CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – P7

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 1
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 2
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 3
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 4
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 5
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 6

CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – Phần 7 qua giọng đọc MC Thanh Mai

Chạy vội vào bệnh viện, Duy hớt hải tìm em. Nhìn thấy anh trai, Thùy lao tới khóc như mưa. Duy dỗ mãi em mới nín. Sau đó, cậu ra tìm gặp bác sĩ để trao đổi về tình trạng sức khỏe của mẹ mình. Một hồi sau, Duy trở ra, gương mặt mệt mỏi. Tính toán lại toàn bộ số tiền mình có được, bao gồm cả những khoản tiền công chưa lấy, Duy thấm nó chẳng thấm tháp vào đâu so với chi phí phẫu thuật của mẹ. Hơn nữa, sau khi mổ, mẹ cậu cũng sẽ còn phải điều trị dài ngày mới có thể vận động được vì tổn hại phần cột sống khá nghiêm trọng.

Cả gia đình này, ngoài tiền Duy gửi về hàng tháng, mọi việc cũng trông chờ vào tiền công đi làm của mẹ. Giờ mẹ phải nằm điều trị một thời gian dài, tốn kém hơn gấp bội rồi cuộc sống của cả nhà sẽ đi về đâu. Duy ra ngoài ghế đá, ngồi đắn đo suy nghĩ một hồi rồi quyết định về nhà.

Duy cầm theo sổ đỏ của ngôi nhà, tìm tới người chuyên cho vay lãi trong làng để cầm cố. Cậu vay một khoản tiền khá nhiều mặc dù tiền lời không hề ít. Chỉ có cách đó mới xoay tiền nhanh được thôi. Duy làm chuyện đó giấu bố. Cứ đợi ca phẫu thuật của mẹ xong xuôi đã rồi tính.

Ngày hôm sau, ca mổ của mẹ Duy diễn ra, thật may là mọi thứ suôn sẻ. Cuối tuần, Quân cũng xin nghỉ 2 ngày về thăm gia đình Duy. Trước khi chia tay Quân lên thành phố, Duy dặn dò:

– “Chắc tao phải ở nhà tầm 1,2 tuần nữa mới lên được. Tao cũng làm đơn xin nghỉ phép dài ngày ở công ty rồi. May sếp cũng thông cảm. Còn mấy vụ nhận làm thêm ngoài với mày, mày cố gắng làm hoàn thiện giúp tao với nhé. Xin lỗi vì bỏ ngang như thế này làm mày phải cáng đáng hết nhưng tao cũng không còn cách nào nữa cả”.

– “Được rồi, chỗ tao với mày mà mày còn phải nói mấy lời đó à? Cứ ở nhà lo cho mẹ cho xong đi. Mà giờ mày định tính thế nào? Nghỉ mãi thì không phải là cách vì mày là kinh tế chính trong nhà. Mà lần này mày xoay đâu tiền nhanh vậy?”

– “Ừ, tao cũng làm liều, mang sổ đỏ nhà đi cắm?”

– “Hả?”

Nhưng rồi như hiểu ra vấn đề, Quân cũng đành động viên bạn:

– “Mà cũng làm gì có cách nào khác. Giờ cứu người như cứu hỏa, miễn có tiền là được rồi. Còn người là còn của, trời không lấy hết của ai đâu mày ạ”

– “Ừ. Tao cũng có một vài dự tính, để lo liệu xong có gì tao sẽ báo với mày”.

2 tuần sau đó, Duy vất vả ngược xuôi ở quê nhà. Nỗi nhớ với Thương tưởng như nguôi ngoai nhưng thực chất chỉ là gói lại, cất nhẹm vào tim. Mỗi khi đêm về, nằm trong căn nhà nhỏ quen thuộc ở quê, Duy lại thèm khát cái phút giây bên người con gái ấy. Cái đêm tự tình đầu tiên đó cho tới giờ vẫn không thể nào nguôi ngoai trong lòng Duy. Chàng trai lần đầu nếm mùi dư vị trái cấm, cảm giác vỡ òa niềm vui và biết bao nhiêu giấc mộng khi được trở thành người đàn ông đầu tiên trong đời một cô gái… tất cả những thứ đó không có cách nào khiến Duy quên đi được.

Nhưng giữa họ lúc này, không có một dòng tin nhắn. Facebook Duy cũng khóa lại, không phải hờn dỗi với thế gian mà ngăn chính mình yếu lòng, vào xem cuộc sống của cô ấy hiện tại để rồi lại đau lòng.

Còn Thương, cuộc sống vẫn diễn ra như vậy. Cô chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới theo như những lịch trình mà Huy vạch ra. Thương cũng tự nhủ với bản thân mình rằng cô phải “đào sâu chôn chặt” tình cảm với Duy. Một khi đã xác định lấy chồng thì phải toàn tâm toàn ý lo cho cái gia đình nhỏ ấy, nếu không, chính cô lại là người có lỗi.

Thương cố gắng chăm chút cho ngày cưới, lo lắng mọi việc để Huy thấy mình không hờ hững với chuyện đại sự cả đời người. Ngoài ra, Thương còn bận rộn đưa bố đi khám bệnh. Những người thân của Thương, trong đó có bà Mai, chị Trang và cả Huy nữa… tất cả đều thấy cô đang rất ổn. Đến chính chị Trang còn nghĩ có lẽ cô đã “suy nghĩ thấu đáo” rồi, bởi biểu hiện bên ngoài hoàn toàn không có chút vấn vương hay tiếc nuối điều gì. Mỗi lần gặp họ, cô đều vui vẻ.

Chẳng ai nhìn thấy, hàng đêm là cảm giác ghê sợ đến cùng cực trong lòng Thương. Cứ hình dung về cái đêm tân hôn, trở thành vợ của Huy, cô đã nghĩ đó là một đêm thật tồi tệ vì chắc chắn, trong đầu Thương khi ấy sẽ chỉ liên tưởng và nhớ nhung đến 1 người.

***

Quân tan làm về phòng trọ, mặt cắt không còn giọt máu khi thấy cánh cửa phòng mở toang, còn tưởng là có trộm, thiếu chút nữa đã hô hoán ầm lên. Nhưng rồi vài giây sau, nhìn thấy Duy đứng nấu cơm trong bếp, Quân nói hụt cả hơi:

– “Mày lên bao giờ thế? Sao không nói một câu? Tự nhiên sáng đi làm thì khóa cửa kĩ, chiều về nhìn từ xa thấy toang hoang làm tao hết cả hồn, tưởng có trộm cơ”

Duy cười:

– “Làm gì có thằng trộm ngu nào mò vào phòng mình, có cái quái gì đâu mà trộm. Tắm rửa đi, tao nấu cơm ngon lành rồi nè, rồi ra ăn. Tao mang cả rượu quê lên đấy, làm tí cay cay cho ấm người”

Quân ngó vào bếp, món nào món đó cũng ra trò, thơm phưng phức, ruột gan réo ùng ục:

– “Nay chơi sang thế? Đợi tao tí nhé”

Quân lao vào nhà tắm, tắm ù một cách rồi té ra ngoài. Cả hai ngồi trên chiếc giường nhỏ, với mâm cơm được dọn ra tươm tất. Duy rót rượu ra 2 chiếc chén nhỏ, nâng lên, mời bạn:

– “Nào uống đi”

Biết là có “biến” nhưng Quân vẫn hưởng ứng. Cả hai nhăn mặt, uống cạn chén đầu tiên. Lúc này, Quân mới gặng hỏi:

– “Sức khỏe của u thế nào rồi? Ổn hơn chưa? Bao giờ được ra viện?”

– “Cũng sắp rồi, nhưng sau đó còn phải làm vật lý trị liệu vì cột sống ảnh hưởng nghiêm trọng, có nguy cơ bị liệt nếu không can thiệp”

– “Thế cái vụ gì hôm nọ mày tính toán là chuyện gì, kết quả sao rồi?”

– “Đợt này tao lên cũng là để thu xếp mọi chuyện đây. Mai tao sẽ đi xin… nghỉ làm”

– “Nghỉ làm?”

– “Ừ, tao sẽ đi xuất khẩu lao động ở Nhật. Mọi thứ thủ tục cũng hòm hòm rồi, tao đặt cọc rồi”

– “Tốn nhiều không, mà mày xoay đâu ra lắm tiền vậy, bao giờ đi?”

– “Thì tạo cắm sổ đỏ nhà vay tiền mà. Giờ đâm lao vào phải theo lao thôi, dù có vay ít, chỉ cái khoản lo chữa trị cho mẹ tao đi chăng nữa thì cũng còn lâu mới trả được với tốc độ và thu nhập của nhà tao. Bố thì không làm ra tiền, còn cái Thùy phải đi học nữa. Nên đã trót thì cho chét luôn, tao vay nhiều hẳn lên rồi xin đi xuất khẩu lao động. Chỉ có thế mới nhanh có nguồn thu để trả nợ thôi. Trong họ nhà tao có một người làm về cái này, ông ấy cố nhét cho tao đi cái đường dây này nhanh lắm, tầm 2 tháng có khi xong rồi đấy. Nhưng đi cái này làm công việc vô cùng cực nhọc, vất vả nên ít người đi. Nhưng mà tao kệ, giờ mình làm gì có quyền lựa chọn. Thanh niên sức dài vai rộng, lo gì vất vả. Chỉ mong sớm được đi, có tiền gửi về cho bố mẹ tao trả nợ cho xong”

– “Nhưng như thế có nghĩa là cái ngành nghề mày học đâu còn dùng được nữa? Rồi vài năm sau về thì biết làm gì?”

– “Thôi, tao cũng chẳng tính được xa thế. Giờ quan trọng nhất vẫn là có tiền thôi, chứ không lãi mẹ đẻ lãi con rồi khéo cả nhà ra đường đó”

Mọi chuyện đã an bài cả rồi, chẳng thay đổi được nên Quân cũng chỉ biết đành động viên bạn:

– “Ừ, thôi cố gắng. Biết đâu đi vài năm về lại thành đại gia, khi đó nhớ đừng quên bạn đó”

– “À, nói mới nhớ, tao gửi lại mày tiền này”

Duy đưa lại cho Quân vài triệu, số tiền mà lần trước cậu mượn hồi đưa Thương đi chơi và cả hôm đưa mẹ đi cấp cứu. Quân giãy nảy lên:

– “Không điên à? Coi như tao cho vay dài hạn, sau này mày đi nước ngoài về, tao đòi cả gốc lẫn lãi. Giờ tao cũng không có việc gì cấp bách mà phải cần tiền này cả”

Cũng chẳng muốn sĩ diện làm gì vì với gia đình Duy lúc này, vài đồng cũng quý. Cậu còn phải có 2 tháng chật vật ở nhà trước khi đi, rồi phải chuẩn bị một khoản cho bố mẹ và em ở nhà trong những ngày cậu bắt đầu đi làm nơi xứ người mà chưa có lương gửi về. Sĩ diện lúc này chỉ có chết đói. Duy ngập ngừng:

– “Vậy được, coi như tao vay mày, nhất định sẽ trả xứng đáng”

– “Ờ”

Cả hai ăn, rồi uống vài chén rượu. Khi đã ngà ngà, Quân mới hỏi Duy:

– “Mày đi vội vàng như vậy, ngoài chuyện kiếm tiền, có phải còn muốn… quên đi chuyện với Thương, đúng không?”

Duy im lặng, thở dài một tiếng, đánh trống lảng sang câu chuyện khác:

– “Thôi, ăn xong rồi, mày dọn hộ tao cái nhé. Giờ tao phải thu xếp lại quần áo, vài món đồ cá nhân để cho vào vali để mai còn mang về”.

– “Ừ”

Xong xuôi, đêm hôm đó, Quân và Duy cùng nằm trên chiếc giường, nơi bao năm gắn bó với 2 chàng trai nghèo tỉnh lẻ. Có lẽ Quân cũng không ngủ được, trở mình tới lui. Quá nửa đêm Duy mới thấy cậu bạn ấy thiếp đi.

Duy ngồi dậy, mở cửa phòng, ra phía ngoài sân xóm trọ ngồi. Trời về khuya, mọi thứ trở nên vắng lặng, tĩnh mịch càng làm cho nỗi lòng nhiều cảm xúc mênh mang, khó tả. Nhìn khung cảnh quen thuộc này, cậu tưởng như cả tuổi trẻ của mình chỉ vừa mới ngày hôm qua thôi. Duy ở đây từ khi còn là cậu sinh viên chân ướt chân ráo lên thành phố. Nó là nơi chứng kiến biết bao cung bậc cảm xúc, gắn bó với những chặng đường trong hành trình đã qua của cậu. Và rồi, mọi thứ sẽ khép lại, ngày mai thôi, Duy sẽ rời xa nơi này, bắt đầu một chặng đường mới, một quãng đời phải cắm đầu, cắm cổ mà đi, không biết điều gì đang chờ đợi.

Xóm trọ này cũng là nơi đong đầy tiếng cười trong mối tình đầu nhí nhố với Hương và cũng là nơi ghi dấu những kỷ niệm đau tận tim trong cuộc tình kỳ lạ với Thương. Cứ nhắc tới tên người con gái đó là lòng Duy lại dội lên một nỗi nhớ.

Duy đánh liều mở facebook. Dù đã cố ngăn mình nhưng Duy vẫn vào trang cá nhân của Thương. Những tấm ảnh cưới đã được đăng lên, người đăng là Huy. Thương đẹp quá, lộng lẫy như một nàng công chúa. Quả thật, xứng đôi vừa lứa với Huy, người đàn ông lịch lãm, thành đạt, nhiều tiền. Duy không thấy Thương có một sự tương tác nào tên facebook với những lời khen ngợi hay chúc phúc. Cô gần như im lặng, chỉ có Huy là người tỏ ra sôi nổi và hào hứng mà thôi.

Duy quyết định nhắn tin cho Thương: “Ngày mai, Duy có thể gặp Thương được không? Ở công viên gần nhà Thương ấy. Đây sẽ là lần cuối cùng Duy làm phiền Thương như thế. Duy sẽ không bắt ép, mà sẽ chỉ đợi chờ. Duy sẽ đợi tới 12h, nếu Thương không đến, Duy sẽ về”.

Duy thấy dòng tin nhắn đó đã được xem nhưng Thương không trả lời. Cậu hít thở một hơi thật sâu, lòng cũng không còn quá đớn đau nữa. Có vẻ như cậu cũng dần học được cách chấp nhận rồi! Đọc dòng tin nhắn ấy, Thương cứ thế khóc. Cô đã không biết bao lần định ấn nút gọi cho Duy để nguôi ngoai đi nỗi nhớ, vậy mà không làm được. Cô chỉ biết để cho hy vọng ấy chết dần, dù lòng mình còn đau hơn tất thảy!

Buổi sáng cuối cùng ở thành phố, Duy lên văn phòng để chào tạm biệt mọi người. Trước đó, cậu đã chính thức xin nghỉ làm với cấp trên. Cân nhắc điều kiện gia đình của Duy nên sếp trực tiếp đã tạo điều kiện để cậu được dừng công việc sau 2 tuần và tiến hành bàn giao nhanh chóng. Phần lương của Duy còn lại cũng được thanh toán luôn trong hôm nay để cậu có thể kịp thời ra về. Một vài người còn gửi phong bì, coi như quà thăm sức khỏe của mẹ Duy. Với Duy mà nói, sự ưu ái này khiến cậu xúc động nhiều lắm.

Gần trưa, Duy có hẹn với chị Trang. Cả hai gặp nhau ở một quán cà phê ngay gần công ty nơi chị Trang làm. Ngồi đối diện nhau, Trang thi thoảng lại lén nhìn gương mặt của Duy, mặc dù đã rất cố gắng nhưng nét buồn dường như không che đậy được. Duy cười nói:

– “Chị, em xin lỗi vì phải dừng việc dạy đột ngột như thế này? Em đã hứa sẽ kèm Tít cho tới khi cháu có kết quả tiến bộ vượt bậc. Nhưng giờ vì điều kiện riêng nên em không thể. Mong chị thông cảm giúp em nhé. Cu Tít hiện tại cũng đã cơ bản bắt kịp các bạn, chị chỉ cần chú ý kèm cặp, đốc thúc cháu hơn là được chị ạ”

Trang ngoáy ly nước cam, câu chuyện về việc họ của cu Tít thực ra chẳng đáng bận tâm cho lắm. Trong đầu cô bây giờ chỉ nghĩ về câu chuyện tình của Duy và Thương mà thôi. Đắn đo mãi, cuối cùng Trang cũng liều hỏi thẳng:

– “Duy này, chị xin lỗi nếu những điều sắp nói ra khiến em khó xử. Chị biết, em và Thương có tình cảm với nhau. Việc em dừng không tới dạy Tít nữa có phải chăng cũng vì ngại không muốn gặp mặt con bé không?”

Duy hít thở một hơi thật sâu, từ tốn trả lời:

– “Cảm ơn chị đã thẳng thắn. Em không định giấu chị chuyện này nhưng lại sợ Thương không muốn chị biết. Đúng là em có tình cảm với Thương. Có lẽ nó chỉ từ phía em là phần nhiều. Nhưng không phải vì Thương từ chối mà em ngừng việc dạy học. Gia đình em có một số biến cố, em sẽ không ở lại thành phố nữa. Em có một dự định khác cho riêng mình, do đó em mới dừng lại. Không chỉ việc làm thêm mà cả việc chính ở công ty em cũng đã xin nghỉ rồi”

Dừng lại một chút, Duy nói với Trang bằng thứ giọng như năn nỉ:

– “Chị Trang, em không biết phải nói thế nào cho chị hiểu nhưng em thật sự rất yêu Thương. Mặc dù chuyện tình này chẳng thể đi tới cái kết như em mong đợi bởi vì đúng là cô ấy sẽ phải đánh đổi rất nhiều nếu bên em. Em chỉ mong sau này, chị hãy quan tâm tới Thương nhiều hơn một chút, đừng để cô ấy bơ vơ trong cuộc hôn nhân đó. Thương là người nội tâm, có những điều luôn giấu kín trong lòng. Em chỉ lo cô ấy cứ mãi ôm những nỗi buồn, đến một lúc nào đó sẽ bị nó nhấn chìm mất”

Trang gật đầu:

– “Đúng là chị đã hơi vô tâm với Thương. Có nhiều chuyện ở gia đình chị em có lẽ chưa hiểu được. Năm xưa vì chị ngang bướng, cãi cha, cãi mẹ chạy theo tình yêu rồi phải trả giá bằng cái kết cục ly hôn ở tuổi 19, làm mẹ đơn thân, một mình vật lộn mà bây giờ bố mẹ chị mang tiếng. Mọi áp lực đó lại vô tình trút lên Thương. Con bé chính ra còn khổ hơn chị. Bởi vì chị khổ nhưng lại là cái giá phải trả cho sự lựa chọn của chị. Còn Thương, ngay cả quyền được lựa chọn, dù là lựa chọn sai lầm đi chăng nữa nó cũng không có được. Nó lúc nào cũng phải gồng mình lên để cáng đáng thay cả phần của chị. Vì thế trong chuyện này, mong em đừng trách Thương, đừng giận con bé”

Trang nhấp ngụm nước cam, thực chất là để cố gắng kiểm soát lại cảm xúc đang bị đẩy lên đến cao trào:

– “Chị cũng không dám chắc việc con bé quyết định lấy Huy có phải là hoàn toàn đúng đắn hay không. Chỉ có điều, so hai con đường, một là liều lĩnh bên em, hai là cưới Huy thì có vẻ như con đường bên Huy sáng sủa và bằng phằng hơn. Chẳng ai biết điều gì chờ đợi ta ở cuối đường cả, chỉ có đi tới tận cùng mới biết mà thôi. Cũng mong em hiểu cho những toan tính của phụ nữ, vì đời người đàn bà, chớp mắt một cái tuổi xuân đã bỏ đi cả một chặng dài, lầm đường không dễ gì mà quay lại, cũng chỉ xin đời được bình yên thôi. Chị cũng mong con bé được hạnh phúc. Còn em, hãy kiên cường lên nhé. Em còn trẻ, còn rất nhiều cơ hội. Cuộc tình này rồi có ngày cũng sẽ chỉ còn là một kỷ niệm trong đời em. Hi vọng em không vì thế mà chán nản hay buông xuôi những cố gắng. Em là một chàng trai tốt, lại có năng lực, chị tin là em sẽ thành công”.

Cuộc trò chuyện hôm đó dừng lại ở đấy. Duy ra về đi bán chiếc xe máy cà tàng của mình để thu thập nốt những đồng tiền cuối cùng trước khi chính thức bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời. Xong xuôi mọi chuyện, về ăn với Quân bữa cơm tối cuối. Duy xách theo túi đồ, chào tạm biệt bạn lúc hơn 8h tối.

– “Tao sẽ đi nhờ xe của anh bạn cùng làng lên đây lấy hàng, 12h30 đêm về quê luôn. Từ mai có nhiều việc cần phải làm. Mày ở lại mạnh khỏe nhé, cố gắng lên. Chừng nào có người yêu, cưới vợ, nhớ gọi tao”

Quân không đáp lời mà đấm mạnh vào vai thằng bạn một cái. Cổ họng cứ nghẹn lại. Bao nhiêu năm tháng gắn bó, những ngày cơ hàn nhất cũng kề vai sát cánh bên nhau, dẫu có là gỗ đá cũng phải cảm thấy bùi ngùi, huống chi là con người. Không thể chúc bạn một lời, Quân cứ thế chỉ vỗ lên vai thằng bạn thân chí cốt ấy như một lời hứa nhất định phải sống cho thật tốt.

Duy gọi một chiếc xe ôm, tới điểm hẹn với Thương. Cậu không dám chắc Thương có tới hay không, cũng biết rằng việc gặp Thương khi mà cô sắp trở thành vợ của người đàn ông khác như thế này là ngàn lần không lên. Nhưng… nhớ lắm, biết phải làm sao. Duy muốn cầu xin người con gái ấy gặp mình một lần cuối, trước khi họ mãi mãi là người dưng của nhau trong cuộc đời này. Rồi đây, Thương sẽ là vợ, sẽ vun vén cho một tổ ấm mới. Còn Duy sẽ lăn lộn nơi xứ người…

Thời gian cứ thế mỗi lúc một trôi đi trong nặng nề. 9h, 10h rồi tới 11h… Đêm đã xuống mà Thương còn chưa tới. Duy vẫn ngồi trên chiếc ghế đá ấy, trống rỗng, không mong đợi, không đau lòng… Thi thoảng, cậu lại đưa mắt nhìn khắp xung quanh với suy nghĩ biết đâu chừng, Thương đứng khuất ở một nơi nào đó. Nhưng rốt cuộc, không có!

Đã 11h30, Duy nhìn đồng hồ, đứng lên, ngậm ngùi. Bất chợt, có tiếng người gọi cậu từ phía sau:

– “Duy”

Quay lưng lại, thấy Thương đứng đó, trái tim Duy như dịu lại, bớt đau hơn. Cậu mỉm cười rồi bước tới, chẳng cần cho phép hay chào hỏi, cứ thế ôm chặt lấy Thương vào lòng. Thương không phản kháng, cũng lặng im đứng và cảm nhận nhịp đập của trái tim thổn thức trong lồng ngực Duy.

– “Cảm ơn vì Thương đã tới, cảm ơn rất nhiều”

Duy dụi đầu vào mái tóc của cô, vành môi chạm gần vào vùng cổ, tiếng nói phả ra hơi ấm, kích thích vô cùng. Thương khẽ trả lời:

– “Chị Trang nói, Duy sẽ không ở lại thành phố này nữa. Duy đi đâu?”

Duy từ từ buông Thương ra, nhìn cô. Đôi bàn tay tần ngần một chút rồi luồn lên phần cổ của Thương, giữ chặt lấy, nâng nhẹ gương mặt cô lên, ghé sát lại, thở gấp, dồn dập như một tín hiệu báo rằng: Tôi muốn hôn em, được không?

Không có lời đề nghị nào cả, chỉ qua nhịp thở mạnh hơn, qua cái nhìn mê đắm, qua đôi môi đang run run lần tìm kia. Thương có vẻ như chấp nhận, từ từ khép hàng mi lại. Cô không biết hành động đó là bởi vì thương chàng trai quá si mê mình, muốn vỗ về những khao khát cuối cùng của cậu ấy trước khi cả hai từ biệt hay là vì bản thân cô cũng ước muốn đến cháy lòng. Chỉ biết rằng Thương nhắm mắt lại rồi, bờ môi Thương cũng di chuyển như đón đợi cái chạm tình tứ của Duy!

Và rồi, Duy hôn!

Nụ hôn này, cả Thương và Duy đều rơi lệ. Duy di chuyển sâu vào trong khuôn miệng của Thương. Sự quấn quýt mạnh mẽ giữa những vành môi, chiếc lưỡi quấn lấy nhau không muốn rời và nước mắt thì mặn đắng! Mỗi một sự di chuyển đều khiến cả hai run lên bần bật.

Cứ tự nhủ bản thân phải cứng rắn, phải cự tuyệt tới cùng, ấy vậy mà lần nào bên Duy, khi chàng trai này muốn hôn là Thương lại không đừng lại được. Duy luôn đánh thức cái bản năng mạnh mẽ nhất ẩn sâu trong Thương. Cô biết mình sai lắm. Cô sắp khoác lên mình chiếc váy cưới, trở thành vợ của người khác, nhưng đêm nay, cô trốn cả thế giới để đứng đây và cuốn vào nụ hôn với một chàng trai kém tuổi mình. Giá mà có thể, cô còn muốn làm nhiều điều hơn nữa, hư hỏng cũng được, mất nết cũng được… Chỉ cần có thể được bên Duy lâu hơn thêm một chút thôi!

Nhưng mê đắm này, tình si này, sự ham muốn này… cuối cùng phải dừng lại! Duy dùng những ngón tay, lau nhẹ hàng nước mắt đang đầm đìa trên gương mặt thanh tú ấy, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn rồi thì thầm:

– “Sau này, phải hạnh phúc nhé, nhất định phải hạnh phúc nhé, cô gái của tôi”

Dứt lời, Duy quay đi luôn, không một chút luyến lưu, không một chút chần chừ! Cậu không đủ can đảm để đứng lại thêm một chút nào nữa!

Thương cũng cứng rắn đứng lại, không chào, không tạm biệt!

Trong đầu cô thầm nhủ: “Tạm biệt nhé, tình yêu của tôi. Bình an và hạnh phúc”

Đó là một đêm mùa đông! Nụ hôn đó diễn ra trong khung cảnh không một bóng người, chỉ có 2 con người yêu thương đến ngập ngụa nhưng lại chẳng thể nào bên nhau. Cuộc tình này mãi là một hồi ức trong lòng họ, một bí mật, một vùng ký ức thiêng liêng chẳng ai có thể chạm vào!

Nhiều năm sau này, mỗi lần nghĩ lại đêm hôm đó, với nụ hôn vụng dại và liều lĩnh cuối cùng này, cả Thương và Duy đều cảm thấy rằng, đó là động lực đã khiến họ vượt qua tất cả mọi chuyện của quãng đời không còn nhau, một cách kiên cường, một cách mạnh mẽ!

***

2 tháng sau đó, cuộc sống của cả Duy và Thương đều là những ngày chạy đua với thời gian để hoàn thiện nốt những điều quan trọng của cuộc đời mình. Họ làm thế để hình bóng của người kia không còn xuất hiện trong cuộc sống, trong nỗi ám ảnh của mình nữa. Duy cắt hẳn facebook, thay số điện thoại. Duy phải làm thế để vĩnh viễn không làm phiền người con gái mà cậu không chắc là đến bao giờ mới có thể quên.

Tình trạng sức khỏe của mẹ Duy cũng khá hơn. Bà được ra viện, điều trị tại nhà. Chuyện đi nước ngoài của Duy cũng có vẻ hanh thông. Tất cả chỉ còn đợi ngày lên đường nữa mà thôi.

***

Thành phố về đêm!

Nằm trong căn phòng khách sạn, Yến tự nhiên lại thấy chạnh lòng. Cô ôm lấy Huy chặt hơn, giọng nghèn nghẹn lại:

– “Vậy là sau đêm nay, em và anh sẽ không còn những đêm như thế này nữa, phải không?”

Huy có hơi giật mình trước câu hỏi này, cúi xuống nhìn vào gương mặt có chút buồn của Yến:

– “Em sao thế? Đừng có nói là em yêu anh thật đấy nhé? Chuyện của chúng ta đã thống nhất ngay từ đầu, chỉ nên là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi. Yêu anh, nghĩa là em sẽ tự làm khổ mình đấy. Bởi vì anh sẽ không bao giờ bỏ Thương đâu?”

Yến cười, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định:

– “Em biết mà”

Đêm nay là đêm cuối, ngày mai Huy và Thương tổ chức đám cưới. Chẳng hiểu sao trước cái lúc chính thức trở thành chồng của Thương, Huy lại muốn có một đêm mặn nồng với Yến. Giữa họ là cái mối quan hệ già nhân ngãi non vợ chồng, nhưng thú thật Huy cũng có đôi chút thương hại cô gái này. Bao năm qua Yến luôn phục tùng Huy một cách ngoan ngoãn. Mặc dù là vì tiền nhưng cũng phải thừa nhận là Yến cũng tận tụy với công việc này. Chỉ riêng cái thái độ không bao giờ xúc xiểm hay để lộ ra với Thương cũng đáng để Huy coi trọng Yến rồi.

Trời một lúc một về khuya. Huy ngồi dậy, mặc lại áo quần. Yến đang ngủ giật mình khi thấy Huy đã thức giấc:

– “Anh sao thế?”

– “Anh phải về đây. Sáng mai là ngày cưới rồi”

Huy ngồi xuống giường, đưa cho Yến một chiếc phong bì:

– “Đây là một khoản tiền cho em, sang tuần, em xin nghỉ làm đi”

Yến ngồi bật dậy:

– “Anh… sao anh lại đối xử với em như vậy? Em hứa sẽ không làm phiền cuộc sống riêng của anh. Bao năm qua em đâu có làm trái ý anh. Giờ anh kết hôn rồi em cũng sẽ như vậy. Chỉ cần anh không muốn thì em sẽ không làm gì cả. Em vẫn cần công việc này”

Mặt Huy lạnh lùng:

– “Anh không thích ai nắm điểm yếu của mình. Bản hợp đồng của anh với em đến đây là chấm dứt. Khoản tiền đền bù này đủ cho em sống tốt ít nhất là vài năm ngay cả khi không có công việc đi chăng nữa. Em là cô gái có năng lực, em sẽ tìm được một công việc khác phù hợp với em thôi. Hơn nữa, chuyện giữa chúng ta Thương cũng đã biết rồi. Anh không muốn vợ mình buồn. Anh có thể không phải là một thằng đàn ông tốt nhưng anh cũng không đốn mạt đến mức này. Em còn làm ở công ty, Thương chắc chắn sẽ không yên lòng được. Vì thế em nghỉ việc đi. Khoản tiền anh đưa cho em, em cứ xem, nếu cảm thấy không đủ như mong muốn của em thì cứ báo anh. Anh biết những gì em đã làm vì anh nên anh sẽ không để em thiệt”

Yến thở dài rồi nhanh chóng lấy lại sự thản nhiên, tỉnh bơ cần phải có. Dẫu xác định tâm lý ngay từ đầu nhưng Yến không nghĩ mình lại bị hất cẳng đi một cách phũ phàng đến như vậy. Cô cười khẩy rồi mở chiếc phong bì, đếm số tiền đô được đặt trong đó rồi trả lời:

– “Anh là một ông chủ hào phóng, số tiền này là đủ rồi. Em cũng không mặt dày đến độ đòi hỏi thêm. Chuyện xin nghỉ, ngày mai em sẽ thông báo với quản lý trực tiếp và bộ phận nhân sự. Anh yên tâm”

Nghe Yến nói vậy nhưng Huy vẫn có những tính toán của riêng mình. Làm công việc kinh doanh rèn cho Huy cái lối tư duy không bao giờ tuyệt đối tin vào ai đó. Huy luôn có phương án dự phòng cho mình.

Huy đặt lên bàn, cạnh cốc nước một viên thuốc tránh thai:

– “Em uống đi”

Yến nhìn Huy có vẻ hơi oán giận. Yến biết là Huy sợ những ràng buộc, sợ Yến cay cú mà chơi chiêu khi anh đã có vợ nên phải tìm mọi cách chặn đứng những nguy cơ. Yến cầm viên thuốc, tu ực nước. Phải tới lúc này Huy mới hoàn toàn yên tâm!

Huy đi rồi, Yến ngồi lại. Cô nhận ra người đàn ông này thực chất máu lạnh hơn là sòng phẳng. Anh ta sợ cô sẽ gây phiền toái đến cuộc sống của mình chứ cũng không hẳn là vì yêu Thương hay muốn tốt cho Yến. Bởi vì Thương đã biết chuyện của Yến nên Huy muốn chấm dứt mối quan hệ ngoài luồng này. Nó là sự đứt đoạn trong tư tình với Yến, không có nghĩa là Huy muốn làm một người chồng tốt, càng không có nghĩa là Huy sẽ dừng chuyện mèo mả gà đồng lại. Có chăng, anh ta chỉ chuyển từ Yến sang một cô gái khác, mới mẻ, thú vị và kín đáo hơn mà thôi!

***

Hôm nay! Ngày Thương cưới!

Ngắm nhìn mình trong gương, Thương đã mỉm cười. Có bao nhiêu người đã ngợi khen cái nhan sắc mỹ miều này của Thương. Quả thật là cô đẹp. Trong cái ngày ý nghĩa nhất của cuộc đời, khoác lên mình chiếc váy cưới trắng như một nàng công chúa, gương mặt với đôi mắt to tròn, hàng lông mi cong vút. Chỉ ít phút nữa thôi, Thương sẽ bước vào lễ đường, gọi một người đàn ông bằng chồng và bắt đầu cuộc sống gắn bó về sau. Cái khoảnh khắc này thiêng liêng biết bao. Nhưng len lỏi trong dòng suy nghĩ của cô, hình bóng một người vẫn xuất hiện.

***

Sân bay một buổi chiều mùa đông càng làm cho khung cảnh chia ly, tiễn biệt của nhiều gia đình trở thêm phần nặng nề, lưu luyến. Hôm nay Duy bay. Một cánh cửa mới mở ra trước mắt chàng trai trẻ ấy. Duy không biết điều gì đang chờ đợi mình ở cái thế giới rộng lớn ngoài kia. Chỉ biết là trong thế giới riêng của tâm hồn, người con gái ấy cứ khiến cậu không thể nào bình tâm được. Mỗi lần nhớ tới là tim lại đau nhức nhối!

Duy rút điện thoại ra, gọi cho một người:

– “Tao đây”

Tiếng Quân hớt hải:

– “Ờ, thằng chó này, sao tao gọi cho mày vào số cũ không được. Mày mất hút thế”

– “Ừ, tao thay số rồi. Nhưng vẫn giữ số của mày nên hôm nay tao chủ động gọi”

– “Mày dùng số mới này hả để tao lưu?”

– “Không, đừng lưu làm gì. Sang bên đó tao lại thay thôi”

– “Bao giờ mày bay?”

– “Đang ở sân bay rồi, chừng hơn 1 tiếng nữa?”

– “Thằng điên này, mày đi mà không nói một lời với bạn thế à? Cũng không báo để tao đi tiễn mày nữa. Có cần phải tuyệt tình như vậy không?”

– “Thôi, vẽ chuyện, đưa với tiễn gì. Tao đi làm rồi lại về, có đi đày biệt xứ đâu mà phải làm tới mức đó”

– “Hôm nay, có ai đưa mày đi không?”

– “Không, tao đi một mình thôi. Mẹ với bố đều sức khỏe yếu. Em gái thì nó còn phải học, bắt nó đi lên thành phố cả trăm cây số rồi lại về một mình tao không yên tâm”

Quân dừng lại vài nhịp rồi tiết lộ:

– “Hôm nay… Thương cưới đấy, mày biết chưa? Đợt mày về quê xong tao có mò vào facebook của mày để tìm, thấy mày có thả tim mấy tấm ảnh của cô ấy từ hồi lâu rồi nên tao tìm ra facebook chính chủ. Hôm nay thấy mọi người đăng ảnh rần rần”

– “Ừ, thế à? Cô ấy… có xinh không? Hôm nay mặc váy cưới có xinh không?”

– “Có, nhìn đẹp lắm, như công chúa ấy”

– “Vậy là tốt rồi. Thôi tao cúp máy đây. Phải vào khu vực nhà chờ rồi. Ở lại mạnh khỏe nhé. Sớm có người yêu nhưng từ từ hãy cưới đợi tao về đấy nhé”

– “Ừ, mày cũng giữ gìn sức khỏe nhé. Cố gắng mà giàu, về cho tao hưởng ké với”

Câu chuyện giữa hai cậu bạn thân dừng ở đó. Quân không dám nói gì thêm vì sợ sẽ khiến Duy bật khóc. Mà đúng là Duy đã khóc thật. Ngồi trên máy bay, nhìn qua ô cửa kính nhỏ, giữa lãng đãng mây trời, Duy đã rơi nước mắt.

Vậy là hôm nay, họ chính thức tạ từ cuộc tình của những đêm bí mật ấy. Thương đã trở thành vợ người, mãi mãi không còn là cô gái mà Duy còn có thể chạm tay vào. Còn Duy sẽ bắt đầu những ngày lao vào đời để sống mà thoát khỏi cái kiếp nợ nần và tù túng này!

Chuyến bay ấy đưa họ rẽ sang hai con đường khác biệt. Duy gửi vào mây trời vô định ấy một lời nguyện ước: “Cầu cho em bình an và hạnh phúc”


5 năm sau!

Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, Duy tắt tạm bếp, ra đón khách. Đứng trước cửa là Thùy và cô bạn thân tên Liên. Gương mặt cả hai đều tươi tắn, xinh xắn, đúng là cái độ tuổi thanh xuân phơi phới nhất.

– “Tèn ten, đoàn quân ăn hại tới rồi đây”

Thùy tếu táo trêu chọc anh trai mình. Duy cười hiền khô, chào đón:

– “Xin chào. Liên đây à? Ôi, em lớn quá rồi, lại xinh đẹp nữa. Nếu vô tình gặp ngoài đường chắc anh không nhận ra mất. Hai đứa vào nhà đi, để đồ đó anh xách cho”

Thùy chạy biến vào nhà, vừa ngắm nghía vừa nói liên mồm:

– “Đương nhiên rồi, hai cô em của anh giờ đều đã là mỹ nhân trong thiên hạ, đâu còn là mấy cô nhóc quê mùa mặc quần thủng đít như ngày xưa nữa”.

Trong lúc bạn đang đi khắp các phòng kiểm tra thì Liên khệ nệ xách đồ vào nhà. Liên đương nhiên khác Thùy, vì Thùy là em gái ruột, con cô chỉ là cô em hàng xóm năm nào, đâu thể vô tư như vậy được.

Thấy Liên định xách đống đồ, Duy lập tức lao ra đỡ lấy:

– “Ơ kìa, cô bé này, anh bảo vào nhà đi mà, để đó anh xách cho cơ mà. Em làm thế có phải định không cho anh làm đàn ông không. Ai đời lại để con gái xách đồ thế này cơ chứ. Vào nhà đi em”.

Liên bẽn lẽn “Dạ” lên 1 tiếng rồi theo bạn vào trong căn hộ của Duy. Thùy dắt tay bạn, kéo đi ngắm nghía khắp các căn phòng. Hai cô bé nói chuyện cứ tít tít, rộn ràng cả căn nhà. Liên hoa mắt với những gì có trong căn hộ này, khẽ reo lên: “Đẹp quá”.

Liên là bạn thân của Thùy, hai đứa chơi với nhau từ nhỏ, cách nhà Duy ở quê cũng chỉ vài cây số. Hai đứa chơi thân, thường xuyên qua nhà nhau chơi nên bố mẹ đôi bên đều coi như con cái trong nhà cả. Duy cũng vậy, với anh, Liên chẳng khác nào cô em gái thứ 2. Ngày nhỏ ở quê cũng hay gặp, chơi đùa với nhau. Nhưng kể từ khi Duy đỗ đại học, lên thành phố, rồi sau đó ra trường, đi làm, đi nước ngoài… bẵng đi cũng phải tới cả chục năm Duy chưa từng gặp lại Liên lần nào. Thi thoảng có chăng chỉ là qua những câu chuyện kể của em gái mà thôi. Lần gặp này lại đúng là Duy cũng có hơi sững người trước nhan sắc của Liên. Cô bé đẹp hơn rất rất nhiều so với trước đây. Cô em gái ngày nào giờ đã thành thiếu nữ, xinh đẹp và dịu dàng quá đỗi.

Duy mang đồ đạc của Thùy với Liên vào một căn phòng, sau đó trở ra phòng khách:

– “Nhà có 3 phòng, anh ở 1 phòng, còn 2 phòng, hai đứa có thể ở riêng hoặc ở chung tùy thích nhé. Liên này, em cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Anh coi em không khác gì Thùy cả vì thế em không cần phải ngại ngần gì cả đâu. Mà hai đứa đi tắm đi, rồi ra ăn cơm. Anh đang nấu, sắp xong rồi”

Thùy lí lắc:

– “Anh tôi thực sự đã khác xưa nhiều quá. Giờ còn biết nấu cơm tươm tất thế kia nữa rồi, xem ra sắp cho đi lấy vợ được rồi. Mà chị dâu tương lai của tôi không biết là ai, tốt phúc quá, tu nhiều kiếp mới gặp được ông anh của tôi”

Duy cốc nhẹ lên đầu em gái:

– “Làm như anh là công tử bột được cưng chiều từ bé không bằng. Anh cũng có thời là sinh viên bươn chải, rồi bao nhiêu năm sống một mình, dĩ nhiên phải biết nấu cơm chứ. Cái chuyện vặt vãnh này mà còn không làm được thì sao xứng làm anh đây. Mà này, em trở lên lắm lời như vậy từ bao giờ thế hả? Ngày xưa lúc nào cũng hiền lành, nhút nhát mà sao giờ nói không chịu ai câu nào thế? Liên, Thùy nhà anh bị thế này lâu chưa?”

Liên cười đáp:

– “Cậu ấy vẫn vậy đó anh, lúc nào cũng vui tươi, nhí nhảnh, đáng yêu mà”

Thùy đưa tay chạm tới đét một cái vào tay bạn, ra điều hưởng ứng:

– “Cậu đúng là có mắt nhìn người, không uổng công chơi thân bao năm qua. Thôi tớ đi tắm trước nhé”

– “Ừ, đi đi”

Trong lúc đó Duy quay trở lại gian bếp, nấu nốt những món còn dang dở. Liên bước tới:

– “Anh Duy có cần em giúp gì không?”

– “À có đấy, em nếm giúp anh xem món canh này vừa chưa? Khả năng nêm nêm nếm của anh không được tốt lắm, lần nào cũng không tròn vị, khi thì mặn quá, lúc lại nhạt quá. Em nếm giúp anh xem vừa chưa, chứ không tí nữa con tiểu yêu kia nó lại rú lên đó”

– “Dạ”

Kèm theo hành động đó, Duy múc một muôi nhỏ nước anh, đưa lên gần miệng của Liên. Sợ cô bé nếm luôn sẽ nóng nên anh vội vàng ngăn lại:

– “Khoan đã, đợi anh một chút”

Duy thổi thổi cho thìa canh nguội lại, sau đó mới từ từ đưa cho Liên, ánh mắt nhìn cô chờ đợi kết quả nhưng lại rất dịu dàng. Cô gái ấy thấy trái tim rung rinh trước hành động có phần trìu mến này của Duy. Ngước mắt lên nhìn, gương mặt Duy điển trai, vừa có nét đẹp của một người từng trải, lại vẫn trẻ trung, cuốn hút lạ thường nên Liên có phần bối rối:

– “Em nghĩ vừa rồi đó ạ”

Trong gian bếp, cả hai đứng xích lại gần nhau, hành động cũng tình tứ, thi thoảng Duy lại nhờ Liên làm giúp việc này, việc kia, nói cười tíu tít, thân mật. Duy mang tới cho Liên cái cảm giác không hề xa cách mà rất thân tình, thậm chí còn cảm thấy gắn bó nữa. Duy mặc chiếc áo phông, bên ngoài phủ tạp dề, đứng nấu ăn… Đó hẳn là một cảnh tượng khiến nữ giới mê mẩn bởi vì đàn ông thường rất đẹp khi đang làm việc nhà. Duy trò chuyện, thăm hỏi về cuộc sống của Liên. Cả hai vốn từng biết nhau từ ngày nhỏ nên trong câu chuyện Duy cũng thoải mái, gần gũi hơn. Chỉ có điều anh không biết rằng, cứ mỗi khi Duy làm gì đó hay khen ngợi Liên vài câu là gương mặt cô lại đỏ bừng, rộn ràng, reo vui trong lòng:

Một bàn ăn tươm tất được dọn ra, cả 3 người đều đã sẵn sàng. Thùy chủ động gợi chuyện:

– “Anh, như hôm trước em đã nói đó, đợt này bọn em đi thực tập, anh xếp cho em và Liên một việc ở công ty nhé. Với cả bọn em sẽ dọn đến đây ở nhờ 3 tháng nữa, bao giờ xong thì tính tiếp”

Liên thấy bạn mở lời như vậy liền vội xin phép:

– “Anh Duy, em cũng cảm thấy hơi ngại khi phiền anh như thế này. Em cũng đã tính thuê một căn phòng trọ riêng cho tiện nhưng Thùy…”

Duy gạt ngay ý định đó đi:

– “Em đừng ngại nhé. Anh coi em cũng như Thùy, hai đứa đều là em gái của anh. Căn nhà này cũng khá rộng, có 3 phòng. Anh lại đi làm cả ngày, hai đứa thuê bên ngoài làm gì, vừa tốn tiền, cuộc sống cũng không thoải mái như ở đây. Dọa trước anh đã nói Thùy dọn về cùng nhưng mà vì hơi xa trường học nên Thùy mới bảo cố đợi tới tầm đi thực tập rồi chuyển. Anh ở đây 1 mình, tối về lủi thủi một mình buồn lắm. Có 2 đứa cũng vui cửa vui nhà. Liên cứ coi anh như anh trai, cần gì hỗ trợ cứ bảo anh nhé”.

Thùy huých vào người bạn:

– “Đấy, tao đã nói rồi mà, anh Duy coi mày như em gái, cứ kêu ngại với chả ngần. Nhưng hai đứa mình ở cùng 1 phòng nhé, cho đỡ sợ ma”

– “Ừ”

Bữa ăn hôm đó rất vui, Thùy là một cô bé lém lỉnh nên lúc nào cũng chỉ được vài câu là lại chọc ghẹo anh trai:

– “Mà anh, anh thấy Liên giờ lớn có khác không?”

Thùy hỏi Duy như vậy, Duy lập tức dừng ăn, tay chống lên đứa, ngắm nhìn Liên một lượt. Duy nghiêng đầu, nhìn trái, nhìn phải, ánh mắt có phần mê đắm, cố nhìn cho thật kỹ gương mặt của Liên. Cô gái ấy thanh tú quá. Mọi đường nét trên gương mặt đều hoàn hảo. Hàng lông mi cong vút, đôi mắt to tròn, ươn ướt. Hai má lúc nào cũng đỏ hây hây. Không hiểu sao, là con gái vùng quê mà Liên lại có làn da trắng hồng đến như vậy. Thú thật là gương mặt đó, là một chàng trai nhìn vào, dẫu không phải là ái tình trai gái thì vẫn phải có vài phần rung động, xao xuyến.

Thực ra trước đó, khi em gái nói sẽ cùng cô bạn thân đến đây ở vài tháng, Duy vẫn cứ hình dung 2 đứa nhóc năm nào, mặt mày đen nhẻm vì trốn ngủ trưa đi chơi. Có thêm 2 đứa em đến ở cùng cũng vui, chẳng sao cả. Nhưng bây giờ, đối diện với Liên như thế này, thấy cô bé ấy đã trở thành một thiếu nữ, không những vậy còn là thiếu nữ cực kì xinh đẹp, Duy lại cảm thấy việc sống chung có hơi bất tiện. Chí ít là nếu lúc nào đó mà Thùy không có nhà, trai đơn, gái chiếc, cô bé lại xinh đẹp nhường này, bảo thoải mái, tự nhiên, e là cũng khó.

Nhìn ngắm một hồi, Duy gật gù, giọng nói ấm áp vô cùng, chí ít là Liên cảm thấy như vậy:

– “Khác chứ, xinh đẹp hơn rất nhiều. Phải nói thật là anh cũng từng gặp nhiều cô gái, nhưng đẹp như Liên thì không nhiều đâu đấy. Một vẻ đẹp nổi trội hơn hẳn đám đông. Nhan sắc này của em thật sự là khiến các chàng trai phải bấn loạn đấy. Liên chắc phải có người yêu rồi nhỉ?”

Thấy Duy đề cập tới chuyện này, tự nhiên Liên lại nghĩ có lẽ anh ấy có chút tình cảm nào với mình nên mới hỏi câu ấy, cô liền trả lời:

– “Em chưa ạ”

– “Thế chắc là đang đợi chàng hoàng tử cho xứng tầm đúng không. Mình xinh đẹp như vậy, sao phải vội”

– “Thế còn em, có xinh đẹp không?”

– “Ừ xinh, nhưng thần kinh hình như không ổn định”

Cả ba cười lớn. Đôi má Liên đỏ hây hây vì hành ngắm nhìn một cách lộ liễu của Duy khi nãy và cả lời nhận xét từ anh. Có thể Duy làm những điều ấy một cách vô tư vì anh coi Liên như một cô em gái nhỏ. Nhưng với Liên thì nó là một điều gì đó rất đặc biệt, tâm hồn xao động.

Xong bữa cơm, Liên nằng nặc đòi rửa bát nên cuối cùng cả hai cùng nhau rửa. Điều này lại gieo vào lòng Liên những thứ cảm giác rất lạ. Sau đó, Duy đi tắm, trong khi đó Thùy mang đồ vào phòng, sắp xếp lại áo quần, treo vào trong tủ. Một hồi sau Duy trở ra, gương mặt vốn điển trai của anh giờ lại như sáng bừng hơn nữa. Toàn thân Duy tỏa ra một thứ mùi thơm cuốn hút, mái tóc còn ướt đầy gợi cảm… Trong khoảnh khắc ấy, Liên đã bị si mê thực sự.

Duy tiến lại gần, cầm lấy chỗ bát đã rửa xong, úp lên chạn cao giúp Liên:

– “Đi tắm đi em, để đó anh làm nốt cho. Cả ngày ngồi xe mệt rồi, vào tắm rồi nghỉ ngơi đi”

– “Dạ vâng”

Liên chạy biến đi sau câu nói của Duy. Cô bé sợ ở thêm một chút nữa mặt sẽ đỏ bừng bừng mất. Duy thì đương nhiên không nhận ra những thay đổi đó ở cô gái mới lớn này. Duy vẫn coi Liên là em gái mình, như Thùy vậy mà không hề biết trong trái tim Liên, Duy đã là một người đàn ông, một người đàn ông mà Liên mộng mơ về thứ tình cảm trai gái chứ không phải là thứ tình anh em, huynh muội.

***

Trong căn phòng riêng, Thùy và Liên nằm đắp chăn trò chuyện, chỉ còn để chiếc đèn ngủ mờ:

– “Anh Duy giỏi quá, mua được căn nhà đẹp như thế này”

Nghe bạn hỏi Thùy kể bằng thứ giọng đầy tự hào, hãnh diện:

– “Ừ, cả nhà tớ đều nhờ có anh ấy mà thoát khỏi cái cảnh khốn cùng. Cậu cũng biết hồi mẹ tớ bị tai nạn phải mổ cấp cứu đó, lúc đó tưởng cả nhà chết đói, ra đứng đường đến nơi. Lúc đấy cậu không biết đâu, khi bố mẹ tớ biết việc anh Duy lén mang hết sổ sách, giấy tờ nhà đi cầm lấy tiền cứu mẹ và chạy đi nước ngoài, mẹ tớ khóc mất cả tuần trời. Bố mẹ tớ sợ là việc đi làm của anh Duy không thuận lợi thì lúc đó cả nhà chỉ có nước đi ăn mày. Ngay cả khi anh Duy đi được 2 tháng, bắt đầu gửi tiền về mà bố mẹ tớ vẫn lo. Thế mà chỉ có hơn 1 năm sau anh ấy đã gửi đủ tiền trả xong nợ, chuộc được giấy tờ về. Anh ấy đi 3 năm tất cả mà khi về đã có vốn liếng trong tay. Nhiều khi tớ cũng chưa có dịp để hỏi anh ấy về những gì đã làm bên đó”

– “Giỏi thật, anh ấy mở công ty lâu chưa cậu?”

– “Cũng được gần 2 năm rồi. Sau khi về nước thì anh ấy đi làm tầm nửa năm rồi chính thức ra làm riêng. Còn nhà này thì anh ấy mới mua cách đây vài tháng thôi”.

Thùy càng nói thì trong lòng Liên lại càng mộng mơ, cứ tủm tỉm cười, phấn khích. Mãi Liên mới dám mở lời hỏi vào vấn đề trọng tâm:

– “Anh Duy đẹp trai lại tài giỏi như thế, chắc… có người yêu rồi nhỉ?”

Thùy trả lời rất vô tư:

– “Tớ đâu có biết. Ông này riêng cái chuyện đó kín như bưng, giấu như mèo giấu cứt ấy. Lần nào tớ hỏi ông ấy cũng cười bảo có rồi, nhưng cứ hỏi đâu, dẫn về thì không thấy ho he gì nữa. Bố mẹ tớ cũng mong ông ấy sớm lấy vợ lắm. Cũng gần 30 rồi còn gì. May mà là ở trên thành phố đấy, chứ nếu ở quê thì chắc các cụ nói cho rát tai. Mà tớ đoán ông ấy nói vậy thôi chứ chắc chưa có người yêu đâu. Cậu nói xem, có người yêu thì phải đi chơi, đi hẹn hò chứ ông ấy tối ngày cắm mặt vào công việc. Mà kể cả cái việc đưa cậu về đây ở ông ấy vô tư, đồng ý như thế tớ càng tin là chưa có bạn gái”

– “Sao thế?”

– “Thì cậu nói xem, nếu có bạn gái thì đừng hòng người ta chịu cho bạn trai mình để gái lạ về nhà ở. Tớ là em gái đương nhiên không nói, nhưng cậu dù sao cũng là một cô gái xinh đẹp, trẻ tuổi, làm gì có bà nào dở hơi mà để cho bạn trai mình sống cùng với 1 cô như thế. Khác gì mỡ để miệng mèo”

– “Ừ, cũng có lý”

Trong lòng Liên reo vui, gương mặt chẳng đánh phấn hồng mà cứ thế đỏ rần rần. Lúc này, Thùy như nhận ra vấn đề, liền quay sang nhìn vào mặt bạn:

– “Này, sao cậu cứ hỏi về ông ấy mãi thế? Hay là… thích ông Duy nhà tớ đấy”

– “Đâu, đâu có mà…”

Liên lập tức chối. Nhưng càng cái kiểu như thế thì lại càng lộ ra, nhất là khi Thùy đâu phải cô nàng dễ ra mặt:

– “Thôi, không phải chối, mặt bà hiện nguyên chữ mê trai rồi kìa. Ơ mà sao tôi không nghĩ đến nhỉ, Liên với anh Duy cũng đẹp đôi lắm chứ bộ. Cũng quen nhau từ nhỏ rồi còn gì. Hai nhà lại cũng biết nhau, cậu với ông ấy mà lấy nhau tớ cũng khỏi phải lo màn chị dâu – em chồng, nhể. Thôi khai thật đi, nếu thích để tớ làm mối cho. Giờ ở gần nhau như thế này, các cụ bảo lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy. Tớ sẽ chân trong cho nữa”

Vì đã trót mê Duy thật sự, cảm thấy đây là cơ hội tốt cần tận dụng nên Liên không giấu nữa:

– “Thì… cũng thích. Anh Duy đẹp trai như vậy, cậu là em gái thôi, chứ ra bên ngoài cô nào nhìn thấy mà chẳng thích”

– “Thế thì triển thôi, thích thì nhích”

Liên tự nhiên mặt lại ủ rũ ngay tắp lự:

– “Nhưng tớ làm sao xứng với anh ấy chứ. Người như anh Duy giờ chắc phải yêu mấy chị xinh đẹp, đi làm, có tiền, con nhà giàu có. Chứ tớ là gái quê, chỉ là cô sinh viên nghèo, đã thế lại còn…”

– “Vớ vẩn. Nhà tớ cũng xuất thân từ nông thôn chứ cành cao với ai. Anh Duy không có suy nghĩ đó đâu. Chỉ có điều đúng là trong chuyện tình cảm thì phải rung động mới được. Nhưng mà tớ tin cậu xinh đẹp, đáng yêu, dễ thương như thế này, anh ấy chắc chắn cũng phải có chút động lòng chứ. Chỉ cần chưa có người yêu thì chắc chắn cậu có cơ hội”.

Thùy lập tức xóa bỏ ngay cái suy nghĩ tự ti trong Liên bằng mấy lời động viên ấy. Câu chuyện hôm đó dừng lại sau tiếng cười rúc rích của hai cô nàng. Thùy hứa chắc như đinh đóng cột sẽ có những động thái để giúp Liên chinh phục anh trai mình. Cả hai thân nhau như vậy, nếu mà trở thành người một nhà thì chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao.

Đêm đầu tiên trong căn nhà đó, Liên nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu cô nhớ tới quãng thời thơ ấu của mình. Ngày đó Duy không biết, cô bé chơi thân với em mình hôm nào cũng kiếm cớ qua nhà chơi, cốt là để được gặp mặt chàng thanh niên tuấn mã ấy. Duy từng là chàng trai gieo thương nhớ trong lòng Liên, khi mà cô còn là nữ sinh. Sau này, những tưởng đó chỉ là thứ tình cảm nhẹ như cánh bướm, là những rung động đầu đời. Bây giờ gặp lại, nó tự nhiên lại trỗi dậy, mạnh mẽ và quyết liệt hơn. Những tâm sự ấy trong lòng, ngay cả với Thùy, Liên cũng chưa từng tiết lộ. Nhưng bây giờ, được bạn ủng hộ như thế, Liên lại muốn một lần dũng cảm thổ lộ lòng mình, biết đâu chừng, cô và Duy lại có thể trở thành một đôi thực sự!

***

7h30 sáng, Duy chuẩn bị đi làm. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, bờ vai rộng thênh thang, vóc dáng cao ráo và gương mặt điển trai khiến cho Liên đứng ở góc phòng cứ ngây ngẩn cả người. Hôm qua nhìn thấy Duy rồi nhưng mà hôm nay với diện mạo và cách ăn mặc này, cô gái ấy bị hút hồn đến mức mặt nghệt ra. Phải tới khi Duy gọi 2 lần Liên mới sực tỉnh:

– “Liên, Liên! Sao dậy sớm thế em? Được nghỉ mà, ngủ thêm chút nữa rồi hãy dậy. Anh phải đi làm đây, hai đứa ở nhà nhé. Tuần sau mới bắt đầu đi thực tập mà, nên tranh thủ ăn, ngủ đi chơi hay xem phim gì đó đi. À, tối nay anh không ăn cơm nhà, hai đứa tự nấu nướng và không phải đợi anh đâu nhé”

– “Vâng”

Vừa lúc đó, Thùy bước ra, giọng ngái ngủ:

– “Anh, tối bọn em cũng không ăn cơm nhà. Mà anh đi đâu đấy, hẹn hò à?”

Duy vừa thắt lại chiếc cà vạt, vừa cười trả lời:

– “Ừ, thì cũng phải đi hẹn hò chứ, không cho anh lấy vợ à?”

Thùy nhìn vội sang gương mặt Liên, thấy bạn có vẻ buồn, liền lập tức chữa cháy:

– “Anh đi có về muộn không? Hôm nay bọn em đi liên hoan lớp, có cả cô giáo chủ nhiệm nữa. Cả lớp tổ chức 1 buổi trước khi đi thực tập mấy tháng. Ăn xong bọn em sẽ đi hát, có lẽ về muộn. Anh đón hai đứa em với được không?”

– “Ừ được, vậy bao giờ tới quán hát thì nhắn tin địa chỉ cho anh. Sau đó anh sẽ qua đón hai đứa. Thôi anh đi làm đây không muộn. À mà Thùy, ra đây anh bảo”

Thùy lập tức chạy ra, Duy đưa vào tay em một ít tiền:

– “Cầm lấy, đi ăn đi chơi hay gì, tranh thủ đi. Bao giờ đi làm bận sấp mặt, chẳng có thời gian mà tận hưởng tuổi trẻ đâu”

– “Đúng chuẩn ông anh quốc dân. Anh tôi thế này tôi nhất định phải tìm chị dâu thật chuẩn mới gả anh tôi đi chứ không thì phí của lắm nè”.

Duy cốc lên đầu Thùy một cái:

– “Nhiễu sự, thôi vào nhà đi”

Thùy ra tiễn anh, đóng cửa lại, quay vào dỗ dành cô bạn:

– “Yên tâm, thế thì không phải đi hẹn hò với gái đâu. Làm gì có ông nào đi hẹn hò với bạn gái mà lại còn chịu về đi đón em. Chắc đi gặp đối tác hay gì đó thôi. Này, ông ấy còn cho tiền, dặn kỹ là dẫn cậu đi chơi nữa nè, chắc sợ cậu ở nhà buồn đó. Đấy, yên tâm, có cơ hội”

Liên cười, nét mặt rạng rỡ, ánh lên niềm vui không giấu nổi!

***

Ngồi trong phòng làm việc, Duy nhìn số điện thoại đặt trên bàn, miệng cười không ngừng. Sau một hồi giải quyết xong đống hồ sơ, sổ sách, Duy cầm lấy điện thoại, bắt đầu bấm nút gọi. Đầu dây bên kia trả lời gấp gáp:

– “Alo, Quân nghe đây, ai đấy ạ?”

Duy không trả lời ngay, cứ để kệ một chút, Quân có vẻ nóng ruột, lại gặng hỏi:

– “Alo, alo, ai gọi thì nói đi ạ, không thì tôi cúp máy nhé. Sao gọi không nói gì vậy?”

– “Thằng quỷ này, mày lúc nào cũng nôn nóng như thế nhỉ? Bao năm rồi không khác tí gì”

Dừng lại vài giây, có vẻ như đã đoán ra người gọi cho mình, Quân chửi nhưng âm thanh phát ra thì cứ như sắp khóc:

– “Duy, Duy phải không? Thằng chó đẻ, sao giờ mày mới gọi cho tao. Tao tưởng mày chết mất xác ở đâu rồi cơ thằng chó”

– “Ơ hay, bạn bè cái kiểu gì đó, vừa mới nói được một câu đã chửi sấp mặt là sao?”

– “Chửi ăn thua gì, mày mà ở đây tao còn đấm cho mày một phát đấy. Mày còn coi tao là bạn à, thằng bạn chó này. 5 năm mày bặt vô âm tín mà giờ còn bạn với bè à?”

– “Thôi, hạ hỏa đi. Chiều nay rảnh không, đi ăn tối với tao, để tao còn tạ lỗi”

– “Bố mày đương nhiên là không rảnh, nhưng mày mời thì bố sẽ chiếu cố đi. Cho địa chỉ đi mà gặp nhau sớm tí nhé. Tan làm đi luôn được không, tao muốn nhìn xem cái mặt mày giờ nó dày như thế nào”

– “Ừ, được rồi, thế ăn ở đâu tiện thì mày cứ báo tao. Nay tao chiều hết”

– “Chứ còn gì nữa, mày lại còn định ra yêu sách với tao à? Qua quán bia nhậu nhé, tao biết một chỗ, thoải mái, rộng rãi mà cũng riêng tư”

– “Riêng tư làm gì, mày định làm gì tao à?”

– “Thì đấm cho mày phát chứ làm gì, mất hút 5 năm trời, càng nghĩ tao càng nuốt không trôi cục tức”

– “Ừ, vậy thế chiều gặp rồi mày muốn làm gì tao thì làm, tao nguyện lấy thân báo đáp” Ngay cả khi tắt máy rồi Duy vẫn không ngừng cười vì cái màn nói chuyện trẩu tre của bạn. Bao nhiêu năm rồi mà giờ nói chuyện Quân vẫn hệt như chàng sinh viên vừa ra trường năm nào.


6h tối, nhận được địa chỉ của Quân, Duy rời khỏi văn phòng, lái xe tới chỗ hẹn. Ngồi trong quán, Quân phải dụi mắt tới 2 lần mới dám tin cái người vừa bước xuống từ chiếc xe ô tô là thằng bạn mình, mà nó còn bước xuống từ ghế lái chứ không phải đi taxi, nghĩa là Duy là chủ nhân của chiếc xe đó.

Quân chạy vội ra phía cửa, nhìn lại một lần nữa trong khi Duy bước vào.

– “Mày không định ôm tao một cái cho đỡ nhớ à?” – Duy pha trò

– “Mày, vừa lái xe tới đây đấy à?”

– “Ừ, thế vẫn không định ôm hôn thân thiết à?”

Tới lúc này, Quân mới sực tỉnh, quay sang thằng bạn, ôm chầm một cái:

– “Thằng chó này, giờ khác quá, nếu không phải cái giọng nói vẫn vậy thì nhìn mày thế này sao tao dám nhận là bạn chứ”

– “Gớm thôi, ông tướng ạ, mày trở nên tự ti như thế từ bao giờ vậy, thôi ra bàn ngồi đi”

Cả hai ra bàn, Quân cầm menu vừa gọi món vừa lẩm bẩm:

– “Tao mà biết mày giờ xịn thế này thì đừng hòng tao chọn cái quán bình dân này. Tao sẽ chọn chỗ nào sang trọng một chút cho mày chết tiền đi thằng chó ạ”

Duy uống ngụm nước lọc, tí nữa phì ra:

– “Thì giờ đổi chỗ cũng được mày, tao tiếc gì mày đâu, mày vui là được”

Quân lườm một cái, vẫn còn giận vụ Duy mất hút 5 năm trời, kể từ cú điện thoại cuối cùng ở sân bay hôm đó.

Một bàn thức ăn ê hề được gọi ra, chai rượu cũng khui sẵn. Hai người bạn cũ chạm ly rượu vào nhau, mừng cho cuộc trùng phùng:

– “Nào, thằng bạn thối, chúc mừng mày công thành danh toại như bây giờ”

– “Cảm ơn. Chúc mừng cho tình bạn của tao với mày”

Sau đó họ bắt đầu dùng bữa, Duy hỏi chuyện:

– “Mày thế nào rồi, kể tao nghe về cuộc sống đi”

Vừa nhai nhồm nhoàm, Quân vừa trả lời nhanh gọn:

– “Tao á, 1 vợ, 2 con, có nếp có tẻ, đủ chỉ tiêu rồi”

– “Vãi, nhanh vậy”

– “Thì đấy, cuộc đời hồng nhan bạc phận. Mà nhắc tới chuyện này mới nhớ, cái mồm mày đúng là độc địa. Ngày xưa mày từng bảo có thể 1 ngày nào đó tao sẽ trở thành gà cho mấy nàng cáo thịt, mà y như rằng tao bị lừa thịt thật. Mấy tháng sau khi mày đi nước ngoài, tao có quen 1 em. Tầm 1 năm sau thì nàng “thịt” tao luôn rồi nàng có bầu, thế là cưới. Cưới về lại đẻ sòn sòn 2 đứa, xong chỉ tiêu luôn. Đời trai tàn từ đấy

Duy cười ngoác cả miệng khi nghe bạn kể chuyện:

– “Mày nói thế mà sư tử nhà mày nghe thấy thì to tội đấy”

Quân im bặt, ngoái trước nhìn sau mặt lấm lét:

– “Ừ đấy, phải cẩn thận, tai vách mạch rừng, mấy bà vợ ở Việt Nam không khác gì tình báo Mỹ, ở nhà thôi nhưng mà hệ thống rada phủ khắp mọi nơi. Nói không chừng chuyện tao đi với mày giờ cũng đã được gửi hình ảnh về tổng chỉ huy rồi ấy chứ

– “Gớm thôi ông tướng ạ, ông trở nên hài hước như thế từ bao giờ thế, không câu nào nói chuyện hẳn hoi được”

– “Từ ngày lấy vợ, đời bi kịch nên tao phải hài hước hóa để vui đấy”

Quân cười hề hề, sau đó đổi tông giọng:

– “Thôi, chém gió cho vui vậy, nói chuyện mày đi, về nước bao giờ?”

– “2 năm rồi”

– “2 năm? Cái thằng chó má này”

Bị bạn chửi, Duy lại cười, Quân ngồi đối diện nuốt cục tức vào trong:

– “Mày đi Nhật không liên lạc tao không nói, thì thôi coi như đi cắm đầu cắm cổ làm ăn, không có thời gian điện thoại về. Nhưng mày về nước 2 năm mà không liên lạc với tao, có phải mày muốn dứt tình luôn không? Thế giờ còn tìm tao làm gì?

– “Tao xin lỗi. Tao biết là mày giận, nhưng tao cũng có những kế hoạch của riêng mình. 3 năm sang đó, tao làm tới mức còn không nhìn cả thấy ánh mặt trời ấy chứ. Tao ở xa khu làm cho rẻ tiền thuê nhà, mỗi sáng phải đi từ hơn 4h, đi bộ tới khu tàu điện ngầm. Khi tan làm về nhà đều là đã quá nửa đêm. Số lần nhìn thấy ánh mặt trời trong 1 tháng chắc cùng lắm là vài buổi do bị đổi ca làm mà thôi

Nghe tới khúc này, Quân chạm cạch ly rượu vào ly của bạn, tỏ vẻ đồng cảm. Duy tiếp tục:

– “Thời gian đó thú thật có muốn tao cũng không còn sức để nghĩ tới những việc khác. Khoản nợ treo trên đầu nhiều quá khiến tao không dám chểnh mảng

– “Rồi đi 3 năm về mà phất lên được như thế này à? Sang đó mày làm gì?”

– “Tao làm công nhân ở một nhà máy, nhưng chỉ tầm 6 tháng thôi. Nói chung, số tao cũng may khi gặp được quản đốc phân xưởng là người cùng quê. Thực ra, so với lao động làm thuê đơn thuần, mình hơn họ mà. Chí ít cũng học đại học ra, sang đó, tao học tiếng rất nhanh nên có thể giao tiếp thông thạo với họ chỉ sau vài tháng. Mỗi lần quản đốc xuống, tao đại diện nói chuyện với họ. Thấy như vậy nên họ cất nhắc tao lên vị trí quản lý của phân xưởng đó, không phải làm chân tay nữa. Lương cao hơn lại không vất vả, nhưng quan trọng là, cơ hội mở ra theo một hướng khác

Mặt Quân chăm chú lắng nghe, như đang xem một vở kịch đầy căng thẳng:

“Làm quản lý phân xưởng thì lại có cơ hội được nói chuyện, tiếp xúc với cấp cao hơn so với làm công nhân. Thế rồi tao lại được Giám đốc cất nhắc lên trợ lý cho ông ấy sau 1 năm làm việc. Ông Giám đốc là người Việt định cư bên đó nên thấy mình có trình độ, lại càng tạo điều kiện giúp đỡ. Bởi vậy mà chỉ có hơn 1 năm tao đã trả hết nợ, dư vốn ra rồi. 2 năm còn lại tao làm việc cho Giám đốc ấy với vai trò trợ lý, thu thập được không ít mối quan hệ và cả nguồn vốn nữa. Khi tao hết Hợp đồng về Việt Nam, ông ấy nói sẽ giúp tao mở công ty ở Việt Nam vì ông ấy bảo tao nên làm thế thay vì làm thuê. Về nước, tao mất nửa năm đi làm bên ngoài để nắm bắt thị trường, sau đó mới mở công ty. Công ty có góp vốn của ông ấy nữa, chứ tao chưa có nhiều. Nhưng ông ấy tin tưởng tao nên dù ở xa vẫn đầu tư

– “Oách nhỉ, cuộc đời đúng là không ai nói trước được”

– “Mày cứ trả lương hậu hĩnh thì không cần mời tao cũng tự xin về”

– “Tao không đùa đâu, tao cần mày hỗ trợ. Năng lực của mày thế nào tao biết. Giờ tao làm quản lý, nhiều khi tao không giám sát được chuyên môn. Tao cần một người có năng lực và phải là anh em thân thiết để hỗ trợ. Còn về mức lương, mày cứ đề xuất, đây là công việc

– “Được, để tao về bàn với vợ xem vòi bao nhiêu thì hợp lý, chẳng mấy khi gặp được quả bạn làm giám đốc”

Tán gẫu một hồi, mãi Quân mới dám đưa câu chuyện về cái chủ đề mà từ đầu đã muốn hỏi nhưng không dám:

– “Mày yêu cô nào chưa?”

Câu hỏi đó suốt 5 năm qua, Duy nghe tới cả ngàn lần. Nó cũng vẫn là câu hỏi người ta thường hỏi với một chàng trai độc thân. Nhưng với Quân thì khác, bởi vì Quân là người hiểu có một cuộc tình dở dang trong đời Duy.

– “Chưa”

– “Mày… vẫn chưa quên được Thương à?”

Duy hơi cúi đầu xuống, nhấp ngụm rượu, trả lời:

– “Không biết nữa, chỉ là cảm thấy, chẳng muốn yêu ai hay rung động trước ai”

Câu chuyện tới khúc này như hẫng đi một nhịp, chênh vênh, nhớ nhung da diết…

Không muốn bầu không khí trở nên nặng nề, Duy lảng sang chuyện khác:

– “Thôi, không nói việc đó nữa. Tao xin lỗi vì đã không về dự đám cưới hay những dịp trọng đại của mày được. Tao nhất định sẽ bù đắp cho mày đàng hoàng”

– “Bù đắp gì, anh em còn nhớ đến nhau, như thế là vui rồi. Vụ mày tính bảo tao về làm, tao đồng ý. Anh em mình giúp nhau được cái gì thì tất nhiên phải giúp rồi. Mày cần người như thế, tao đâu thể làm ngơ được. Nhưng tao cần ít thời gian để sắp xếp và xin nghỉ việc bên này

– “Ừ, bao giờ xong xuôi mọi chuyện thì nói tao”

– “Thôi về đi, hôm nay con tao hơi sốt, vợ nó nhắn tin rồi đây này. Về xem thế nào chứ tao cũng nóng ruột quá, để hôm nào rảnh ngồi buôn lâu hơn nhé

– “Ừ, ra dáng ông bố quá. Về đi. Tao cũng phải đi đón cái Thùy đây”

– “À, cái Thùy thế nào rồi?”

– “Đang học năm cuối Đại học rồi. Dạo trước con bé ở với bạn thân thuê nhà trọ ở khu ngoại ô vì trường nó gần đó. Nhưng đợt này đi thực tập ở công ty tao nên dọn lên đây ở cùng tao luôn. Có cả cô em gần nhà ngày xưa, cũng là bạn thân của Thùy dọn đến nữa. Nay hai đứa nó đi liên hoan, nhờ qua đón vì sợ về muộn nguy hiểm

– “Có cô em kết nghĩa ở cùng nhà à? Thế thì triển thôi, lửa gần rơm cháy chuồng bò mà. Mày cũng đến tuổi kết hôn rồi đấy”

Duy đánh mạnh vào người Quân:

– “Mày mãi không bỏ được cái tật đó. Tao không vội, đợi con gái mày lớn rồi tao tán một thể”

– “Thế gọi tao là bố dần đi là vừa”

– “Thằng khốn này, thôi về đi không vợ nó lại đánh cho tuốt xác bây giờ”

– “Ờ, hôm nào qua nhà tao ăn bữa cơm nhé, muốn giới thiệu mày với bà vợ”

– “Ừ, nhất định, thôi về nhé”.

Duy còn ngồi lại một hồi cho bay bớt hơi rượu. Vả lại cũng còn sớm, có lẽ giờ mấy đứa nhóc cũng mới chỉ bắt đầu tới quán hát thôi. Duy không muốn đi sớm, sợ hai đứa có người đợi lại nóng ruột.

***

Trong quán karaoke sang trọng, cả đám sinh viên nhí nhố cùng nhau hát hò, vui hết nấc. Hầu như ai cũng uống chút bia, biêng biêng trong người. Tự nhiên, Thùy nảy ra ý định:

– “Này, hay gọi ông Duy tới đây nhỉ? Lớp mình cũng có vài đứa gọi bạn trai tới kìa, ngại gì? Phải tranh thủ cơ hội này xích lại gần nhau chứ nhỉ. Bọn con gái bảo là đi hát hò như thế này hay lên song ca với nhau, rồi nắm tay nắm chân, xong lát xuống dưới ngồi góc riêng với nhau là hay nảy sinh tình cảm lắm. Để tao gọi cho ông Duy

Liên nghe thế cũng mừng mừng trong lòng, không trả lời, để cô bạn thân tự mình lo liệu:

– “Anh, anh đi gặp bạn xong chưa?”

– “Ừ, xong rồi. Anh đang ngồi lại quán đợi bọn em. Cứ vui đi, bao giờ gần về thì gọi anh qua đón. Anh cũng ở ngay gần quán hát bọn em thôi”

– “Thế anh qua đây luôn đi, ngồi đó một mình làm gì”

– “Thôi. Anh có quen ai đâu mà ra. Anh ngồi đây cũng được, bao giờ gần về thì ới anh”

– “Không, anh qua đây luôn đi, giao lưu với mọi người luôn. Ở đây cũng có nhiều người đưa bạn đến mà. Anh không hát thì cũng tới đây ngồi cùng cho vui chứ ở đó một mình làm gì. Anh ngồi đó lâu nhân viên quán người ta cũng bực đó”

Nghĩ lại lời em gái nói cũng đúng. Ăn xong bữa rồi mà cứ ngồi mãi đây cũng không tiện lắm. Duy cũng không phải là người khép kín tới độ không dám đi đâu, không dám gặp ai. Nhân tiện cô em gái đang vui vẻ với các bạn như thế, thôi thì qua một chút cũng không sao.

– “Ừ, thế đợi chút anh qua”

– “Được, đến gọi em ra đón nhé”

– “Ok” Tìm chỗ đỗ xe xong, Duy gọi cho em gái. Chỉ vài phút sau Thùy xuất hiện. Thùy kéo anh trai vào. Mở cửa bước vào, cái thân hình cao lớn của Duy thực sự trở thành tâm điểm của sự chú ý dù phòng hát khá tối.

Còn tiếp..

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – P8

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: