng vẫn nhận lời bên anh ấy, đó cũng là sự dối trá. Huy cũng đâu có tệ với tôi, anh ấy thậm chí còn tôn trọng và không đòi hỏi tôi chuyện đó chỉ vì tôi không muốn. Thời buổi này làm gì có người đàn ông nào đối xử với bạn gái mình như vậy. Chẳng phải anh ấy đã rất tốt với tôi rồi đó sao? Anh ấy không đòi hỏi tôi, giữ gìn cho tôi thì đương nhiên là phải tìm một nơi nào đó giải khuây chứ. Còn tôi, tôi đã làm gì? Tôi lại yêu cậu, yêu đến mức sắp mất lý trí rồi. Chúng tôi chỉ khác nhau là sự phản bội của thể xác và phản bội của tâm tưởng mà thôi. Chí ít thì dù có bao nhiêu cuộc tình vụng trộm, đến giờ, Huy vẫn quyết tâm lấy tôi. Còn tôi thì không. Tôi… chỉ muốn vùng vẫy thoát ra. Tôi thậm chí còn trơ trẽn và vô liêm sỉ hơn anh ấy”.

Nghe Thương bộc bạch những lời này, Duy lại thấy mừng thầm trong lòng. Chí ít là cậu biết, Thương yêu mình, yêu nhiều hơn cả cái biểu hiện bên ngoài của cô ấy. Không hiểu là vì rượu cho Thương cái dũng khí dám tỏ bày hay là vì cô quá bế tắc nên muốn đập tan tất cả:

– “Duy, tôi yêu cậu, tôi thực sự rất yêu và nhớ cậu”.

Nói tới đây, Thương bất chấp đang ở một quán ăn nhỏ, cô ngồi sát lại cạnh Duy, ghé sang và hôn Duy. Giọt nước mắt rơi xuống nụ hôn, mặn đắng. Thương hôn nhẹ một cái, buông ra ngắm nhìn, rồi lại hôn thêm lần nữa, đầy day dứt, đầy si mê khờ dại. Duy bị bất ngờ, ngây ngẩn cả người. Còn Thương sau phút giây táo bạo đó, cô uống thêm một chén rượu nữa rồi… gục hẳn.

Duy thanh toán tiền rồi gọi một chiếc taxi, cậu dìu Thương lên xe đưa về nhà chị gái. Tầm này, ngoài nơi đó ra, Duy không biết phải đưa Thương đi đâu nữa cả. Trên xe, Thương dựa vào vai của Duy, người lả đi, chẳng còn biết gì nữa. Gương mặt cô đẹp và buồn. Duy ôm lấy Thương vào lòng, thấy gương mặt cô kề áp mình, Duy cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô, yêu thương và trân trọng lắm.

Tiếng chuông cửa vang lên liên hồi, dồn dập làm Trang cuống quýt vội lao ra. Không biết ai đến giờ này. Cô tất tả mở cửa và vô cùng kinh ngạc khi thấy Duy đang bế Thương trên tay:

– “Chị Trang, giúp em với ạ, Thương say quá rồi ạ”

– “Thôi chết, mà hai đứa đi đâu lại uống tới mức này”

– “Em chỉ tình cờ gặp Thương ở một quán hàng ăn, cô ấy… uống hơi nhiều nên bị say. Em không biết làm thế nào cả nên đưa về đây”

Nhìn em gái say mèm, Trang rối hết lên:

– “Ừ được rồi, cậu đưa Thương vào phòng tôi, đặt con bé lên giường hộ tôi. Mà say rượu uống cái gì để tôi pha chứ nhìn nó thế này sợ quá”

Duy bế thốc Thương trên tay, miệng nói vọng ra:

– “Chị pha cho Thương ly chanh muối, chua vào một chút chị nhé”.

– “Ừ, ừ, để chị làm”

Trong lúc đó, Duy đặt Thương xuống giường. Cậu từ tốn kéo chăn lên cho cô, vuốt tóc gọn gàng sang hai bên, hai tay chạm nhẹ lên má, vuốt ve yêu thương. Đang ở nhà Trang nhưng vì đã quá nặng tình với cô gái này mà Duy chẳng nghĩ ngợi được gì nhiều, cứ làm mọi thứ một cách bản năng nhất. Giá mà có thể, Duy chỉ muốn sẽ được ở bên Thương cả đêm nay mà thôi. Nhưng điều đó dĩ nhiên là không được.

Thương trở mình, người khó chịu. Uống quá nhiều khiến Thương đang rất mệt thì phải. Duy xót lắm, thương lắm. Cậu cầm lấy bàn tay của Thương, rồi vỗ nhẹ lên người để cho Thương dễ chịu hơn, đi dần vào giấc ngủ. Nâng niu đôi bàn tay với những ngón thon dài của Thương, Duy đặt môi mình lên đó, hôn rất nồng nàn, tình tứ.

Từ phía bên ngoài cánh cửa phòng, Trang đứng thụt lại, cố cầm chắc ly nước trên tay cho khỏi rơi. Những gì mà Trang vừa nhìn thấy khiến cô linh cảm có một điều gì đó bất thường trong mối quan hệ của Duy và Thương. Rõ ràng, cái hành động này, cả việc tự nhiên Duy đưa Thương tới đây nữa, không thể nào tình cờ như thế được. Mà ngay cả khi có là tình cờ thì cái nụ hôn lên bàn tay đầy trìu mến ấy phải giải thích thế nào.

Duy vẫn ngồi đó nhìn Thương đến ngây dại, không muốn dứt ra để về. Trang phải đánh tiếng mới khiến Duy sực tỉnh. Cậu đứng dậy, đi ra phía cửa, vừa lúc đó Trang vờ đi vào. Thấy thế, Duy lại lao về phía giường, đỡ Thương dậy, để cô tựa lưng vào người mình:

– “Chị cho Thương uống đi, để em đỡ cho ạ. Thương uống nhiều quá, giờ phải uống nước vào cho loãng bớt nồng độ cồn ra chứ không sáng mai dậy sẽ mệt lắm”.

Trang từ từ đưa nước vào miệng, Thương có vẻ khát nên uống liên tục. Ánh mắt của Duy nhìn Thương đều nằm trong tầm quan sát rất kỹ của Trang. Xong xuôi, Duy từ từ đặt Thương nằm xuống giường, đôi mắt vẫn còn đầy những luyến lưu chưa muốn rời. Trang phải chủ động kéo cậu ra ngoài:

– “Để chị đóng cửa phòng lại cho con bé ngủ, em ra ngoài chị hỏi chút chuyện với nhé”

– “Dạ”

Ngồi bên ngoài phòng khách, Trang vờ hỏi:

– “Em gặp Thương ở đâu vậy?”

Duy ngập ngừng trả lời:

– “Em tình cờ đi ngang khu phố đó, thấy Thương ngồi uống rượu một mình. Cũng là chỗ người quen cả nên em có vào. Thương có chút chuyện buồn chị ạ. Mai chị ấy tỉnh dậy, chị đừng gặng hỏi nhiều quá nhé, em sợ Thương chưa quên được. Em nghĩ nếu cầu thì cứ để Thương tự kể”

– “Ừ, chị hiểu rồi. Cảm ơn em đã đưa Thương về đây”

– “À chị, chị gọi điện cho bố mẹ chị báo 1 tiếng xem thế nào chứ con gái cưng đi đâu tối muộn chưa về bố mẹ lại lo”

– “Ừ đấy, để chị báo”

– “Em xin phép về đây ạ”

Đầu óc Trang vẫn đang lơ đễnh với câu chuyện về Duy và Thương. Cái cách Duy gọi tên Thương trống không như thế rõ ràng mối quan hệ của hai người không chỉ đơn giản là những lần vô tình gặp ở nhà cô.

Tiễn Duy về xong, Trang vào phòng, nhìn cô em gái đang thiếp đi vì quá say, suy nghĩ miên man.

***

Trời sáng bảnh Thương mới nhấc được người dậy. Cô ngoái trước nhìn sau không hiểu nổi mình đang ở đâu cho tới khi chị gái bước vào. Thương ôm đầu, hốt hoảng:

– “Ơ chị, sao em lại ở đây vậy?”

– “Hôm qua em say, Duy đưa em về tạm đây, chứ nếu đưa em về nhà chắc bố mẹ phải khóc cả đêm quá”

Thương ngồi ngây ra, cố nhớ lại mọi chuyện, sắp xếp một số trật tự sự việc đã xảy ra. “Chết tiệt thật”, khi nhớ tới nụ hôn của cô với Duy, cô đã thốt lên như thế.

Thương lập cập xuống giường khi mà chị Trang bảo cô vào vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng. Trong lúc ăn, Thương sốt vó hỏi:

– “Hôm qua chị có điện thoại cho bố mẹ không? Bố mẹ có nói gì không?”

– “Có, chị điện rồi. Chị nói chị bị mệt, sợ đêm hôm có vấn đề gì nên nhờ em qua trông giúp. Điện thoại của em đang hết pin nên chị gọi về thông báo. Nhớ đấy, lát về bố mẹ có hỏi thì còn biết cách mà trả lời”

– “Vâng”

Thương cúi gằm mặt, ăn bát mì mà chị gái nấu cho, người vẫn mệt bã vì trận say tối qua. Được một lát, Trang thẳng thắn:

– “Thương, chị muốn hỏi em chuyện này, em và Duy… hai đứa có gì đó với nhau phải không?”

Thương giật bắn mình khi bị chị chất vấn. Cô vốn không phải là người giỏi nói dối hay che giấu cảm xúc, đôi mắt cô hoảng loạn, không biết phải trả lời ra sao:

– “Sao chị lại hỏi vậy ạ? Có gì đâu”

– “Chị em gái với nhau mà em còn định giấu chị? Nếu em định hỏi vì sao chị biết thì là nhìn cách mà cậu ấy quan tâm em. Hôm qua khi em nằm say rượu trên giường, Duy đã nhìn em rất đắm đuối, lại còn hôn lên tay em nữa. Đó rõ ràng không phải là một mối quan hệ bình thường được”

Thương buông đôi đũa xuống, cúi mặt, nước mắt chẳng hiểu từ đâu mà ứa ra nhiều đến độ như thể bị ai ức hiếp nhiều lắm:

– “Em… yêu Duy chị ạ”

Lần đầu tiên Thương dám nói chuyện này cho một người khác biết. Đến ngay cả chính mình cô cũng chưa từng dám thừa nhận điều đó, vậy mà hôm nay Thương lại nói nó thản nhiên như không, cứ như thể cô đang là một người độc thân không vướng bận vậy. Không hiểu sao thấy lòng nhẹ nhõm lạ thường. Cô lại càng muốn bày tỏ nhiều hơn:

– “Chúng em từng gặp nhau trước đó, trước khi em biết Duy là cậu gia sư mà chị thuê. Là một lần gặp gỡ tình cờ thôi. Bọn em đã trò chuyện, đã đi chơi, đã cùng nhau làm rất nhiều việc và càng ngày em càng cảm thấy mình yêu cậu ấy rất nhiều. Dù em biết chuyện đó là không được phép. Nhưng tình cảm và sự chân thành của Duy khiến em không có cách nào chống đỡ được”.

Giờ thì tới lượt người lo lắng là Trang:

– “Thế còn Huy? Đấy là bạn trai em cơ mà?”

– “Phải, là bạn trai, nhưng không phải là người em yêu chị ạ. Em chưa bao giờ yêu anh Huy cả. Ngay cả khi Duy chưa từng xuất hiện thì cảm xúc của em với anh Huy cũng không phải là tình yêu. Chính vì điều đó mà em luôn chán nản, em luôn không cảm thấy hạnh phúc khi bên Duy”

– “Thế tại sao em lại chấp nhận yêu cậu ấy, yêu lâu tới như vậy, thậm chí còn tính tới chuyện kết hôn nữa”

Thương không muốn nói quá rõ vì sợ chị gái cảm thấy mình chính là một phần lý do cho sự lựa chọn sai lầm của Thương hôm nay. Cô chỉ trả lời:

– “Vì bố mẹ thích anh ấy, mà em thì không muốn bố mẹ buồn”.

Mặc dù Thương cố che giấu nhưng Trang vẫn nhận ra nguyên nhân thực sự của vấn đề. Sau tất cả những gì mà cô đã tạo ra cho cái gia đình ấy, cuối cùng, chính em gái là người phải cáng đáng và làm tròn chữ hiếu với bố mẹ. Thương đã không dám sống cho chính mình, đã lựa chọn hạnh phúc đời mình dựa vào sự kì vọng của bố mẹ chứ không phải từ cảm xúc con tim. Trang ứa nước mắt:

– “Chị xin lỗi, là tại chị mà em phải khổ thế này”

Thương nắm lấy tay chị gái:

– “Chị, đừng nói như vậy, đâu phải lỗi tại chị”

– “Rõ ràng là tại chị, nếu không phải vì chị năm xưa đã làm quá nhiều chuyện khiến bố mẹ phải đau lòng thì có lẽ em đã không phải cố gắng chiều ý bố mẹ như vậy. Em sẽ được sống với những gì mà mình muốn thay vì cứ cố phải trở thành một niềm hi vọng cuối cùng của bố mẹ”

– “Không phải vậy đâu chị, là do em tự quyết định mà”

– “Thế giờ em tính sao? Chuyện em với Duy ấy? Em có định tiến đến với cậu ấy không? Chị biết sẽ là rất ích kỷ nhưng chị nghĩ nếu em làm vậy chắc bố sẽ sốc lắm, không biết bố có chịu nổi điều đó không nữa”.

Thương ngồi lặng đi, lau nước mắt:

– “Em và Duy vốn dĩ là không thể chị ạ. Sẽ chẳng có gì thay đổi cả. Em sẽ cưới Huy”.

– “Thế hôm qua vì sao em lại uống say tới mức như vậy?”

Đã quyết định sẽ cưới Huy nên những gì mà Thương nhìn thấy tối hôm qua có lẽ chẳng nên nói ra làm gì. Không phải cô sĩ diện, sợ người ta biết mình bị cắm sừng mà bởi vì cuộc hôn nhân nếu có giữa cô và Huy vốn dĩ đã không phải vì tình yêu thì những chuyện ghen tuông, giận hờn như thế, tốt nhất cứ xem như gió thoảng mây trôi.

– “Không có gì chị ạ, em buồn vu vơ, đi uống linh tinh rồi vô tình gặp Duy. Em cũng không uống nhiều, mà tại tửu lượng em kém thôi”.

Vừa lúc đó, Trang có điện thoại. Người gọi đến là Duy. Cậu hỏi xem Thương đã tỉnh chưa, có ổn hơn tí nào không. Sau khi nhận được câu trả lời, Duy mới yên tâm đi làm! Thương và Trang cũng rời đi sau bữa sáng với những câu chuyện nặng nề ấy.

***

Một ngày mới bắt đầu, hôm nay, Duy và Quân tiếp tục phải qua khách sạn đó để kiểm tra lại một lần nữa để đảm bảo chắc chắn phần thiết kế của mình phù hợp. Và lần này thì Duy chạm trán với Huy một cách trực diện. Cả hai đâm sầm vào nhau, không có cơ hội mà né tránh. Khi đó, Huy vẫn còn đang ôm eo Yến, đi từ căn phòng khách sạn đi ra. Vừa mới đầu giờ sáng nên dĩ nhiên chỉ nhìn thôi cũng hiểu là đêm qua Huy cùng với cô gái này ở đây.

Ngẩng đầu lên nhìn thấy người đứng trước mặt mình là Duy, Huy đã có chút rối loạn. Nhưng bản lĩnh của một người sành sỏi trên thương trường, mấy cái thứ như thế này dễ gì mà khiến Huy nao núng.

Huy bình tĩnh, đẩy Yến đi lên phía trước, ra hiệu có việc, sau đó nở một nụ cười với Duy:

– “Chào, tình cờ quá nhỉ? Em làm gì ở đây vậy?”

– “Chào anh! Em có nhận việc làm thêm ở đây”

– “Vậy à? Lát, anh mời em ly cà phê được không?”

Duy hiểu lời đề nghị này có nghĩa là gì, cậu cũng không định từ chối vì muốn xem Huy sẽ giải thích ra sao với những việc mà anh ta làm.

– “Vâng, vậy lát xong việc em qua”

– “Ừ, thế anh ngồi bên quán cà phê đối diện bên kia đường nhé. Cứ làm đi, xong việc thì qua”.

Hơn nửa tiếng sau, mọi thứ đã hòm hòm, Duy bảo với Quân:

– “Mày về trước đi, tao có hẹn”

Câu chuyện ban nãy của Duy và tay kia, Quân cũng nghe bập bõm được mấy câu, kết hợp với hôm trước Duy kể nên Quân đoán đó chính xác là “tình địch” của Duy. Quân nhắc nhở bạn mình:

– “Cái tay đó là người yêu của chị Thương đó à?”

– “Ừ, vừa lại gặp ở đây, lão ấy hẹn tao qua bên kia nói chuyện”

Quân vỗ vai bạn:

– “Nói chuyện thì nói chuyện, mày cứ phải bình tĩnh, phải xác định, đấy là việc của người ta, mình nóng giận quá cũng chẳng để làm gì”

– “Ờ, biết rồi, thôi mày về trước đi”

***

Duy ngồi xuống đối diện Quân, đặt chiếc balo sang bên cạnh. Giờ cậu mới có cơ hội để nhìn kĩ một lượt từ đầu đến chân Huy, thật đúng là người có tiền, thứ gì cũng sáng choang, lấp lánh.

– “Em uống gì?”

– “Cho em một ly trà lipton ấm”

Đợi ly nước được bưng ra, Huy khuấy nhẹ rồi đặt nó về phía Duy, sau đó vào thẳng câu chuyện luôn:

– “Chỗ anh em đàn ông với nhau, anh không vòng vo nữa nhé. Chuyện gặp anh ở bên khách sạn kia, chắc em cũng đã có một vài đoán định. Anh cũng chẳng chối quanh làm gì nữa, vì có chối cũng không được. Anh với cô gái ấy đêm qua ở cạnh nhau, làm gì thì chắc cùng là đàn ông em cũng hiểu. Chuyện cánh mày râu thi thoảng tìm chỗ vui vẻ tí ấy mà, cũng chỉ là bóc bánh trả tiền thôi…”

– “Anh muốn gì thì cứ nói luôn đi”

Bị Duy thúc giục, Huy gật gù:

– “Anh phải hỏi em muốn gì mới đúng chứ? Việc anh muốn gì thì đã quá rõ ràng rồi. Anh muốn em đừng nói chuyện này với chị Trang hay với chị Thương. Thực ra anh nghĩ nó cũng chẳng có gì ghê gớm và anh cũng không sợ nếu bị bại lộ bởi vì nó sẽ không thay đổi được cục diện. Anh và Thương vẫn sẽ cưới nhau thôi. Chỉ có điều biết chuyện thì Thương cũng sẽ đau lòng. Con gái mà, sao tránh khỏi chứ. Mà anh thì không muốn vợ sắp cưới của mình tổn thương”

Duy bật cười:

– “Anh nói chuyện nghe mắc cười quá, không muốn chị ấy tổn thương nhưng lại lên giường với cô khác”.

Huy uống ly nước của mình, cười cợt:

– “Chú em đúng là tấm chiếu mới, chưa từng trải. Chừng nào chú em có tiền hoặc chí ít là thoát khỏi cái nghèo thì cũng sẽ như vậy thôi. Quan trọng là em xác định cưới ai, còn mọi mối quan hệ kiểu như đàn ông với đàn bà đến để thỏa mãn nhau chỉ là thú vui thôi mà. Thằng đàn ông có tiền nào chẳng làm như vậy. Sự tử tế của người có tiền nằm ở chỗ họ chơi đấy nhưng không bỏ rơi cô gái của mình chứ không phải là chung thủy, sống như 1 nhà sư”.

Huy đặt lên bàn tấm danh thiếp:

– “Thôi thế này nhé, cầm lấy danh thiếp của anh và về suy nghĩ xem em muốn gì? Nếu em muốn một khoản tiền nho nhỏ hay muốn xin việc vào một nơi nào đó khá khẩm hơn thì cứ gọi cho anh. Lần trước anh đã hứa sẽ giúp em, đó là lời hứa thật tâm chứ không phải vì lần này bị bắt quả tang mà ra điều kiện. Anh cũng mong em giữ kín chuyện hôm nay anh và em gặp nhau. Anh thật sự không muốn Thương phải buồn. Mối quan hệ của anh và cô ấy không phải ngày một ngày hai để nói bỏ là bỏ được. Đã không thể buông tay nhau mà lại biết những chuyện đó thì chỉ cô ấy khổ thôi”.

– “Em sẽ không nói chuyện này với Thương và cả chị Trang nữa, vì xét cho cùng, đó là việc riêng của anh và chị ấy. Em không phải là kẻ lẻo mép, lắm điều. Nhưng anh có thể hứa với em một chuyện không?”

Nét mặt Huy rạng rỡ hẳn lên. Anh nghĩ trong đầu:

“Mấy cậu trai trẻ mà giờ tự nhiên vớ được lời đề nghị này thì như bắt được vàng còn gì nữa, lại còn cố tình tỏ ra đạo mạo”. Nghĩ trong đầu thế nhưng Huy vẫn nhã nhặn:

– “Được chứ, em nói đi, chuyện giúp được anh nhất định sẽ không từ”

– “Anh đừng làm như vậy với Thương nữa, đừng làm chị ấy khổ nữa. Việc này giấu được một lần, liệu có giấu được mãi không? Nếu anh xác định sẽ cưới chị ấy thì xin anh đừng làm chị ấy khổ nữa. Chị Thương là cô gái tốt, không đáng để phải chịu những điều này. Anh nói đúng, những người chưa thành công và nghèo như em thì dĩ nhiên không hiểu được lý lẽ cũng như cách sống và cách tiêu tiền của người giàu như anh. Nhưng phàm đã là người, nếu thật lòng yêu thì bất luận nghèo khổ hay sung sướng cũng đều nên chung thủy. Đó mới là thương và không muốn người con gái mình yêu bị tổn thương chứ không phải vẫn ngày ngày lên giường với kẻ khác rồi tìm cách để cho cô ấy không biết”.

Nói tới đây, Duy đứng lên, xách balo ra về. Tấm danh thiếp mà Huy chỏng chơ trên bàn mà Duy không một chút đoái hoài.

Huy ngồi lại, từng ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, đầu óc bắt đầu phán đoán. Huy cảm thấy có gì đó bất ổn trong cách hành xử của Duy. Theo lẽ thường, nếu nắm được điểm yếu của đối phương như thế này, cậu ta sẽ phải xu nịnh hoặc làm găng để vòi vĩnh cái lợi cho mình. Nhưng xem ra Duy lại rất cay cú về việc Huy làm. Nếu như nó không liên quan đến cậu ta thì sao phải khó chịu như vậy?

Huy thấy khó hiểu thực sự. Bị Duy nói cho mấy câu đạo lý, Huy cảm thấy vô cùng mất thể diện:

– “Thật đúng là ranh con vắt mũi chưa sạch, tiền không có một xu mà còn bày đặt nói chuyện đạo đức”

Sau đó Huy cũng đứng lên ra về!

***

Tối đó, trong căn hộ sang trọng của mình, Huy vừa làm vừa thấy ruột gan nóng như lửa đốt. Việc bị Duy bắt gặp và câu chuyện chơi bài ngửa giữa 2 người đàn ông ban sáng khiến một người đầy cảnh giác như Huy không yên tâm một chút nào. Kinh nghiệm thương trường dạy cho Huy rằng, tuyệt đối không bao giờ nên tin vào lời hứa của một thằng nào đó, nhất là khi nó nắm trong tay điểm yếu của mình. Mọi sự nhượng bộ hay im lặng đều cần phải được “chặn đứng” bằng một khoản lợi ích nào đó, bằng không, không sớm thì muộn họ sẽ tiết lộ khi mà họ cảm thấy cần.

Huy nhìn lên tờ lịch, giờ là tầm tháng 10 âm lịch, cũng sắp hết năm rồi. Chỉ vài tháng nữa là Thương sẽ bước sang tuổi 30, tới kế hoạch đám cưới của hai người. Ngẫm nghĩ một hồi, Huy tính phải đẩy nhanh tiến độ lên, ngăn chặn những tình huống xấu có thể xảy ra.

Huy quyết định gọi cho Thương vào lúc gần 10h tối:

– “Em à? Hình như anh bị ốm rồi. Em có thể qua nấu cho anh bát cháo và mua thuốc cho anh với được không? Anh ở nhà một mình, không nhờ được ai cả”

Biết rõ hành động đốn mạt mà Huy làm sau lưng mình, nhưng giờ, khi nghe thấy Huy nói đang ốm lại ở nhà một mình, thuốc cũng không thể tự đi mua, Thương lại không nỡ. Dù sao giữa họ cũng là 7 năm gắn bó và đến giờ thì cô vẫn là người yêu của Huy.

– “Vâng, anh đợi em một lát, em qua đây”

Bắt chiếc taxi để tới nhà Huy, tầm hơn nửa tiếng sau Thương có mặt. Cô vào nhà, đảo mắt trước sau không thấy Huy đâu. Thương tiến vào phòng ngủ vì đoán có khi anh mệt mà nằm trong đó.

– “Anh Huy, anh Huy ơi”

Bất ngờ, một bàn tay giữa chặt lấy thân người Thương từ phía sau, cứ thể đẩy cô ngã nhào xuống giường. Huy xuất hiện phía sau cánh cửa, dùng hết sức lực của người đàn ông để khống chế Thương. Huy tì đè lên người cô rồi nói:

– “Anh nhớ em quá, đêm nay anh nhất định phải có được em”

– “Anh làm cái gì vậy, buông em ra? Chẳng phải anh bảo bị ốm sao?”

– “Anh không ốm, chỉ là hơi say và nhớ em thôi. Đêm nay anh nhất định sẽ khiến em phải thuộc về anh”

Thương hình như bắt đầu đoán được ý định của Huy, cô gào thét:

– “Anh hứa với em như thế nào? Anh không nhớ à?”

– “Nhớ chứ. Nhưng mà chúng ta cũng chỉ còn vài tháng nữa là cưới rồi, sớm một chút cũng không được sao. Anh sẽ là chồng của em, việc chồng ngủ với vợ thì sai gì chứ? Vả lại em nói xem, anh giữ gìn cho em tới 7 năm qua còn chưa đủ à?”

– “Không được, em không đồng ý”

Mặc cho Thương vùng vẫy, Huy vẫn giữ chặt và bắt đầu kéo khóa váy trên người Thương xuống. Huy quyết định sẽ chiếm đoạt Thương vì anh biết thừa chỉ cần điều đó xảy ra thì dù cho chuyện Huy có ngủ với hàng trăm cô khác bị bại lộ Thương cũng không đời nào dám bỏ anh.

Quẫy đạp một lát không được, Thương dịu giọng, cô chủ động ôm lấy Huy:

– “Thôi được rồi, em sẽ không bắt anh phải nhịn nữa. Đợi em một chút, em vào nhà vệ sinh chuẩn bị được không? Dù sao với em cũng là lần đầu, em cũng có chút lo lắng…”

Thấy thái độ của Thương như vậy, Huy hả hê lắm. Có lẽ cô cũng “nhịn” lâu rồi, tới lúc cần phải “xõa”. Đúng thôi, là người yêu của nhau cơ mà. Đàn bà con gái tới tuổi này cũng cần phải lấy chồng rồi, còn gìn giữ cái nỗi gì. Không chút mảy may nghi ngờ, Huy hôn chùn chụt vào môi Thương rồi để cô ngồi dậy.

– “Vậy anh nằm đây sẵn đợi em đó nha. Đêm nay nhất định phải là một đêm tuyệt vời giữa chúng mình”

Thương nhanh chóng tiến ra phía cửa. Cô khóa chặt lại từ bên ngoài rồi chạy ra phòng khách, vội vã rời đi. Thậm chí Thương chỉ xách đôi giày cao gót để chạy chứ không dám đi thang máy.

Tầm hơn 5 phút sau không thấy Thương trở vào, Huy đi kiểm tra thì mới biết cô gái ấy đã trốn tự lúc nào. Huy cay cú thực sự. Huy cảm thấy bẽ mặt. Việc lên giường với anh lại là điều mà cô bạn gái ghê tởm tới mức phải diễn kịch rồi đào tẩu thế này ư? Huy giận tím người, tay nắm đấm lại. Chưa bao giờ Huy thấy mình bị xúc phạm như thế này.

***

Chạy khỏi căn hộ của Huy, Thương bắt taxi về. Cô không muốn về nhà mà dừng lại ở công viên gần đó. Cô muốn vào đây, ngồi một chút để hoàn hồn lại. Thương bước lững thững, toàn thân vẫn còn run rẩy. Cô hoàn toàn không biết rằng Duy đang ngồi ở ghế đá tự bao giờ. Thi thoảng, cậu vẫn tới đây ngồi cho khuây khỏa, cho vơi đi nỗi buồn. Và còn một lý do nữa, Duy ngồi đó với hi vọng biết đâu chừng một hôm nào đó Thương buồn, cô lại ra đây.

Hôm nay thì điều đó đã xảy ra thật!

Có khá nhiều lần Duy đã nhìn thấy Thương ngồi ở đây, buồn bã. Nhưng Duy không ra mặt. Cậu chỉ đứng từ xa quan sát vì biết Thương không còn muốn dính líu tới mình nữa. Nhưng hôm nay, nhìn thấy Thương áo quần xộc xệch, chân còn không đi giày, thất thểu, mắt lã chã hai hàng, Duy không thể nào làm ngơ được.

Từ ghế đá, Duy lao ra bám lấy hai vai của Thương:

– “Thương, chị làm sao thế? Sao trông thảm thế này?”

Nhìn thấy Duy, Thương tự nhiên như tìm thấy điểm tựa. Cô sợ quá, ôm chặt lấy Duy khóc nức nở. Duy đỡ lấy Thương, siết vòng tay chặt lại, vỗ nhẹ lên người cô:

– “Bình tĩnh, không sao rồi, mọi chuyện qua rồi, bình tĩnh đi”.

Cả hai ra ghế ngồi. Thương vẫn chưa hết cơn hoảng sợ nên tiếp tục ôm chặt lấy Duy mà khóc. Cả hai cứ ngồi bên nhau như thế cho tới khi Thương có thể bình tâm lại. Duy nâng gương mặt của Thương lên, ngắm nhìn, dùng 2 tay lau cho cô nước mắt rồi từ từ, chậm rãi chạm nhẹ lên môi cô. Một nụ hôn có sức mạnh diệu kỳ, khiến Thương tự nhiên thấy tâm hồn mình lành lại. Cô lập tức nhắm mắt lại để cảm nhận nó bằng cả trái tim mình. Duy không dám hôn sâu, càng chẳng dám hôn lâu chỉ là một cái chạm để thỏa sự nhớ nhung của mình và giúp Thương bớt rối bời bởi một chuyện buồn nào đó.

Duy nói với Thương:

– “Chị đã bình tĩnh hơn chưa? Để em đưa chị về. Dù có chuyện gì xảy ra thì đêm nay hãy ngủ một giấc thật ngon, được không? Ngày mai, mọi chuyện đều có thể giải quyết mà. Hứa với em như thế được không?”

Thương ngoan ngoãn gật đầu, tựa như một con mèo nhỏ. Cô lên xe, ngồi sau lưng Duy để cậu đưa về.

Đêm hôm ấy, Thương tắt nguồn điện thoại vì sợ những cuộc gọi từ Huy. Cả đêm cô nghĩ nhiều về việc mình cần phải làm. Hôm nay, trong cái khoảnh khắc bị Huy khống chế, chỉ hình dung việc phải trao thân cho người đàn ông này, tự nhiên cô căm phẫn vô cùng. Sao có thể kết hôn và sống yên ổn khi mà mình có cảm giác như thế với người đàn ông mà mình gọi bằng chồng cơ chứ? Thêm cả chuyện biết Huy phản bội làm Thương càng cảm thấy khó lòng mà sống bên Huy.

Thương cũng tự sỉ vả chính bản thân mình khi cô không tìm ra lời giải đáp: Là bởi vì cô thực sự có ấn tượng xấu như vậy với Huy hay vì Duy xuất hiện nên cô mới sinh ra thái độ tiêu cực này và gay gắt với Huy? Cô nhắm mắt lại, quyết định ngủ một giấc. Cô tự nhủ với bản thân mình rằng, nếu sáng ngày mai, khi cô thức giấc, điều gì thôi thúc cô nhiều hơn, cô sẽ làm như vậy. Cô sẽ bỏ hết tất cả nỗi sợ để làm theo điều trái tim mình mách bảo.

Buổi sáng, những tia nắng yếu ớt của một ngày đầu đông rọi vào ô cửa sổ. Thương mở mắt, nằm trên giường và ngước nhìn ra phía ngoài. Hôm nay bầu trời xanh vời vợi, không có cái dáng vẻ u ám của một ngày đông. Trong đầu cô nhớ tới nụ hôn nhẹ đêm qua với Duy. Cô cũng không còn thấy giận hay nổi điên với những chuyện Huy làm. Đây có lẽ là lúc cô bình tĩnh nhất nên hiểu điều mình muốn nhất là gì.

Thương dậy đi làm, hôm nay có cô tiết dạy phải tới trường. Mở điện thoại ra, thấy hàng loạt cuộc gọi nhỡ của Huy, cô bấm nút gọi lại. Chỉ vài giây sau, Huy đã nghe máy:

– “Hôm nay anh gặp em được không?”

– “Dạ vâng, em cũng có chuyện cần phải nói với anh”

– “Được, vậy tan làm anh sẽ qua thẳng trường đón em”

Cả hai tránh không nhắc tới câu chuyện tối qua khi mà ngày mới vừa bắt đầu. Họ đều có những việc phải làm và những chuyện không mấy dễ chịu của hôm qua tốt hơn là không nên nhắc lại.

***

Chiều tối hôm đó, Huy tới đón Thương như đã hẹn. Cả hai đi ăn tối, sau đó di chuyển tới một cửa hàng trà đạo để nói chuyện. Không gian quán kín đáo nhưng Huy vẫn đặt một phòng riêng để tiện nói chuyện. Suốt từ lúc gặp nhau tới giờ, Huy cố gắng không nhắc tới chuyện hôm qua để không khiến hai bên ức chế. Nhưng giờ, Huy không chịu nổi nữa, liền gặng hỏi:

– “Giờ chúng ta vào thẳng vấn đề nhé. Anh muốn nghe em giải thích về hành động em làm hôm qua. Đồng ý là việc anh đòi hỏi em chuyện đó là không đúng với giao kèo của chúng ta. Nhưng em thử nghĩ xem, anh có đáng bị đối xử như thế không? Anh hỏi em, có thằng đàn ông nào thời này mà chịu giữ gìn cho bạn gái tới 7 năm không mạo phạm không? Anh như vậy chưa đủ tốt, đủ trân trọng em sao? Giờ anh nhớ em, muốn có được em, chúng ta cũng lại sắp làm đám cưới nên anh mới có ý như vậy cũng là sai sao? Em hà cớ gì phải đối xử với anh phũ phàng như thể anh là một kẻ đáng ghê tởm rồi bỏ anh ở lại. Em có nghĩ cho cảm giác của anh không vậy? Đây có giống việc một cặp đôi yêu nhau vẫn làm không?”

Thương bình tĩnh, nhìn vào gương mặt của Huy đáp lời:

– “Đúng là những việc đã xảy ra không giống một đôi yêu nhau vẫn làm. Không chỉ có chuyện tối qua đâu, mà là 7 năm rồi, chúng ta hoàn toàn không giống một đôi yêu nhau, chúng ta chỉ đang cố tỏ ra như thế mà thôi. Nhưng anh không hề nhận thấy điều đó. Em xin lỗi vì việc hôm qua em làm. Chuyện đó đúng là anh không đáng trách. Anh đòi hỏi cũng là điều không hề sai và đúng là ngoài kia người ta vẫn làm thế. Sự phản ứng dữ dội của em cũng là không nên vì có lẽ nó sẽ làm anh cảm thấy bị tổn thương. Hôm nay em cũng muốn nói chuyện nghiêm túc với anh về việc: Chúng ta nên dừng lại”

– “Ý em là sao? Là chia tay á?”

– “Vâng”

– “Chỉ vì anh muốn có được em và giờ em đòi bỏ anh?”

Giọng Huy gay gắt, Thương vẫn nhỏ nhẹ:

– “Không phải như vậy. Em không trách anh chuyện đó. Còn về nguyên nhân, em chỉ muốn nói rằng chúng ta không hợp nhau. Vậy thôi”

– “Em nói lý do nào nghe dễ chấp nhận hơn được không? Không hợp mà ở bên nhau tới 7 năm, em nghe có hợp lý không?”

– “Rõ ràng chuyện giữa chúng ta đâu phải là tình yêu. Em không biết anh đến với em vì lí do gì nhưng dám chắc không phải vì quá yêu em. Còn về phía em, em xin lỗi nếu điều này làm anh buồn nhưng em thực sự không yêu anh, em tôn trọng anh và cảm thấy anh là người tốt nhưng không hề có sự rung động. Vì thế, chúng mình nên dừng lại ở đây đi”.

Tiếng chuông điện thoại vang lên ngắt ngang mạch nói chuyện của Huy và Thương, anh nghe máy xong, quay lại nói với cô:

– “Giờ anh phải đi, có đối tác quan trọng nên không thể ngồi đây mà đôi co với em được. Chuyện chia tay, anh không đồng ý. Việc này còn kinh động tới bố mẹ hai bên gia đình nữa, không phải em thích là được. Có gì, chúng ta sẽ nói chuyện sau. Em tự bắt xe về, anh phải đi không muộn”.

Huy rời đi sau đó vài phút. Thương thấy lòng nhẹ bẫng vì hành động này của Huy đã giúp cô thêm chắc chắn rằng việc chia tay với anh là đúng. Với một người đàn ông luôn miệng nói yêu cô, cần cô, muốn cưới cô nhưng ngay cả khi cô lần đầu tiên đòi chia tay anh ta cũng vẫn không thấy nghiêm trọng, vẫn có thể rời đi để giải quyết việc khác thì cô hoàn toàn không đáng giá như lời anh ta nói. Vậy nên, chia tay là điều nhất định phải làm rồi!

***

Thương trở về nhà, hôm nay cô mệt nên chẳng muốn ăn cơm, kiếm cớ lên phòng nằm nghỉ ngơi một chút. Lát sau mẹ bước vào, đóng cánh cửa phòng lại để hỏi dò:

– “Con sao thế?”

Với quyết tâm ngùn ngụt trong người, Thương thẳng thắn nói với mẹ:

– “Mẹ, mẹ bình tĩnh nghe con nói nhé. Con và anh Huy chia tay rồi mẹ ạ”

– “Hả?”

Đúng như dự đoán của cô, mẹ kêu thất thanh như việc cháy nhà, chết người. Bà như ngồi trên đống lửa, nhấp nhổm không yên:

– “Sao lại thế, tại sao lại thế?”

– “Con chưa từng yêu anh Huy mẹ ạ, đến giờ không cố gắng thêm được nữa nên hôm nay con đã nói chia tay với anh ấy rồi. Mặc dù anh Huy còn chưa chịu chấp nhận nhưng ý con đã quyết”

Bà Mai đánh thùm thụp lên vai con gái:

– “Con điên à? Sao tự nhiên lại dở chứng ra tầm này, bao nhiêu năm trẻ trung thì chẳng nói chuyện không yêu với chả không thương, giờ gần 30 tuổi đầu, cả làng cả tổng cả cái phố huyện này biết hai đứa là một đôi, cưới nhau đến đít rồi lại tự nhiên bảo chưa từng yêu. Giờ mà bỏ nhau, con trai người ta vơ đâu chẳng được vợ, nhưng con nghĩ có ai thèm rước con không? Rồi bố mẹ đeo mo vào mặt con biết không? Chuyện của chị gái con chưa đủ hay sao? Hay con muốn bố mẹ chết quách đi mới hả dạ chứ sống thế này thì nhục nhã lắm con ơi”

Thương bị mẹ dội cho gáo nước lạnh, cô như thể là tội đồ của cái gia đình này chỉ vì quyết định đòi chia tay Huy. Muốn nói thêm vài lời nhưng cô cảm thấy không thể nào tìm thấy sự ủng hộ từ mẹ nên dừng câu chuyện lại để tìm chút bình yên:

– “Mẹ, con không biết phải nói gì lúc này cả, con ra ngoài đi dạo một lát, lát con về”

– “Con đi đâu, không đi đâu cả, ngồi nói chuyện cho rõ ràng, ngọn ngành câu chuyện rồi muốn đi đâu thì đi”

– “Con nói rồi đó, con không yêu anh Huy, ở bên anh ấy con không hạnh phúc đâu mẹ ạ. Cố cưới nhau về cũng chỉ là cho có thôi. Con xin mẹ cho con ra ngoài một chút, con mệt mỏi quá”.

Trong đầu Thương lúc đó chỉ nhớ tới một người: Đó là Duy! Sau tất cả, quyết tâm chấm dứt cuộc tình với Huy, dù không biết có thể đến với Duy hay không nhưng cậu chính là người xuất hiện trong tâm trí Thương nhiều nhất lúc này.

Thương chạy bộ về phía công viên, ngồi xuống ghế đá và gọi cho Duy. Chỉ vài giây sau Duy đã bắt máy:

– “Em đây”

– “Duy, cậu đến công viên gặp tôi được không?”

– “Chị ở đó, đợi em một lát. Có chuyện gì đúng không? Cứ ở đó đợi em, em đến ngay đây”

Thương ngồi đợi, háo hức như cô gái lần đầu trốn cha trốn mẹ đi hẹn bạn trai, lòng đầy mong ngóng, rạo rực. Chừng 20 phút sau Duy tất tả chạy tới. Thương chẳng còn ngần ngại nữa mà đứng dạy, chạy vội về phía Duy, ôm chầm lấy cậu cho thỏa nhớ mong. Được Thương gọi đến, lại còn chủ động ôm mình thế này, Duy đứng yên tận hưởng cảm giác hạnh phúc đó. Cậu có thể cảm nhận được tình yêu của Thương, thứ tình yêu mà có lẽ Thương phải đấu tranh rất nhiều mới có thể dũng cảm thừa nhận.

Sau một hồi, Thương vẫn ôm Duy nhưng ngẩng đầu lên nhìn gương mặt cậu rồi đề nghị:

– “Chúng mình đi tới vùng biển hôm nọ được không?”

Thương như con mèo nhỏ, nũng nịu, năn nỉ chủ nhân yêu thương mình. Duy đương nhiên không thể nào cưỡng lại được sự đáng yêu đó:

– “Đi luôn bây giờ á, nhưng giờ muộn rồi, làm sao về kịp được?”

– “Mình đi qua đêm đi, được không?”

Duy bị bất ngờ với quyết định này của Thương. Tự nhiên cậu lại thấy run và lo lắng. Thương đang nghĩ gì trong đầu, đã có chuyện gì xảy ra để cô lại táo bạo và cả gan như vậy? Như để chứng minh quyết tâm của mình, Thương lập tức rút điện thoại ra, gọi cho chị gái:

– “Chị, đêm nay em muốn không về nhà. Chị điện thoại cho mẹ nói là em qua nhà chị ngủ, giúp em với, được không? Em sẽ không về đâu nên nếu chị không giúp em thì chắc chắn đêm nay bố mẹ sẽ lồng lộn lên mất. Giúp em nhé”

Nói rồi, Thương tắt máy, còn không để chị Trang kịp tra hỏi là cô đi đâu, làm gì, với ai. Thương biết chắc chắn chị Trang sẽ phải giúp mình bởi vì nếu không làm thế thì đêm nay có khi bố mẹ cô sẽ đào tung thành phố này lên để đi tìm con gái mất.

Vậy là không có cách nào để khước từ, Duy buộc phải đưa Thương đi cho thỏa ước nguyện của cô. Duy đương nhiên cảm thấy hạnh phúc nhưng cũng có những lo lắng. Cậu cứ thấy chuyện này có gì đó bất thường. Thương mà Duy biết bình thường đâu có dám phản kháng mãnh liệt đến như thế này?

Cả chặng đường đi, Thương cứ ôm chặt Duy từ phía sau, dựa đầu vào lưng cậu, cảm nhận bờ vai vững chắc và đầy những yêu thương ấy. Hôm nay cô cho phép tình cảm trong mình được bộc lộ hết, không cần phải che giấu việc cô mê muội Duy đến nhường nào.

Họ đến nơi khi đồng hồ đã điểm gần 11h đêm. Cả hai quyết định thuê một căn phòng khách sạn, nơi có tầm view nhìn thẳng ra biển. Chính Thương là người chủ động vào thuê phòng, thậm chí cô còn nói: “Cho tôi 1 phòng thôi” trong sự ngỡ ngàng của Duy.

Trong căn phòng tĩnh mịch ấy, ánh đèn mờ tỏ, Duy ngại ngùng, đứng nhìn ra phía biển đêm. Cậu mở cánh cửa ban công để ngắm. Thương vào trong phòng tắm, một lát sau trở ra, cô bước tới, ôm trọn lấy người Duy từ phía sau, tình tứ như một cô người yêu bé nhỏ. Hành động quá đỗi ngọt ngào này của Thương khiến Duy thấy tim mình sắp bắn ra khỏi lồng ngực vì quá sung sướng. Cậu không thể nghĩ có ngày được bên cô, bình yên và lãng mạn đến thế này.

Duy quay người trở lại để ôm cô gái bé nhỏ ấy vào lòng. Mặc dù Thương chưa nói một lời yêu với Duy nhưng chừng đó là quá đủ để cậu hiểu tình cảm trong lòng người con gái này. Duy lần tìm bờ môi của Thương, sự mềm mại và ngọt lịm từ vành môi ấy khiến cả hai mê đắm. Lần đầu tiên họ hôn nhau trọn vẹn, đi tới tận cùng cảm giác như thế. Phần lớn là Thương chủ động, cô di chuyển chiếc lưỡi vào sâu trong miệng Duy, quấn quýt, gọi mời… Thương càng như vậy thì cơ thể Duy lại càng nóng ran lên tận hưởng.

Duy bế bỏng Thương lên đôi tay để cô có thể thoải mái hôn mình mà không cần phải kiễng với. Cô quắp chân vào ngang thân người Duy. Đôi bàn tay của Duy đỡ phía dưới, tay Thương ôm ghì lấy cổ Duy. Đứng trước khung cảnh biển đêm, được chàng trai yêu thương ấy nâng niu, Thương trút mọi cuồng si lên môi Duy. Cô hôn mãnh liệt như chưa từng được hôn, cô không còn là một cô gái với những đạo mạo, ngại ngùng mà đã trở thành cô nàng táo bạo, sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ vì yêu!

Tàn cuộc, họ không nhớ nổi đã hôn nhau bao nhiêu phút, Thương nhìn vào mắt Duy, mỉm cười hạnh phúc. Giờ cô mới bắt đầu cảm thấy ngại vì màn thể hiện quá cuồng nhiệt của mình. Duy biết điều đó, nên chủ động ôm lấy Thương để cô hiểu đó là chuyện hết sức bình thường của những người yêu nhau.

Duy đưa Thương về chiếc giường êm ái, đặt cô nằm xuống đó, sau đấy, cậu ra chiếc ghế sofa. Còn chưa kịp nằm xuống, Thương nhìn theo, cất tiếng gọi:

– “Duy ra đây đi, chúng mình nằm chung”

Lời đề nghị đó khiến Duy bối rối. Có thể mọi người không tin nhưng Duy cũng chưa từng đi quá giới hạn với cô gái nào cả. Chuyện ngày trước yêu Hương, Duy không hề mạo phạm bạn gái. Khi ấy cả hai còn là sinh viên, Duy cũng sợ nhỡ hai đứa không đến được với nhau thì Hương khổ. Mà ngày đó cậu cũng gà lắm, chỉ biết học và yêu đương đơn thuần, hôn hít tít mù cũng đã là nhiều lắm rồi. Thế nên lúc chia tay Hương, Quân lúc nào cũng chê Duy kém cỏi, yêu bao năm mà không xơ múi được gì để rồi bây giờ em ấy “tặng” hết cho người đến sau. Nhưng Duy thì thấy nhẹ nhõm vì chí ít mình đã không phải áy náy khi gây hấn trong cuộc đời cô bạn gái cũ.

Chính vì thế lúc này, khi Thương nói Duy hãy nằm cùng cô, Duy lại run run. Đương nhiên cậu không từ chối, Duy là đàn ông cơ mà, sao có thể “nhát cáy” đến độ gái gạ tận nơi mà còn không dám. Duy trở lại giường, nằm xuống, nâng đầu của Thương lên để cô gối lên cánh tay mình. Tay còn lại, Duy ôm lấy Thương, khóa chặt cô vào lòng.

Họ cứ thế, thiếp vào giấc ngủ! Đêm nay chỉ nên thế thôi, mọi sự nóng vội lại như có lỗi với thứ tình yêu vừa chớm nở, đẹp tựa pha lê này!

Trời vừa tảng sáng, hừng đông vừa hé trên mặt biển, Duy lay gọi Thương dậy để đi ngắm bình minh. Cả hai tíu tít nắm tay nhau rời khỏi căn phòng khách sạn rồi chạy ra biển. Dưới khung cảnh tuyệt mỹ của thiên nhiên ngày mới, mọi thứ mới căng tràn hạnh phúc làm sao.

Duy bước tới, nâng gương mặt của Thương lên, sau đó đặt tay xuống phần eo, kéo sát cô về phía mình và hôn.

– “Thương, yêu em chị”

Sau tiếng thì thầm ấy, Duy đứng ra trước biển không một bóng người hét lớn lên:

– “Chị Thương ơi, em yêu chị…”

Biết là Duy cố tình chọc ghẹo mình bằng cái màn thổ lộ “Chị ơi, anh yêu em”, Thương thích thú kéo Duy nằm vật xuống bãi cát. Cô nằm đè lên cơ thể Duy để hôn. Được một hồi, Duy lại chồm lên, đẩy vị trí của Thương xuống phía dưới. Duy vuốt ve mái tóc của Thương rồi hôn cô. Họ lăn qua lăn lại trên bãi cát trắng mịn ấy để hôn, để yêu, lượt sau lại cuồng nhiệt hơn lượt trước, người phía trên lại ra sức chứng tỏ họ yêu đối phương nhiều đến thế nào thông qua những chuyển động và lực hôn mạnh mẽ. Họ hôn nhau từ trên bờ cãi đến dưới mặt biển, từ lúc người khô ráo cho tới khi cả cơ thể ướt mèm vì xuống dưới nước nô đùa.

Duy và Thương quần thảo trên bờ biển đó, họ nằm trên mé bờ, nơi sóng vỗ về vào cơ thể, thi thoảng những con sóng lớn tràn vào làm nụ hôn của cả hai cũng mang dự vị mặn mòi. Chưa bao giờ Duy lại hôn nhiều đến như vậy nhưng càng hôn lại càng cảm thấy là không đủ. Cái cảnh tượng lãng mạn này bên ngoài nhìn vào thì sến sẩm lắm nhưng mà với 2 kẻ đang yêu, hai kẻ bị kìm kẹp quá nhiều bởi những thứ áp lực, lần đầu tiên dám bất chấp thì nó thực sự là một điều tuyệt diệu không muốn dừng!

Trước khi ra về, nắm chặt tay nhau đứng nhìn về phía biển, Duy nói với Thương:

– “Em biết có chuyện gì đó xảy ra với chị nhưng em chỉ muốn chị hiểu rằng, em yêu chị và luôn sẵn sàng chờ đợi chị. Em sẽ không trách cứ dù cho quyết định của chị có là gì đi chăng nữa”.

Thương nhìn vào mắt Duy, nói bằng giọng đầy khí thế:

– “Chờ Thương một chút, cho Thương thêm một chút thời gian nữa thôi, Thương sẽ giải quyết những vấn đề của mình”

Trái tim của của Duy vỡ òa rung cảm. Duy kéo Thương sát lại phía mình, hôn nhẹ lên môi cô: – “Bao lâu đi chăng nữa, chỉ cần Thương yêu và cần, Duy nhất định sẽ chờ Thương”

Cả hai dừng những ngọt ngào, mê luyến ấy lại để trở về. Giờ là lúc họ sẵn sàng đối diện với những thực tế để ước giấc mộng uyên ương có thể thành hiện thực. Duy đưa Thương về trên chiếc xe máy cũ kỹ, suốt chặng đường về, Thương nói cười đầy hạnh phúc.

Vừa dừng lại ở phía bên kia đường trước cổng nhà, Duy và Thương giật bắn mình khi chiếc ô tô đắt tiền đỗ ngay bên cạnh. Huy bước xuống, nhìn Duy và Thương một cách đầy căm phẫn. Huy nhìn Thương, nói như muốn hét vào mặt cô:

– “Anh vừa nhà em từ sáng, bố mẹ em nói em sang nhà chị Trang. Anh đang định tới đó nhưng xem ra không phải nhỉ? Em có muốn giải thích điều gì với anh không? Anh không thể tin nổi em lại là người như vậy, dám trốn bố mẹ đi chơi với trai qua đêm. Em còn lời nào để biện minh không?”

Thương cứng rắn:

– “Vậy anh có gì để nói với em về chuyện bao năm qua anh lên giường với Yến sau lưng em không?”

Bàn tay Huy nắm đấm lại, từng đường gân nổi lên. Cái thông tin anh ngủ với Yến được Thương nói ra mới là thứ khiến Huy sôi máu trong người. Huy nhìn Duy khinh bỉ rồi nói:

– “Ra là vậy! Thì ra cậu ta đã nói với em về chuyện đó. Đúng là không nên tin vào lời hứa của mấy thằng vừa nghèo vừa hèn”

– “Anh hiểu lầm rồi, không phải Duy nói với em mà là…”

Duy cắt ngang lời Thương nói, đứng trước mặt Huy một cách đường hoàng, đĩnh đạc:

– “Anh để cô ấy về nhà nghỉ ngơi đi, có gì chúng ta sẽ cùng nói chuyện”

– “Được, đúng là không nên đứng đây để nói về những chuyện này. Thương, em về nhà đi. Tốt nhất chuyện em đi chơi như thế này đừng cho bố mẹ biết. Em muốn tốt cho bố mẹ mình thì việc này em nên nghe lời anh”

Trong lúc Huy nói, Duy nắm lấy tay Thương dặn dò:

– “Thương vào nhà nghỉ ngơi đi, đừng lo lắng quá. Chuyện gì cũng đều có cách giải quyết cả”

Thương không an tâm, nói với Huy:

– “Anh Huy, mọi chuyện là quyết định của em, có việc gì anh cứ nói với em, đừng có tìm Duy”.

Huy cười nhếch mép:

– “Sao thế, em sợ cậu trai trẻ này bị anh bắt nạt à? Đàn ông mà kém cỏi như thế em cũng có nhã hứng sao? Thực ra anh cũng không muốn nói chuyện với loại khố rách áo ôm như cậu ta vì cơ bản là không xứng. Nhưng là chuyện liên quan đến em nên anh buộc lòng phải làm thế thôi”

Duy không quan tâm tới lời đả kích, xúc xiểm của Huy. Cậu chỉ lo cô gái này bị tổn thương:

– “Thương đừng lo hãy để cho anh ấy và Duy nói chuyện, dù gì cũng đâu thể trốn tránh. Thương vào nhà nghỉ ngơi đi”.

Mãi rồi Thương mới dứt ra được để về, bỏ lại sau lưng 2 người đàn ông. Thương đi rồi, Huy ném cho Duy tờ danh thiếp của mình:

– “Cậu cũng về đi, tối nay, gọi cho tôi vào số này, địa điểm tùy cậu chọn rồi báo cho tôi”

Sau đó, Huy lên ô tô, phóng đi, để Duy đứng lại phía sau với làn khói xe hơi còn vương lại.

***

Mặc dù nói Duy hãy tự chọn địa điểm nhưng cuối cùng thì Huy lại yêu cầu Duy đến nơi mà anh ta chọn sẵn. Cả hai ngồi trong một phòng riêng của quán trà đạo. Huy rót trà cho Duy:

– “Tôi không quen đến những nơi bình dân nên đành phiền cậu tới nơi sang trọng theo thói quen của tôi. Vả lại câu chuyện mà chúng ta sắp nói cũng chẳng hay hớm gì, nói ở những nơi đông người e là không tiện. Cậu uống trà đi”

– “Cảm ơn anh”

Huy nhấp môi, tỏ ra đầy đạo mạo.

– “Phải thú thật là cậu khiến tôi bị một phen bất ngờ đấy. Lăn lộn nhiều năm trên thương trường, cũng gặp không ít đối tác lươn lẹo, lắm chiêu trò nhưng với cậu đúng là tôi đã được mở mang tầm mắt. Tôi hoàn toàn không thể nào hình dung nổi có ngày lại phải trở thành tình địch với một kẻ rất bình thường, à, không đúng, là tầm thường như cậu. Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần cho việc phải xếp ngang hàng với cậu”.

Duy cười khẩy. Cậu hoàn toàn không thấy sợ Huy, cứng rắn đáp lại;

– “Cảm ơn vì anh đã đánh giá cao tôi như vậy, anh vào thẳng vấn đề đi”

– “Được! Lần trước chúng ta gặp nhau trong tình cảnh đó, khi tôi đưa ra lời đề nghị giúp đỡ cậu, cậu từ chối, tôi đã thấy lạ rồi. Hóa ra là cậu có âm mưu cả. Thương đã nói lời chia tay với tôi, tôi còn tưởng vì tôi làm gì đó khiến cô ấy giận, hóa ra là tại cậu đâm sau lưng. Cậu yêu Thương à?”

– “Đúng vậy”

Huy cười ha hả sau câu trả lời đó:

– “Cậu không thấy lời cậu vừa nói nực cười sau, nói đúng hơn là kệch cỡm. Cậu không tự lượng sức mình hay là không nhìn thấy giữa 2 người chẳng có điểm chung nào”

– “Đó là vấn đề của tôi, anh không cần phải bận tâm”

– “Nhưng cậu đang yêu bạn gái tôi, nói chính xác là vợ sắp cưới của tôi. Liệu tôi có cần phải bận tâm không? Thực ra việc cậu mê mẩn cô ấy không quá khó hiểu. Thương của tôi quá đẹp và những gã trai nghèo như cậu nhìn vào bị hấp dẫn cũng là đương nhiên. Nhưng nói thật, tôi đếch tin lắm vào tình yêu mà cậu nói. Cậu bám vào Thương vì cô ấy là con gái của một gia đình ở thành phố. Có được Thương thì cậu có nhiều cơ hội đổi đời, cậy nhờ được đằng vợ à? Chứ tôi chẳng tin vào mấy cái thứ ái tình lệch tuổi mà cậu đang hãnh diện đâu. Thôi thì thế này, cho một cái giá đi, lần này tôi nhất định sẽ đáp ứng”

– “Anh định ra giá cho tình yêu của Thương bao nhiêu? Cô ấy yêu tôi, anh hiểu không?”

Mặt Huy nóng ran, cay cú:

– “Cậu ngây thơ quá chàng trai trẻ. Cậu chỉ là món gia vị mới lạ trong cuộc sống của cô ấy thôi. Đàn bà con gái không có ngu mà chọn cậu. Cô ấy sẽ mất quá nhiều trong cuộc tình với cậu. Cậu đương nhiên chỉ có được chứ không có mất, còn Thương thì mất quá nhiều. Tôi khẳng định với cậu, dù cho Thương có yêu cậu đi chăng nữa thì người cô ấy cưới sẽ là tôi. Cậu có tin không? Thậm chí sau vụ vụng trộm này với cậu giờ cô ấy còn phải cầu xin tôi cưới cô ấy. Cậu cứ chờ mà xem”

– “Anh không xứng đáng với Thương, những gì anh làm không xứng với cô ấy. Quan trọng hơn nữa là giữa hai người hoàn toàn không phải là tình yêu”

– “Thôi, bỏ cái suy nghĩ ngây thơ ấy đi chàng trai trẻ. Tôi không có thời gian để dài dòng với cậu. Cậu không hiểu vì về Thương và càng không hiểu về gia đình cô ấy. Đây là cơ hội cuối cùng tôi cho cậu. Tôi cũng có một lời khuyên với cậu, hãy tận dụng cơ hội này mà đổi đời. Tôi không sợ cậu đâu, chỉ muốn cậu im lặng rời đi để người không bị ảnh hưởng là Thương. Còn nếu cậu muốn chơi tới cùng, không ngại Thương sẽ phải mang tiếng để rồi cuối cùng cô ấy cũng vẫn từ bỏ cậu thì cứ tiếp tục. Danh thiếp của tôi cậu có rồi đấy, cứ nghĩ một cái giá hay một điều kiện nào mà cậu cảm thấy có lợi nhất cho mình, rồi gọi cho tôi. Giờ tôi phải về vì còn rất nhiều việc khác phải làm”.

Huy đi rồi, Duy ngồi lại. Nói cậu không quyết tâm bên Thương thì không phải, nhưng mặc cảm thì có. Bởi vì dù sao so với Huy, Duy ngàn lần kém cỏi. Anh ta có mọi thứ, còn Duy ngoại trừ một tình yêu quá lớn dành cho Thương, có lắp động cơ công suất lớn vào người cũng đuổi không kịp Huy!

***

Huy trở về nhà, trong người phừng phừng cơn giận dữ. Huy lấy điện thoại, gọi cho Thương. Ngay sau khi vừa nhấc máy, anh lập tức chất vấn:

– “Em ngủ với thằng đó chưa?”

Thương đã im lặng vài giây khi nghe Huy hỏi một cách thô thiển như vậy. Cô cảm thấy bất mãn:

– “Anh không nghĩ rằng câu anh hỏi rất ấu trĩ à?”

– “Ấu trĩ? Giờ em còn trách ngược lại anh khi mà em đi chơi với nó suốt cả đêm”

– “Vậy được, vậy anh ngủ với Yến bao nhiêu lần rồi? Ngoài Yến ra anh cũng đã lên giường với bao nhiêu cô rồi?”

– “Đúng là anh và Yến có qua lại với nhau, chỉ là một mối quan hệ đổi chác, anh cho cô ấy thứ cô ấy muốn, cô ấy giúp anh giải tỏa những bí bách. Anh không phải là thánh thần, cũng không phải nhà sư mà thủ tiết chờ em bao năm qua. Nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ chia tay hay không cưới em. Còn em thì sao, giờ chỉ vì mấy lời cậu ta nói, chỉ vì vài tháng quen biết gặp gỡ mà đòi bỏ anh, em nói xem, anh và em, ai mới là người có lỗi. Mà anh hỏi lại em một lần nữa, em trả lời đi, em ngủ với thằng đó chưa?”

Thương cười:

– “Tùy anh, anh muốn nghĩ thế nào cũng được”

Huy hét lên qua điện thoại, cái cảm giác sợ Thương không còn là cô gái trinh nguyên không phải chỉ đơn thuần là nỗi hận của một thằng đàn ông mà anh ta còn sợ điều đó có thể mang tới vận đen cho mình như lời thầy bói nói.

– “Em phải nói. Em có biết bố em đang gặp phải vấn đề gì không? Và nếu em là người con có hiếu, nghĩ đến bố mình thì em phải nói điều này”

Thương thấy ruột gan nóng như lửa đốt khi Huy nói như vậy:

– “Anh có ý gì, nói rõ ràng đi?”

– “Em trả lời anh câu hỏi ban nãy đã”

Vì nôn nóng muốn biết việc về bố mà Huy đang lấp lửng, Thương buộc phải trả lời:

– “Em và Duy… không như anh nghĩ đâu”

Đầu dây bên này Huy thở phào một cái. Giọng nói hồ hởi hơn hẳn:

– “Vậy là được rồi, anh sẽ tin vào lời em nói và cho qua chuyện đêm qua em đi với thằng đó. Còn về việc của bố em. Bố em bị ung thư gan và cần phải ghép gan. Anh đã dùng hết mối quan hệ của mình để liên hệ ghép gan cho bố em. Chi phí không phải là nhỏ và quan trọng vẫn phải là tìm được người xin hiến tặng. Bố mẹ em và anh không muốn em biết nên cố gắng giấu. Gần đây đã tìm được người ghép gan rồi nhưng bố em muốn chúng ta cưới xong mới đi làm phẫu thuật. Giờ quyết định thế nào, muốn bố em sống tiếp nữa hay không là tùy vào em cả đấy”.

Nói rồi, Huy cúp máy, mặc cho Thương khóc cạn nước mắt trong căn phòng của mình. Quyết tâm được một lần sống cho mình của cô vừa mới nhen nhóm lên thì giờ đây tắt lịm.

Còn tiếp..

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 6

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: