CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – P8

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 1
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 2
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 3
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 4
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 5
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 6
>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 7

CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊM – Phần 8 qua giọng đọc MC Thanh Mai

Đoạn nhạc trên màn hình cũng trôi không, không có người hát vào. Tất cả đổ dồn ánh mắt vào phía 3 người. Thùy lém lỉnh nói lớn:

– “Mọi người, đây là anh trai tớ, anh Duy”

Đám sinh viên nhao nhao lên, í ới không ngừng:

– “Ối giời, Thùy ơi, có anh trai xuất sắc như thế này mà giấu kín thế?”

– “Thùy ơi, tao muốn làm chị dâu mày được không?”

Cả đám cứ thế không đứa nào chịu kém một câu khiến Duy hơi ngại đôi chút. Mặc dù cũng đã từng đi qua thời sinh viên nhưng tự nhiên bị mọi người đổ dồn sự quan tâm thế này Duy cũng có phần bối rối. Duy cười:

– “Chào mọi người, anh là Duy, anh trai của Thùy, rất vui khi được gặp các em. Mọi người cứ tiếp tục đi nhé

Với cái giọng nói ấm áp đó, Duy tiếp tục khiến đám con gái hú hét lên thích thú. Vài cô bạn táo tợn còn gạ gẫm luôn:

– “Anh Duy ơi, ra ngồi cạnh em nè anh ơi”

Duy đảo mắt nhìn một lượt rồi tiến tới chỗ của Liên, đề nghị:

– “Anh ngồi cạnh em nhé Liên”

Thật may là căn phòng hát điện tối nếu không Liên sẽ không biết phải che giấu sự sung sướng của mình như thế nào trước hành động này của Duy:

– “Vâng, anh ngồi đi ạ”

Thùy chạy lại chỗ hai người:

– “Ơ Liên, cô giáo đâu rồi, không thấy cô đâu cả”

– “Cô ra nhà vệ sinh hay sao ấy. Vừa mấy thằng con trai lớp mình cứ ép cô uống, chắc uống nhiều quá nên cô hơi khó chịu. Mà cô đi cũng lâu rồi ấy, để tớ ra xem cô thế nào

Thùy ấn bạn ngồi xuống, nháy mắt:

– “Để tớ ra cho, cứ ngồi tiếp anh Duy đi”

Nói đoạn, Thùy quay sang nhìn anh:

– “Anh phải chăm sóc Liên đấy nhé, đừng để mấy thằng mặc giặc lớp em nó chuốc Liên uống say. Em ra xem cô giáo thế nào đã”.

Thùy chạy vội ra ngoài, Duy ngồi lại, ngước mắt lên phía sân khấu xem đám trẻ hát hò. Chừng 10 phút sau, từ phía ngoài bước vào, Thùy tíu tít khoe:

– “Xong chưa, giờ đến lượt cô Thương hát mọi người ơi”

Trên sân khấu lúc này, người đó đứng như sáng bừng lên trong đôi mắt Duy. Anh còn tưởng mình nhìn lầm. Người ấy… chẳng phải là Thương đó sao? Là người mà cho tới giờ, dù đã 5 năm trôi qua nhưng chưa từng một giây phút nào mờ nhạt trong tâm trí của Duy. Giờ lúc này, chỉ nhắc tới cái tên đó thôi mà trống ngực của Duy đập thình thịch liên hồi.

Trong khi đó, Thương mỉm cười, vội nói:

– “Thôi, cô không hát đâu, mấy đứa cứ tiếp tục đi. Cô xuống dưới ngồi cổ vũ là được rồi. Hôm nay vui quá, mấy bạn ép cô uống nên giờ còn sắp say rồi đây này”

Duy bất động, không nói nên lời. Đầu óc hỗn loạn, rối bời. Thùy không làm khó cô giáo mình nữa, vội giới thiệu:

– “Cô ơi, có thêm người vừa đến, là anh trai em ạ”

Thùy chạy vội về phía Duy, kéo tay anh mình đứng lên:

– “Cô ơi, đây là anh Duy, anh trai em”

Khoảnh khắc ấy, 4 mắt nhìn nhau, trái tim rối loạn như muốn bắn ra ngoài. Mọi thứ âm thanh hỗn độn của đám trẻ, tiếng nhạc ầm ĩ dường như im bặt trong một cõi riêng tâm tư của hai người họ. Thương và Duy cứ thế nhìn nhau trân trân, miệng không thể nói một lời, gương mặt không có chút cảm xúc nào. Chỉ có ánh mắt như cứa vào lòng nhau những đớn đau, nhớ nhung và cả yêu thương.

Trong đôi mắt Thương, nước như tràn ứ, sắp rớt ra ngoài. Cô vội vàng quay mặt đi, né tránh cái nhìn trực diện với Duy. Không để đám trẻ tò mò về trạng thái tâm lí này của mình, cũng không muốn Thương phải khó xử, Duy chủ động tiến đến, đưa tay ra bắt:

– “Chào Thương, rất vui được gặp mặt”

Thương đành đưa bàn tay ra nắm lấy. Cái chạm ấy khiến cả hai cùng bấn loạn. Thương không dám nghĩ cuộc đời lại để họ va vào nhau 1 lần nữa theo cách này. Cô rút tay lại, trong khi bàn tay của Duy vẫn còn lưu luyến chưa muốn rời. Thương phải dùng lực mạnh hơn một chút mới có thể rút tay về:

– “Chào cậu”

Thương chạy lại chỗ mấy đứa học trò, ngồi xuống ghế. Duy nhìn theo, ánh mắt vẫn mê luyến như ngày nào. Sau đó anh trở về chỗ, ngồi cạnh Liên.

Thùy chạy lại chỗ anh:

– “Ơ, mà sao anh biết cô giáo em tên Thương vậy, em còn chưa kịp giới thiệu”

– “À, anh vừa có nghe mọi người nhắc qua”

– “Mà anh không được gọi là chào Thương đâu, cô ấy trông trẻ vậy thôi chứ hơn tuổi anh đấy nhá”

– “À ừ, tại cô ấy trẻ quá nên anh nhầm”

Suốt cả quãng thời gian sau đó, đám đông xung quanh gần như không còn tồn tại. Duy chẳng ngại ngại mà cứ nhìn mãi về phía Thương. Thương biết hết nhưng lảng tránh, cô chỉ chăm chăm hướng ánh mắt về phía sân khấu, vờ như đang xem đám học trò hát hò. Ánh mắt của Thương tuyệt đối không dám “đi chơi” một nơi nào khác vì cô sợ sẽ vô tình bắt gặp người đó nhìn mình. Mà tình cảnh đó thì Thương sẽ không biết phải đối diện ra sao.

Nhưng ngay cả khi Thương không nhìn thì cô vẫn cảm nhận thấy rất rõ. Duy đang nhìn cô, nhìn không chớp mắt, nhìn tới mức như thiêu như đốt. Ánh mắt của Duy vẫn si tình, mê muội như ngày nào. Toàn thân của Thương cứ nóng ran lên… Chỉ mong mọi thứ mau dừng lại, để cô ra về, để cô trốn chạy khỏi nơi này, trốn chạy khỏi chàng trai mà bao năm qua, trong những giấc mơ, cô vẫn đắm đuối một thứ cảm giác yêu thương ngập tràn.

Cuối cùng thì cuộc vui ấy cũng tàn. Thương vội vã rời đi, bắt chiếc taxi nhanh tới mức còn không kịp chào đám học trò nhí nhố. Chỉ tới khi yên vị trên chiếc xe, nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Duy vẫn còn ngây ngẩn nhìn theo xe mình, Thương mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu phải đối diện riêng với Duy lúc này, cô không biết sẽ phải hành xử ra sao nữa. Nhưng cô cũng rướn người, để nhìn thêm hình ảnh Duy trong mắt, cho tới khi khuất dần, khuất hẳn…

Trên chiếc xe ra về, Duy im lặng gần như từ đầu tới cuối, nét mặt đăm chiêu, đầu óc mông mông, mênh mênh, bị ám ảnh bởi cuộc gặp chớp nhoáng với Thương. Vẫn biết là chuyện có thể vô tình trùng phùng là điều hoàn toàn có thể xảy ra, Duy cũng đã thử hình dung về ngày này cả trăm vạn lần rồi, nhưng khi thực tế diễn ra, nó vẫn không như tưởng tượng của anh.

Thùy liến láu:

– “Hôm nay cô Thương uống nhiều thế, không biết có say không? Đoạn sau thấy cô có vẻ mệt sao ấy, mặt mày thất thần. Lúc về còn chẳng nói chẳng rằng, bắt xe về luôn. Tí về thử điện thoại cho cô hỏi xem thế nào

Thấy em gái nhắc đến Thương, Duy không giấu nổi sự tò mò, vờ hỏi:

– “Bọn em có vẻ quý cô giáo quá nhỉ? Thấy rất thân thiết”

– “Cô Thương tốt lắm, tình cảm, chu đáo, lại còn giỏi nữa. Mà bọn em coi cô như chị gái ấy. Kể cả việc yêu đương, thích anh nào cũng tâm sự hết

Duy mỉm cười, thấy ấm lòng:

– “Tới mức vậy cơ à? Em có nói quá lên không?”

Liên thấy Duy có vẻ nghi ngờ liền thêm vào:

– “Không đâu, thật đó anh ạ. ra sinh viên đứa nào cũng quý cô nhưng để bảo thân thiết thì có lẽ em với Thùy thân hơn cả. Vì… em còn mang ơn cô nữa”

– “Sao thế, có vụ gì đó sao?”

Thùy nắm lấy tay Liên, nhìn vào mắt bạn, rồi nhanh nhảu trả lời thay:

– “À thì cô giúp đỡ bọn em nhiều mà. Cô quý bọn em hơn, thế thôi”

– “Uhm”

Cả ba anh em về tới nhà khi trời đã khá khuya. Thùy và Liên vội vã về phòng, tắm gội, thay đồ rồi leo lên giường ngủ. Hôm nay vì “quẩy” hơi quá độ nên cả hai có vẻ mệt phờ người.

Gần 12h đêm, thành phố đã chìm vào giấc ngủ, yên tĩnh và vắng lặng. Duy rót ly rượu mạnh, cho thêm chút đá, ra ngoài ban công ngồi, nhìn ra mênh mông thành phố. Trong lòng anh, kí ức năm xưa dội, vẹn nguyên cả cảm xúc hạnh phúc, hồi hộp và đớn đau. Có cả hàng ngàn câu hỏi chất chứa trong lòng Duy: “Thương có hạnh phúc không? Cuộc sống của Thương bây giờ thế nào? Thương có còn nhớ tôi không…”.

– “Anh, giờ này còn chưa ngủ ạ?”

Thùy mắt nhắm mắt mở phía sau, đi ra ban công, nhìn anh trai mình. Thấy em gái, Duy vội giải thích:

– “Ừ, anh hơi khó ngủ một chút nên làm ly rượu cho dễ ngủ. Sao lại ra đây?”

– “Em khát nước nên đi tìm nước uống. Mà sao trông mặt anh tâm trạng thế? Có chuyện gì không vui à?”

Tự nhiên bị em gái hỏi thế, Duy lại cứ thấy tủi thân, chỉ muốn bộc bạch, muốn kể cho ai đó nghe rằng “Anh nhớ cô gái ấy quá, nhớ tới chẳng còn thiết ai trên đời này nữa cả”. Nhưng dĩ nhiên là Duy không thể nào mở lời, đành ậm ừ cho qua. Thế rồi không kiềm chế được sự tò mò, Duy vờ hỏi một cách tự nhiên nhất:

– “À, Thùy, anh hỏi chút. Cô giáo em, cô Thương ấy… Cô ấy lấy chồng chưa?”

Thùy rót ly nước lọc đầy, tu một hơi cạn sạch, ra ghế ngồi, thở dài một tiếng:

– “Lấy rồi, mà cũng… ly hôn rồi”

Âm thanh đó va đập vào trí óc của Duy, khiến anh bắt đầu rối loạn, những suy nghĩ bát nháo trong đầu, miệng lắp bắp:

– “Ly hôn rồi? Trẻ vậy mà đã ly hôn?”

Thùy gật đầu, giọng nói có phần trùng xuống:

– “Thực ra, cô chưa bao giờ kể cho bọn em nghe tường tận chuyện này. Dù sao nó cũng là việc không hay ho gì mà. Nhưng em chỉ nghe các cô trong trường nói, cô kết hôn rồi ly hôn chỉ vỏn vẹn chưa đầy 1 năm. Cô ấy thậm chí còn chưa kịp có con. Sau khi ly hôn cô Thương mới chuyển về trường ngoại thành này để dạy chứ trước cô dạy trường khác mà”.

– “Vậy giờ cô đã tái hôn chưa?”

– “Còn chưa? Mà mỗi lần nhắc tới việc đó, cô cứ buồn buồn sao ấy, bọn em thân với cô lắm mà cũng không dám đả động, sợ cô lại tổn thương. Mà thôi em đi ngủ đây, buồn ngủ chết đi được. Anh cũng ngủ đi, mai mà đi làm

– “Ừ, ngủ đi, ngủ ngon nhé”

Thùy là cô bé vô tư, nên cũng chẳng bận tâm tới nét mặt đang biến đổi của anh trai mình. Cô về phòng, nằm xuống giường là ngủ một mạch!

Bây giờ, chỉ còn lại đêm, nỗi cô đơn, xót xa, ly rượu mạnh và thứ tình yêu chưa từng chết trong Duy.

Bản nhạc nhẹ nhàng từ chiếc điện thoại cứ vang lên, xoáy vào lòng người nhưng khắc khoải, cô liêu:

“Nếu anh gặp em từ đầu, có lẽ đã không ai qua bể dâu

Nếu anh được sống từ đầu, vẫn muốn bên em như thời thơ ấu

Nếu mai rời xa nhìn lại, trong giấc mơ anh, em sẽ hiện ra

Như tuyết mùa hè rạng ngời trong màu áo trắng phau.

Nếu em rồi ở lại, anh sẽ biết yêu em hơn ngày xưa

Nếu những màu sắc nhạt dần, anh sẽ vẽ em với màu nỗi nhớ

Và nếu thời gian trở lại, thì những nhánh sông hay bao con đường

Cũng sẽ dẫn về một ngày anh chờ em…”


Sau một đêm mất ngủ, gần 9h sáng Duy mới dậy. Anh bị đánh thức bởi mùi thức ăn thơm lừng từ gian bếp. Duy bước ra, thấy Thùy đang dọn bàn, còn Liên đang nấu nốt món cuối. Vừa nhìn thấy Duy, nét mặt Liên rạng rỡ:

– “Anh Duy, anh dậy rồi à? Anh ra ăn sáng đi. Em không biết anh thích ăn món gì nên đã nấu nhiều món lắm. Anh đi đánh răng rửa mặt đi, rồi ra ăn

Thùy kiếm cớ trêu chọc luôn:

– “Ôi cha, sao tôi cứ ngửi thấy mùi mấy bà vợ tảo tần đâu đây. Xem ra mới có mấy hôm mà em như thành người thừa rồi”

Liên vội chống chế:

– “Đâu có, thì tớ đi ở nhà, cũng phải biết điều mà làm gì đó chứ. Tớ nấu cả những món mà Thùy thích mà”

Duy bắt đầu một ngày mới nhẹ nhõm hơn phần nào với câu chuyện thú vị của hai đứa em. Anh vào đánh răng, rửa mặt, thay đồ rồi trở ra phòng ăn dùng bữa với 2 cô em gái nhỏ.

Trong suốt bữa cơm, Thùy vẫn nói không ngừng về mấy câu chuyện cười tối qua trong lúc đi liên hoan. Nhắc tới đây, Liên giật mình bảo bạn:

– “À đấy, hôm qua bảo gọi cho cô Thương xem thế nào mà tớ với cậu về mệt quá ngủ luôn. Hôm nay cũng phải nhờ cô xem cho bản tiểu luận của hai đứa mình nữa. Hay là tối bọn mình qua nhà cô thăm cô luôn đi”.

– “Ờ, phải đấy, thế ăn cơm tối xong bọn mình đi”

– “Ừ, để gọi cho cô hỏi trước đã. Xong tối hai đứa mình xuống bắt xe bus đi nhé”

Nghe câu chuyện ấy, Duy lập tức xen vào:

– “Để anh về sớm đưa hai đứa đi”

Liên liếc mắt nhìn Duy, khẽ cúi đầu, e thẹn. Cô gái ấy cảm thấy rằng hình như Duy rất quan tâm đến mình thì phải. Tự nhiên thấy tim reo vui, lóe lên những niềm hi vọng. Thùy cũng nhận ra điều này, liền chọc ghẹo:

– “Anh trở nên tâm lí như vậy từ bao giờ thế? Khai thật đi, là anh thương con em gái này hay là anh lo cho ai đó mà đòi về sớm đưa bọn em đi vậy?

Duy chẳng bận tâm lắm, đầu óc anh bây giờ chỉ nghĩ đến việc nếu đưa hai đứa em này đi, anh sẽ biết nhà của Thương ở đâu, vậy thôi. Duy không nói chuyện với em gái vì Thùy toàn chọc ghẹo đâu đây, Duy quay sang nhắc nhở Liên:

– “Hôm nay anh có việc bận ở công ty, sẽ không về ăn tối, nhưng lúc nào chuẩn bị đi, em nhắn tin cho anh trước 1 tiếng nhé. Anh sẽ về đưa hai đứa đi

Liên bẽn lẽn trả lời:

– “Dạ vâng”

Duy đi làm rồi, Liên vẫn còn ngồi tần ngần ở bàn, mặt cười đờ đẫn. Thùy nhòm mặt bạn, huých mạnh vào tay:

– “Này, đang nghĩ gì mà cười như con ngẫn thế? Thích nha. Ông Duy chắc là bắt đầu lọt hố tình ái rồi đấy. Tớ đã bảo rồi mà, anh Duy chắc chắn sẽ thích cậu thôi. Còn nhiệt tình đòi đưa đi thế cơ mà”.

Liên cười thích thú, hai má đỏ hây hây:

– “Cậu đó, lần sau đừng có trêu chọc thẳng thừng như thế, anh ấy ngại thì sao. Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi”

– “Ái dà kinh nhở, bênh nhau chằm chặp, chưa gì đã nghĩ cho chàng thế, lại còn anh ấy với anh nọ… nghe cứ ngọt như mía lùi thế này. Thôi được rồi, con kì đà cản mũi này lần sau sẽ tuyệt đối khóa mồm, không nói một lời để đôi trẻ thoải mái bên nhau nha”.

***

Một ngày siêu bận rộn, Duy ngập mặt trong đống hồ sơ, giấy tờ. Tầm 7h tối, Duy nhận được tin nhắn từ Liên: “Anh ơi, anh xong việc chưa? Em và Thùy chuẩn bị tới nhà cô đây ạ?”. Duy lập tức gọi điện lại:

– “Liên à, đợi anh chút nhé, anh về ngay đây”

Nhận được cuộc gọi đó, Liên vui tới mức vừa cúp máy đã hát véo von, còn đi lựa chiếc váy ưng ý nhất để diện và chờ Duy về đón.

8h tối, chiếc xe của Duy dừng lại trước tòa chung cư nơi mà Thương sống. Hai cô em gái xuống xe, vẫy chào tạm biệt rồi lên căn hộ của cô giáo. Duy vẫn đỗ xe ở đó, đau đáu nhìn theo. Liên ngoái đầu lại, vẫn thấy Duy ngồi trong xe nhìn chăm chú. Cô nàng thấy phấn khích lắm, cứ đinh ninh tin rằng người đàn ông kia còn không nỡ quay đi, mà cứ mê mải nhìn mình.

Trong căn hộ nhỏ nhỏ của Thương, phần tiểu luận của Thùy và Liên được cô sửa cho chi tiết, từng chút từng chút một. Xong việc, ba cô trò ngồi tán gẫu. Vẫn với tính cách lém lỉnh của mình, Thùy láu táu kể:

– “Cô, em có chuyện này muốn nói cho cô biết”

Thương chăm chú, ánh mắt chờ đợi:

– “Cô biết không, Liên xinh đẹp của chúng ta đang yêu rồi. Tình yêu đang vào độ chín muồi, chín nẫu rồi cô ạ”

Thương reo lên, cứ như thể chính mình đang yêu vậy. Với Thương, Liên thực sự là một cô học trò mà cô quan tâm và yêu thương nhiều lắm:

– “Thật vậy à? Chàng trai nào mà may mắn quá vậy?”

– “Là anh Duy, anh trai em?”

Nét mặt Thương cứng đờ lại, nụ cười trên môi tắt lịm, ánh mắt hoang hoải, rối loạn. Cô phải cố lấy lại bình tĩnh để hai đứa học trò nhỏ không nhận ra phản ứng có phần kỳ lạ của mình. Thùy tiếp tục:

– “Anh trai em đợt này chăm chút cho Liên kinh lắm. Đấy, như hôm nay, bận làm như vậy mà nghe Liên bảo phải tới đây, định đi xe bus, thế mà ông ấy hùng hục phóng xe từ cơ quan về để đưa nàng đi. Em thân là em gái nhưng chỉ được hưởng ké thôi

Thùy nói vậy để cho Liên thêm vui lòng. Liên ngại ngùng, hai má đỏ ửng, nhìn cô giáo rồi thỏ thẻ:

– “Cô đừng nghe Thùy nó nói xằng bậy. Em với anh Duy còn chưa tới mức đó đâu ạ”

Thùy xen vào:

– “Gớm, nàng thì dậy sớm nấu cho chàng cả bàn thức ăn, chàng thì vội về đưa nàng đi, mà nàng xuống xe rồi chàng vẫn không nỡ quay đi, cứ nhìn đắm đuối con cá chuối lại còn kêu chưa tới mức đó. Cô ạ, xem ra em sắp phải đổi xưng hô, gọi ai đó bằng chị dâu rồi. Nói không chừng đợi nàng học xong chàng lại xin cưới vội ấy chứ”.

Mấy cái viễn cảnh mà Thùy vẽ ra, càng nghe Liên lại càng thấy sướng âm ỉ trong lòng. Thương thì nghe đấy, rồi cố cười, hòa vào câu chuyện cho thuận với lẽ tự nhiên. Liên quay sang nhìn cô giáo:

– “Cô à? Liệu… anh Duy có yêu em không? Anh Duy điển trai như vậy, lại còn tài giỏi nữa, em chỉ sợ… mình không xứng với anh ấy cô ạ”

Dẫu lòng buồn như đứt từng khúc ruột nhưng nghe câu nói này của Liên, Thương lập tức phải trấn an:

– “Không đâu, em đừng có nghĩ vậy. Em làm sao mà không xứng chứ. Ở trường mình, làm gì có ai xinh đẹp được như Liên của cô đâu. Chắc chắn anh ấy sẽ yêu em thôi. Cô tin là như vậy

Thùy cũng chêm vào:

– “Đúng rồi. Tớ là em gái anh ấy, tớ lại còn không hiểu anh trai mình à. Từ trước tới giờ chưa thấy ông ấy mê ai hay giới thiệu ai với gia đình đâu, có cậu là đầu tiên đấy”.

Nhưng câu nói vô tư của Thùy cứ như mũi dao cứa vào lòng Thương. Cô chẳng biết mình buồn vì cớ gì, chuyện này vốn dĩ nó nên là như vậy cơ mà, sao cô lại buồn, sao lại cứ có cảm giác hận ai đó. Thật vô lý hết sức.

– “Thôi, bọn mình về đi, muộn rồi. À mà Liên, cậu gọi cho anh Duy xem anh ấy có qua đón được không? Nếu không để bắt xe về không muộn

Tiếng Thùy chen ngang dòng suy nghĩ của Thương. Còn Liên cũng nhanh chóng làm theo lời bạn nói:

– “Anh, giờ bọn em về đây, anh có qua đón bọn em không?”

Nhìn Liên nói chuyện với anh trai mình, Thùy thì thầm vào tai Thương: “Đấy, cô thấy không, đôi trẻ tình tứ kinh ghê không? Gọi nhau anh em cứ gọi là ngọt hơn đường”.

Sau đó vài phút, mặt Liên hơi buồn rồi trả lời:

– “Mình bắt xe về đi Thùy ơi, anh Duy nói anh ấy đang bận quá, không đón được bảo hai đứa mình chủ động về”

– “Chán cái ông anh mình thế, thôi về đã, mai về trách tội ông ấy sau. Cô ơi, bọn em về đây ạ”

Thương đứng vội dậy:

– “Ừ, để cô tiễn hai đứa xuống nhà”

– “Thôi không cần đâu cô, bọn em tự đi được mà”

– “Không sao, để cô đưa xuống, đằng nào cô cũng đi dạo bộ một chút cho thư thái, lát về ngủ cho ngon”

– “Vâng, thế cô trò mình đi thôi”.

Tiễn Thùy và Liên về xong, Thương đi dạo trong khuôn viên khu chung cư của mình rồi ngồi xuống một chiếc ghế đá, nơi vắng người qua lại. Cô ngồi đó, thẫn thờ… Nhớ về tất cả những gì đã qua.

Mới đó mà đã 5 năm trôi qua. Mọi thứ tưởng như mới ngày hôm qua, vậy mà chớp mắt một cái, thế sự xoay vần, đời người ngược xuôi rẽ lối. Thứ tình cảm với Duy, những tháng ngày qua, không biết bao lần Thương phải cố nhấn chìm nó để mà sống. Khi bắt đầu kết hôn, cô càng phải cố gắng “giết chết” nó một cách tức tưởi. Đó là quãng thời gian cô toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, cô không muốn mình là người vợ sống bên chồng mà còn vấn vương một bóng hình đàn ông khác. Nhưng rồi khi ly hôn, thứ tình yêu bản năng ấy lại trỗi dậy. Nó là thứ khiến cho tâm hồn của Thương không trơ như gỗ đá. Nó cho cô biết là cô vẫn còn có cảm xúc như một con người. Mặc dù, Thương chưa từng dám nghĩ về một điều gì xa xôi hơn thế trong mối quan hệ tuyệt vọng này.

Cô đã tự nhủ bản thân sẽ giữ những cảm xúc đó cho riêng mình. Vậy mà sao hôm nay, câu chuyện về Liên và Duy lại cứ làm cô nhức nhối thế này. Cô tự nhiên thấy trào lên cảm giác ghen tuông, hậm hực và cả tiếc nuối nữa. Thương thấy mình thật vô lý. Cô có quyền gì để mà ghen? Hai người họ quả thật quá đẹp đôi. Liên xinh đẹp như thế, Duy giờ cũng là người đàn ông thành đạt và có cả tương lai phơi phới phía trước. Họ đến với nhau là điều đẹp đẽ không cần phải bàn cãi thêm nữa. Còn cô có là gì đâu, là một người đàn bà đã cũ, một người đàn bà thất bại trong cả tình yêu và hôn nhân.

Thương ngồi đó, nhắm mắt lại, ngửa mặt lên trời để nước mắt đừng rơi ra. Đi qua đủ những đắng cay của cuộc đời, cô chẳng muốn bản thân mình yếu đuối thêm nữa. Cô đâu có ai để dựa vào, nếu bản thân không mạnh mẽ thì yếu đuối cho ai xem.

– “Thương…”

Cái giọng nói nghe thật gần, hư hư ảo ảo. Cô còn tưởng nó là thứ âm thanh vọng về từ hồi ức chứ không phải là thực tế. Thương mở mắt ra nhìn, mờ mờ hư ảo. Dưới ánh đèn cao áp, Duy đứng đó, thân hình cao lớn, gương mặt điển trai… Nó giống hệt như thứ kí ức lấp lánh của những đêm mà họ từng gặp nhau trước đây. Chỉ khác là, chàng trai năm xưa với nụ cười tươi rói, còn giờ đây là một người đàn ông, đĩnh đạc, từng trải. Nhưng ánh mắt si mê nhìn cô thì vẫn tựa như ngày đầu.

Duy tiến đến, ngồi xuống cạnh Thương trong khi cô vẫn đờ đẫn chưa tin vào sự thật này.

– “Đã quá lâu rồi không gặp? Thương khỏe không?”

Giọt nước mắt rơi tõm xuống, không nghe theo lý trí của chủ nhân. Cô quay vội mặt đi, lau nước mắt trong bối rối. Giọng nghẹn ứ, cứ định nói thì nước mắt lại trực trào, phải tự trấn an bản thân tới vài phút cô mới nói được mấy câu:

– “Chào… Duy! Lâu rồi không gặp. Tôi vẫn khỏe”

Cô thậm chí còn không dám hỏi thêm câu “Còn Duy?”. Cô không dám kéo dài câu chuyện vì sợ mình sẽ không bình tĩnh nổi.

Duy mỉm cười:

– “Sao lần nào gặp Thương cũng như con mèo nhỏ, mít ướt thế. 5 năm rồi, vẫn cứ rơi lệ trong ngày đầu chúng ta gặp nhau riêng như thế này

Thương im lặng!

Duy không muốn làm cho Thương khó xử, nên chuyển chủ đề:

– “Chúng ta có thể nói chuyện như những người bạn cũ được không? Chị Trang và Tít giờ sao rồi?”

– “Cảm ơn Duy đã quan tâm. Chị Trang đã tái hôn rồi, còn Cu Tít thì đang ôn thi Đại học lại một năm. Năm ngoái Tít thiếu điểm, thằng bé vẫn quyết tâm chinh phục trường mà nó thích nên sẽ thi lại

– “Chị Trang tái hôn rồi ạ? Chị ấy… có hạnh phúc không?”

Thương gật đầu, nét mặt cũng giãn ra, có thể thở phào nhẹ nhõm khi nhắc tới chị gái mình:

– “Có, chị ấy đang rất hạnh phúc. Còn sinh thêm 2 nhóc nữa rồi. Cả nhà đều vui vẻ, hạnh phúc lắm. Mẹ cũng qua ở với chị ấy để hỗ trợ chăm hai bé rồi

– “Thế còn Thương?”

Đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải thản nhiên như không khi ai đó hỏi mình về hôn nhân, về hạnh phúc, nhất là khi người đó lại là Duy, thế nhưng Thương vẫn thất bại. Cô lấy hết can đảm để trả lời trong khi trống ngực đập liên hồi:

– “Tôi ly hôn rồi. Mà đừng nói chuyện của tôi nữa, nói về Duy đi. Có vẻ như cuộc sống của Duy rất tốt, thấy trưởng thành hơn rất nhiều. Chúc mừng Duy nhé

Cả hai ngồi cạnh nhau nhưng chỉ có Duy là nhìn Thương, còn từ đầu tới cuối, Thương chỉ nhìn thẳng về phía trước, tuyệt nhiên không dám ngoái sang bên cạnh. Cô không dám nhìn vào đôi mắt ấy vì sợ mình sẽ lại yếu lòng.

– “Thương và anh ta ly hôn, là do Thương bỏ anh ta hay là anh ta đã giũ bỏ Thương”

Duy chẳng bận tâm tới câu hỏi Thương dành cho mình, anh cứ hỏi xoáy Thương về cái cuộc hôn nhân mà cô muốn chôn vùi đi.

– “Truyện đó có gì quan trọng đâu, chỉ là một sự thất bại, ai bỏ ai mà chẳng được, điều đó không còn ý nghĩa nữa rồi” – Thương trả lời

– “Cũng phải”

Duy hít thở một hơi thật sâu, đứng lên, đút tay vào túi quần, di chuyển tới vị trí đối diện với Thương, ép cô phải nhìn mình:

– “Thương có thấy tình cảnh này, giống hệt chúng ta của 5 năm trước không? Trên một chiếc ghế đá, ở nơi vắng người, dưới ánh đèn vàng…”

– “Không, không giống chút nào cả. Mọi thứ đã khác quá nhiều rồi. Duy đã là một người đàn ông thành đạt, tương lai rộng mở. Còn tôi chỉ là một người đàn bà đã cũ. Thời gian đã làm thay đổi rất nhiều thứ rồi

– “Thế à? Nhưng có một số điều, với Duy, thời gian không chạm được tới, nó vẫn cứ vẹn nguyên như ngày nào”

Mấy lời này làm Thương bấn loạn. Trong khoảnh khắc đó, thiếu chút nữa cô cũng muốn lao tới mà ôm chầm lấy Duy. Nhưng rồi, câu chuyện ban tối với Thùy, với Liên làm Thương khựng lại. Có thể tình cảm với Duy lúc này chỉ là cảm giác của năm xưa ùa về. Rõ ràng, mối quan hệ với Liên sẽ hợp lý và tốt hơn rất nhiều. Nói không chừng, với Duy, đây cũng chẳng còn là tình yêu, chỉ là sự cảm giác của “con cá trượt là con cá to” mà thôi. Nếu cô không cứng rắn, cô sẽ đẩy rất nhiều thứ đi xa khỏi tầm kiểm soát. Quan trọng hơn cả là, nhớ tới ánh mắt của Liên khi kể về Duy, nghe sự thân tình trong mối quan hệ của họ, Thương tự thấy mình lên tránh xa Duy, càng xa càng tốt.

Cô đứng dậy, nhìn vào mắt Duy rồi mỉm cười:

– “Vậy à? Còn tôi thì cuộc sống đã khác đi nhiều quá rồi, khác đến mức cũng chẳng còn nhớ một số chuyện nữa. Thôi, tôi mệt rồi, tôi xin phép về trước nhé. Chào Duy

Duy lập tức nắm chặt lấy cổ tay của Thương mà níu lại:

– “Thương, thôi đừng lảng tránh nữa. Chẳng lẽ gặp lại nhau như thế này, Thương không thấy có chút rung động hay yêu thương nào sao?

Thương tháo gỡ tay Duy ra, lắc đầu:

– “Cũng có chứ, có chút hồi hộp kiểu như người cũ lâu ngày gặp lại. Sao có thể không có cảm giác gì được. Nhưng chỉ thế thôi Duy ạ. Tôi hoàn toàn không có ý định gì hơn nữa. Cuộc sống của tôi đang bình yên lắm, làm ơn đừng xáo trộn nó lên nữa

– “Bình yên, vì cái bình yên đó mà Thương đã phải trải qua những gì? Như thế còn chưa đủ à? Thương vẫn còn muốn bình yên à?

– “Ừ, tôi vậy đó, đớn hèn và yếu đuối. Tôi của 5 năm trước còn chẳng dám làm cái gì đó khác đi thì một người đàn bà từng đổ vỡ, từng ly hôn như tôi còn có gì để mà kiêu hãnh chứ. Duy về đi. Giữa chúng ta nếu không có gì cần thiết, làm ơn đừng tìm tôi nữa. Tôi sẽ cảm ơn vì điều đó rất nhiều”.

Khi nói những lời này, là Thương mặc cảm thật sự. Là cô cảm thấy mình đáng thương hại, rẻ rúm, khổ sở. Cô chạy vội đi, bỏ lại sau lưng mình sự bất lực của Duy. Anh đành đứng lại, không dám đuổi theo vì sợ mình đang là kẻ thừa thãi và phiền hà trong cuộc đời của người 5 lần 7 lượt đẩy anh ra.

Những ngày sau đó, Duy quay cuồng với công việc. Thùy và Liên cũng được sắp xếp đi thực tập tại công ty. Tuy nhiên để tránh mọi người bàn ra tán vào, cả hai thường xuyên đi làm bằng xe máy thay vì ngồi chung xe với Duy. Đó là những ngày ngập tràn hạnh phúc với Liên. Cô gái ấy được bên Duy gần như trọn vẹn. Ban sáng cô còn thường dậy nấu đồ ăn cho cả nhà, đóng hộp mang đi. Liên dồn hết tình cảm của mình vào những hộp cơm văn phòng dành cho Duy.

Về phần mình, Duy không phải là vô tâm mà bởi cái tâm của anh đã đặt trọn cả vào Thương nên không nhận ra cách đối xử khác thường của Liên đối với mình. Anh vẫn cứ coi cô như người em gái, giống như Thùy vậy.

Trong những buổi tối cả ba cùng ở nhà, câu chuyện nói cười rôm rả cũng khiến Duy nguôi ngoai đi phần nào cái cảm giác khó chịu và buồn bã trong lòng vì cuộc tình cứ dở dang với Thương. Vẫn có những tối Duy đỗ xe từ xa, nhìn lên khu nhà nơi Thương sống, nhưng rồi anh chẳng dám tìm cô. Duy cứ cảm thấy ấm ức trong lòng vì những tưởng năm xưa, chỉ vì chuyện hứa kết hôn với Huy nên Thương mới chối từ tình yêu của mình. Vậy mà giờ, ngay cả khi cô đơn độc, lẻ loi, cô vẫn không cần anh. Sĩ diện của một người đàn ông khiến Duy trong lòng nhớ đến thắt ruột thắt gan nhưng không vượt qua được cái tôi để tìm kiếm.

3 tuần sau, Quân chính thức đi làm ở công ty của Duy. Đó là một tin mừng với anh bởi vì Quân sẽ là cánh tay đắc lực cho anh trong công việc. Có Quân, nhiều vấn đề Duy sẽ yên tâm hơn.

Quân gõ cửa vào phòng làm việc riêng của Duy, trao đổi công việc:

– “Giám đốc, tôi có chuyện này cần nói”

Duy cười sằng sặc:

– “Thôi mày ơi, không có ai ở đây, cứ xưng hô như mọi khi là được. Gọi giám đốc thế tao tổn thọ mất”.

– “Nếu gọi như mọi khi, tao sẽ lại gọi mày là thằng chó mất, mà cái đó nghe có vẻ không hợp lớp ở môi trường công sở”

– “Gọi Duy là được rồi ông tướng ạ”

– “Ờ. Thôi được rồi, tao có mấy vấn đề trao đổi với mày đây”

Quân mở đống giấy tờ, sổ sách kèm theo laptop ra và bắt đầu trình bày những cái còn tồn đọng của dự án lần này. Chỉ đến đâu, Duy gật gù đến đó. Đây chính xác là thứ mà Duy cần ở một người phụ trách về chuyên môn. Một hồi sau, Duy vỗ vai Quân:

– “Đúng là không uổng công thuê mày về. Vậy cho điều chỉnh những cái đó giúp tao ngay nhé”

– “Mấy cái này tao nghĩ mày bận thôi chứ đâu có khó để mày nhìn ra. Ngày xưa mày còn giỏi gấp mấy lần tao, làm gì có chuyện những cái này không thấy”

– “Ừ, giờ tao bị chi phối nhiều chuyện quá nên những cái như thế này không sâu xát hết được. Thế mới cần mày hỗ trợ đó”

Duy kéo Quân ra bàn, rót tách trà, lưỡng lự một lát rồi tâm sự:

– “Quân này, tao… gặp lại Thương rồi”

Vừa đưa chén trà lên đến miệng, còn chưa kịp uống, thông tin mà Duy nói ra làm Quân phải phân tâm:

– “Gặp trong hoàn cảnh nào thế?”

Duy tựa lưng vào ghế, thở dài:

– “Nhiều khi tao cứ nghĩ không biết tao với Thương là duyên hay là nợ nữa. Tại sao cứ gặp nhau trong những hoàn cảnh trớ trêu như vậy không biết. Thương là cô giáo của con bé Thùy nhà tao. Lại còn thân thiết, quý mến mới khổ chứ. Hôm đi đón con bé liên hoan với lớp tao mới vô tình gặp lại

– “Thế à, đúng là oan gia ngõ hẹp nhỉ. Mà… nàng mấy con rồi? Gặp lại thế, nàng chồng con đề huề chắc mày đau lòng lắm nhỉ?”

– “Giá mà thế lại tốt, nhưng cô ấy… ly hôn rồi. Tao nghe em gái nói cô ấy ly hôn sau đúng 1 năm cưới. Cũng không rõ sự tình như thế nào, chỉ biết bây giờ cô ấy sống một mình”

– “Và giờ mày muốn nối lại tình xưa với Thương?”

Duy nhìn Quân, biết là bạn đang có ý trách cứ mình, Duy khai thật:

– “Tao nói mày đừng có chửi tao nhé nhưng tao chưa bao giờ quên Thương cả. Thậm chí… tao đã từng có cái ý nghĩa rồ dại rằng, nếu tao gặp lại Thương, trừ khi cô ấy hạnh phúc, bằng không, dù là Thương có chồng rồi tao cũng sẽ cố gắng giành cô ấy về lại với mình. Bởi vì tao biết năm xưa Thương yêu tao thật. Khi ấy tao không thể lo cho được cho Thương nên tao buông tay, còn bây giờ tao có thể giúp cô ấy mà


Đúng như Duy đoán, Quân chửi ngay tắp lự, không kiêng nể chuyện Duy có là sếp của mình hay không khi nghe tới đoạn Duy còn từng có ý định “đập chậu cướp hoa” nếu gặp lại Thương.

– “Thằng điên! Chuyện mày yêu Thương, tao chấp nhận mày chưa quên được, nhưng cái suy nghĩ nếu cô ấy có chồng mà vẫn quyết giành về thì đúng là điên thật rồi đấy”

– “Ừ thì đó là trong những lúc nhớ Thương đến điên dại, tao đã nghĩ những điều hẹn hạ thế đấy. Mà giờ thì Thương đang cô đơn, cô ấy đang thực sự không có ai mà”

– “Tao hỏi thật nhé. Mày không lăn tăn gì chuyện Thương là gái một đời chồng à? Cái điều đó không gợn lên trong mày cảm giác gì à?”

– “Tao không biết diễn tả làm sao để cho mày tin nhưng thú thật với tao, hình như quãng thời gian 5 năm qua bị đóng băng. Giờ gặp lại, tao chỉ cảm thấy tao và cô ấy như xưa, nghĩa là cô ấy chưa từng có chồng. Tao không một chút mảy may nào nghĩ đến việc đó cả. Tao chỉ thấy Thương vẫn là cô gái mà tao yêu thôi”

– “Ừ thì… nói thì là vậy nhưng ngay cả khi lấy nhau về chưa chắc đã thế, mày hiểu không?”

– “Chuyện của tao với Thương đúng là không thể dùng tư duy bình thường mà thông cảm được. Nhưng giờ tao lại càng điên cuồng muốn có cô ấy hơn”.

– “Thế sao mày còn có vẻ lăn tăn và buồn bã chuyện gì vậy? Nếu không cảm thấy quá khứ một đời chồng của cô ấy là vấn đề thì cứ mạnh dạn mà tiến đến thôi”

Duy đứng phắt dậy, nói bằng cái giọng đầy bức xúc:

– “Đấy, chính vì tao vẫn yêu và cần cô ấy như thế mà Thương lại thờ ơ mới khiến tao cảm thấy bị tổn thương đấy. Mày biết không, tao đã tìm gặp Thương rồi, cũng đã đề nghị cô ấy nối lại. Nhưng cô ấy thậm chí còn không suy nghĩ. Ngay trong cái tối hôm sau tao tìm gặp riêng nói chuyện, cô ấy cự tuyệt tao. Năm xưa cô ấy vì gia đình, vì trót đã hứa hôn rồi nên từ bỏ tao còn có thể hiểu được, giờ cô ấy độc thân như vậy cũng không chấp nhận tao. Có phải cô ấy thực sự chẳng coi tao ra gì không? Tao không hiểu cô ấy coi tao là cái gì nữa

Tới khúc này, Quân cười, đứng lên, vỗ vào vai thằng bạn thân, cố nhịn cười mà giải thích:

– “Riêng khoản này thì chú gà thật sự rồi. Chú hỏi anh là đúng địa chỉ. Chú chỉ biết yêu thôi, chứ còn tâm lý tội phạm, à quên, tâm lý phụ nữ thì còn ếch lắm. Thế giờ chú muốn Thương phải thế nào? Năm xưa người bỏ chú là Thương, cắn răng đi lấy người mình không yêu, rồi bây giờ ly hôn? Chú thử đặt mình vào vị trí của Thương mà suy xét đi. Cô ấy hơn tuổi chú, lại từng ly hôn, còn chú giờ đẹp trai ngời ngời, chủ doanh nghiệp như thế này, xung quanh nói không chừng cả tá gái vây quanh. Chú bảo cô ấy phải lăn xả vào chú ngay chắc? Thế thì hoặc đó là loại phụ nữ vô liêm sỉ, hoặc cũng chỉ là mấy bà sồn sồn thèm tình thôi. Thương càng yêu chú thì lại càng tự ti, lại càng không dám tiến đến

– “Thật à?”

– “Chứ sao nữa. Mày và Thương mới gặp lại nhau. Bây giờ cảm giác trong lòng Thương chỉ có xấu hổ thôi, chẳng dám mặt dày mà lao đến bảo Duy ơi, em còn yêu anh lắm, chúng mình đến với nhau đi đâu. Cô ấy cảm thấy mình thất bại, cảm thấy mình thua kém rất nhiều, không xứng với mày. Nên cần phải cho Thương thời gian Duy ạ

Duy ngẩn tò te, cảm thấy lời thằng bạn nói trăm phần có lý, liền hỏi tiếp:

– “Thế giờ tao phải làm gì?”

– “Phải khiến nàng sợ mất mày. Đàn bà chỉ khi cảm thấy mình sẽ lại mất người đó thêm một lần nữa mới dám bất chấp tất cả. Mày có nhớ cái lần trước, khi mà ấy quyết định lấy Huy, cô ấy lại dành thứ quý giá nhất cho mày không? Đó là cái liều của đàn bà khi yêu thật lòng và sợ mất thật sự đấy. Giờ mày phải khiến Thương nhận ra tình yêu và cả nỗi sợ khi mất mày nữa

– “Ờ, nói có lý”

– “Lại chả, anh hơn chú 1 vợ 2 con, dĩ nhiên là phải có lý hơn chú rồi”.

Được Quân động viên như thế nhưng thêm 1 tuần nữa qua đi, Duy vẫn chưa biết phải bắt đầu từ đâu cho chiến dịch chinh phục Thương. Tối nay, anh ở lại văn phòng rất muộn. Thực ra, Duy né tránh không muốn về nhà bởi lẽ Thùy đi công tác cùng với đoàn của công ty. Duy đã phân Liên đi, nhưng Thùy nằng nặc đòi đổi vị trí. Anh cũng không hiểu lắm ý định của con bé, chỉ cảm thấy việc có 2 người ở nhà thế này hơi bất tiện nên Duy dự định sẽ ở tới công ty thật muộn mới về.

Gần 11h đêm Duy mới về nhà. Vừa tới hành lang, Duy không tin nổi mắt mình khi nhìn thấy người đứng trước cửa căn hộ của mình là Thương. Cô có vẻ rất nôn nóng, tay bấm máy liên hồi. Duy chạy vội đến:

– “Thương, sao Thương lại ở đây? Thương đến từ bao giờ?”

Không bận tâm tới lời Duy nói, Thương giục loạn lên:

– “Duy, mở cửa nhanh đi, Liên nói con bé đau bụng, đau dữ dội lắm. Liên gọi cho Duy cả tối không được nên cầu cứu tôi, mà tôi tới từ nãy tới giờ đập cửa mãi không được. Mau mở cửa đi xem thế nào

Duy vừa làm vừa giải thích:

– “Điện thoại của Duy hết pin nên không biết”

Vài phút sau, Duy mở cửa, cả Thương và Duy xông vào nhà, thấy Liên nằm vật trên ghế sofa, mồ hôi vã ra như tắm. Duy chạy lại, bế xốc Liên trên tay. Cô gái ấy thều thào:

– “Anh, anh ơi, em đau lắm”

– “Ừ, được rồi, được rồi, anh đây rồi, đừng sợ, anh sẽ đưa em đi viện luôn”

Nhìn cảnh tượng đó, Thương có hơi hơi chững lại một nhịp rồi nói:

– “Tôi đã báo tài xế taxi đợi sẵn bên dưới từ tôi đến rồi, Duy bế Liên xuống đi. Tôi sẽ đóng cửa và xuống sau”

– “Ừ, Duy đi đã nhé”

Ngồi trên xe taxi, Thương nhìn qua gương thấy ở hàng ghế sau, Liên ôm lấy Duy chặt cứng. Anh cũng lo lắng, sốt ruột, thi thoảng lại cúi xuống hỏi:

– “Liên ơi, em có đau lắm không, ráng lên em nhé, một chút nữa là tới bệnh viện rồi”

Cứ sau một câu cưng nựng của Duy thì Liên lại ôm chặt lấy anh thêm một chút, Duy lại xoa xoa lên cánh tay của Liên để trấn an. Thương ngại ngùng, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Thương không biết rằng, hành động và cả sự lơ đễnh, đôi mắt buồn rười rượi của cô đều trong sự để ý của Duy cả rồi.

Tới bệnh viện, sau khi làm mọi thủ tục, Liên lập tức được đưa vào phòng mổ cấp cứu. Cô bị đau ruột thừa nên cần phải mổ gấp. Bác sĩ cũng nói tình trạng không quá nguy cấp, người nhà không cần quá lo lắng.

Gần sáng, ca mổ cũng xong xuôi. Thương và Duy ra phía ngoài ghế chờ ngồi. Lúc nãy vì lo lắng cho Liên nên cô còn nói với Duy rất nhiều điều, giờ chỉ có hai người, trong cái không gian tĩnh mịch này, Thương lại chẳng biết phải nói gì. Cô cứ tựa lưng vào thành ghế, mắt nhìn sang phía đối diện, không dám nhìn bên mà Duy ngồi.

Duy không phải vừa, lập tức tận dụng cơ hội này:

– “Thương sao thế? Tôi có ăn thịt Thương đâu mà cứ phải lảng tránh nhìn đi chỗ khác vậy?”

Biết là mình đang hành xử một cách khó hiểu, Thương cố tỏ ra tự nhiên:

– “Đâu có”

Cô nhìn thẳng vào mắt Duy để chứng minh sự vô tư của mình, nhưng chỉ nhìn được vài giây là tim đã đập loạn xạ, ánh mắt lại tố cáo sự rối bời trong lòng.

– “Thương muốn hỏi gì thì hỏi đi, đừng cố giấu”

Phải cố nghĩ ra một câu gì đó cho nó thoải mái, Thương hỏi:

– “Căn hộ ban nãy là của Duy đó à?”

– “Uhm”

Nghe xong câu trả lời, Thương quay mặt đi, chẳng nói gì nữa cả. Duy gặng:

– “Đây đâu phải là câu hỏi chính mà Thương muốn hỏi đâu. Để tôi hỏi hộ luôn nhé. Thương đang tự hỏi trong đầu là, có phải tôi và Liên sống cùng nhau không? Sao 11h đêm Liên lại ở nhà tôi, đúng không nào?”

– “Không có, tôi không bận tâm, mà kể cả có như thế thật đi chăng nữa thì hai người là trai đơn, gái chiếc, ở cùng, sống chung cũng đâu có sao

Duy bật cười, nghiêng mặt, nhìn kĩ vào gương mặt Thương:

– “Mặt Thương có vẻ như không vui thì phải”

– “Tôi đâu có gì mà không vui”

Mặc kệ Thương chống chế, Duy cứ nói bâng quơ để cho người ấy hiểu:

– “Liên với Thùy là bạn thân. Đợt thực tập này, hai đứa tới công ty của tôi làm. Vì thế, cũng dọn tới ở cùng luôn. Tôi coi Liên như là em gái vậy. Mấy hôm nay Thùy đi công tác thành ra mới chỉ có 2 người ở nhà. Chính vì ngại nên tôi mới đi làm về muộn, tránh tiếp xúc. Không nghĩ Liên lại gặp sự cố như vậy. May mà có Thương tới

Nghe xong câu trả lời này, mặt Thương có giãn ra đôi chút. Nhưng chính cô cũng không nhận ra điều đó, chỉ có Duy là cảm nhận một cách rõ ràng.

Thương nói:

– “Không có gì đâu. Liên là cô bé học trò mà tôi vô cùng yêu mến. Con bé ở trên này cũng không có người thân. Chắc lúc đau bụng, con bé gọi cho Duy không được nên đành phải gọi cho tôi tới cứu vì Thùy cũng đi vắng mất rồi

Thường dừng lại một chút, nhìn Duy rồi gặng hỏi:

– “Duy nói, chỉ coi Liên là em gái thôi ư?”

Tới lúc này, ánh mắt của Duy như đang gửi đi một thông điệp, anh nhìn cô say đắm, miệng trả lời:

– “Thương biết không, suốt 5 năm qua, không phải là tôi cố gắng chứng tỏ điều gì nhưng có môt người cứ mãi khiến tôi nhung nhớ, không có cách nào quên đi hay dứt ra được. Mà vì còn nhớ, còn thương nhiều quá nên mọi cô gái ở quanh tôi đều như không tồn tại. Tôi không có chút rung động nào với họ cả

Câu trả lời này của Duy đương nhiên là Thương đủ hiểu anh đang ám chỉ điều gì. Cô nhìn Duy, định nói vài lời nhưng rồi lại thôi. Trong đầu Thương đang nghĩ tới Liên, cô gái ấy đã vô cùng hạnh phúc và tin là Duy yêu mình thật. Nếu biết chuyện này, chắc chắn Liên sẽ rất đau lòng. Nhưng Thương nghĩ mình không thể vội vàng can dự vào. Giờ là lúc đợi sức khỏe của Liên bình phục đã, mọi chuyện từ từ rồi tính.

Duy kéo Thương ngồi sát lại gần mình, nhanh như cắt, kéo đầu Thương ngả vào vai mình:

– “Thôi đừng nói nữa, Thương chợp mắt một chút đi, gần sáng tới nơi rồi. Trông Thương mệt lắm rồi”

Thương đã định ngồi thẳng lên, nhưng Duy còn nhanh hơn:

– “Dựa vào đi, nếu Thương còn chống cự tôi sẽ ôm cho khỏi thoát ra đấy. Thế nên trong lúc tôi còn chưa áp dụng chế độ mạnh đó thì tốt nhất là dựa vào vai tôi mà ngủ một chút đi. Thương không nghe lời tôi sẽ ôm chặt lấy đấy”.

Biết là không thể chống lại Duy, và chàng trai này đương nhiên là không dọa chơi, hơn nữa cơ thể Thương cũng mệt thật sự nên cô kệ, đành thuận theo sự sắp xếp này. Chỉ chừng hơn 10 phút sau, cô đã thiếp đi tự lúc nào.

Khi Thương ngủ say thực sự rồi, Duy đưa đôi bàn tay, chạm lên má cô, sờ lên đôi môi, đầu hơi trúc xuống, chạm nhẹ môi mình lên đó. Đã 5 năm rồi, vậy mà cảm giác vẫn vẹn nguyên như ngày đầu, run rẩy, si mê. Nhưng Duy không làm gì mạnh, chỉ dám nhẹ nhàng như gió vờn cánh bướm vậy thôi. Anh muốn để cô ngủ, bình yên!

***

Sáng hôm sau, Thương tỉnh dậy và nhận ra mình đang nằm trọn trong vòng tay của Duy. Anh đã ôm lấy vai cô từ bao giờ. Thương ngồi phắt dậy, vuốt vội mái tóc, hốt hoảng:

– “Tôi xin lỗi, tôi mệt quá nên…”

– “ y da, có người cả đêm ôm tôi chặt cứng ấy, ê ẩm hết cả người. Thương tính trả công cho tôi thế nào đây”

– “Tôi vào xem Liên tỉnh chưa đây, Duy ra mua cho con bé ít cháo đi”

Thương không trả lời vào câu chọc ghẹo của Duy mà chạy biến đi. Duy cười, trong lòng phấn khích lạ thường.”

Thương ngồi bên cạnh, lau mặt nhẹ nhàng cho Liên. Liên từ từ mở mắt, giọng vẫn còn yếu ớt nhưng mắt đã đảo nhìn khắp phòng:

– “Cô, cô ơi, anh Duy đâu ạ?”

– “À, Duy ra ngoài mua cháo cho em”

– “Cô ơi, đêm qua anh ấy có lo lắng cho em không? Có ở đây với em không ạ?”

Nhìn ánh mắt mong đợi này của Liên, Thương không dám nói điều khiến Liên buồn nên trả lời đúng như những gì mà Liên muốn nghe:

– “Có, Duy lo lắng lắm, đứng ngồi không yên. Phải tới khi ca mổ thành công mới dám thở. Cả đêm cậu ấy ở bên em. Gần sáng là do cô giục Duy đi mua đồ ăn cho em nên mới rời đi thôi

Liên nở nụ cười dù còn yếu nhưng sự hạnh phúc thì tỏa ra đong đầy. Nhìn cảnh tượng đó, trong lòng Thương trào lên một nỗi xót xa. Cô cũng là phụ nữ, cũng từng đi qua những giấc mộng tình yêu không thành, cũng từng đau khổ, thế nên nhìn nụ cười mãn nguyện và đầy hi vọng của Liên lúc này, Thương lại càng thấy sợ. Đã lâu lắm rồi mới thấy Liên cười như thế. Nếu như có một chuyện chẳng như mong đợi xảy ra, nếu như Liên phải thất vọng thì e rằng cô gái trẻ này sẽ tuyệt vọng mất.

Duy trở về với hộp cháo trên tay. Vì muốn tạo điều kiện cho Duy đến với Liên, Thương kiếm cớ ra về:

– “Liên tỉnh rồi, tôi phải về nhà để lên lớp sáng nay. Tôi không nhờ ai dạy được. Duy ở lại, cho Liên ăn cháo đi nhé. Tôi thấy Thùy báo sáng nay cũng xong công việc bay về rồi

Duy biết cái động cơ của Thương nhưng anh chẳng có cớ gì mà giữ được. Hơn nữa giờ sức khỏe của Liên cũng là quan trọng. Không còn cách nào khác, Duy đành phải để Thương về. Anh ngồi xuống bên cạnh:

– “Để anh đút cháo cho em ăn nhé”

Liên gật đầu, gương mặt ánh lên sự hạnh phúc.

Thương khép cánh cửa ra về!

Những ngày sau đó, Thương không dám qua thăm Liên vì sợ sẽ phải gặp Duy ở đó. Mà thực ra, có khi là trong lòng cô sợ phải nhìn thấy cảnh Duy chăm chút cho Liên.

Cho tới ngày Liên xuất viện, cô không thể không đến. Dù sao mối quan hệ cô trò của Thương với Liên thì chuyện này không thể vắng mặt được. Tới nơi, thấy Liên như đang làm nũng với Duy, được anh bế bổng lên xe để ra về, Thương cứ phải né tránh nhìn mấy lần cho khỏi bối rối.

Trên chiếc xe, Thương ngồi cạnh ghế lái, còn phía sau, Liên ngồi tựa vào Thùy. 4 người họ về căn hộ của Duy. Sau khi bế Liên lên phòng, Duy quay sang đề nghị:

– “Để tôi đưa Thương về”

Thương đã định từ chối nhưng thấy cả Thùy và Liên đều bảo “Phải đó, cô để anh Duy đưa về đi”,

Thương đành đồng ý. Cứ chối đây đẩy việc này sẽ trở thành chuyện kì cục trong mắt hai cô học trò.

Chặng đường về, cả Thương và Duy đều im lặng. Khi chiếc xe dừng ở điểm gần nhà Thương, cô định mở cửa ra, Duy nhanh tay bấm nút khóa lại. Thương quay sang:

– “Duy làm gì vậy, mở cửa để tôi…”

Còn chưa nói hết câu Duy đã ấp cả môi mình lên môi Thương, giữ chặt lấy vai cô để hôn. Thương phản ứng dữ dội, đẩy Duy ra. Duy thẳng thắn đề cập chuyện ý nguyện của mình:

– “Thương, chúng ta quay lại với nhau đi. Tôi vẫn yêu Thương như năm ấy, chuyện này có lẽ Thương tự cảm nhận được, đúng không? Ngày đó khi chúng ta dừng lại, tôi đã nghĩ chuyện tình này chỉ là nông nổi, nhất thời thôi, rồi tôi sẽ quên Thương. Vậy mà thời gian cứ thế trôi qua, tôi vẫn không quên được. Tôi nhận ra ra rằng tôi yêu nhiều hơn là chính bản thân tôi nghĩ nữa

– “Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe”

– “Thương phải nghe, phải nghe vì tất cả những điều này đều là vì Thương cả đấy. Đến giờ tôi vẫn luôn tự hỏi, rốt cuộc thì cuộc tình với Thương là tốt hay là xấu? Là hạnh phúc hay là khổ đau với tôi? Tôi đã từng sướng đến phát điên, chính xác là sướng đến phát điên khi hai chúng ta ở bên nhau. Nhưng rồi cũng đau tới tận xương tủy khi Thương chọn một ngã rẽ không có tôi. Những năm qua, Thương ám ảnh tôi theo hai thái cực. 1 là khiến tôi cắm đầu cắm cổ vào làm để quên đi nỗi đau tình yêu không trọn vẹn. Đó cũng là một cái tốt vì nhờ thế mà tôi có được ngày hôm nay. Nhưng cái chết tiệt là ở chỗ tôi trơ ra với mọi cô gái trên đời này. 5 năm qua đi tôi không yêu và cảm thấy không thể yêu ai được nữa. Thế cho nên bây giờ, khi mà Thương độc thân, tôi tuyệt đối không muốn dừng lại nữa. Chúng ta nối lại đi

Thương lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt Duy:

– “Tôi không phải là người độc thân, mà là một người đàn bà hoặc gọi là bỏ chồng hoặc gọi là chồng bỏ. Nó khác nhau Duy ạ. Nếu như 5 năm trước tôi đã không phù hợp để yêu Duy thì bây giờ càng ngàn lần không phù hợp. Duy là người đàn ông thành đạt, cuộc đời thênh thang với bao cơ hội khác. Tôi đã cố quên Duy đi rồi. Duy muốn tin hay không thì tùy nhưng tôi đã hối hận vì cuộc tình với Duy. Tôi thấy mình nông nổi, sốc nổi khi chạy theo thứ tình cảm không có hy vọng đó. Ngày hôm nay, những thất bại mà tôi phải trải qua, một phần có tác nguyên từ đó đấy. Tôi biết những lời này sẽ khiến Duy đau lòng nhưng tôi thực sự ước giá mình không quen nhau. Bây giờ tôi lại càng không muốn lặp lại sai lầm đó thêm một lần nào nữa. Nên làm ơn, hãy buông tha cho tôi”.

Duy hét lên:

– “Rốt cuộc thì tình cảm Thương dành cho tôi là gì, Thương đã bao giờ yêu tôi chưa vậy? Tại sao Thương có thể lạnh lùng tới như thế chứ? Trái tim Thương là sắt đá à? Thương không nhìn thấy sự đau khổ, kiệt quệ, ném hết cả liêm sỉ của tôi đi để cầu xin được yêu à? Một người đàn ông 5 năm rồi chưa từng một ngày nguôi ngoai nỗi nhớ Thương, chưa từng ngừng yêu mà vẫn không đáng để Thương một lần ngoái lại hay sao? Mấy cái thể diện sĩ diện gì đó thương quan trọng đến vậy sao? Tình yêu của tôi vẫn không đủ khiến Thương dám giũ bỏ những thứ ấy à? 5 năm trước tôi chỉ là thằng trẻ ranh chưa có gì trong tay, Thương là người bị ràng buộc tôi nên bỏ tôi, tôi không nói, giờ tôi đã có thể lo được cho thương rồi, sao Thương vẫn vậy?

Thương lạnh lùng:

– “Đấy là sự khác biệt giữa chúng ta đó, sự khác biệt của một người phụ nữ hơn tuổi Duy. Giờ cái mà tôi cần là một cuộc sống gia đình chứ không phải là mấy thứ tình yêu trẻ con sốc nổi này. Duy làm ơn mở cửa ra, để tôi về

Duy cay đắng, mở cửa xe để Thương bước xuống. Nhưng rồi như ra một chuyện, Thương dừng lại nói với Duy:

– “Nếu Duy thực sự xem trọng tôi như vậy, có chuyện này tôi muốn nhờ cậy. Liên thực sự yêu Duy đấy, cô bé ấy tốt và đáng được yêu thương, trân trọng. Duy đừng làm cô bé ấy buồn, đừng làm cô ấy tổn thương”.

Thương vừa bước đi, Duy ngồi trong xe hét lên:

– “Được, nếu Thương muốn thế thì tôi sẽ yêu Liên, như thế cho Thương vừa lòng

Chạy vội về căn hộ của mình, Thương đóng chặt cánh cửa lại. Cô ra ghế sofa ngồi, trong đầu miên man nghĩ về cuộc nói chuyện ban chiều với Liên. Nước mắt lã chã rơi, chẳng thể nào đừng lại được.

Chiều nay, trước khi ra viện, trong lúc Duy đi làm thủ tục còn Thùy lăng xăng dọn dẹp vài thứ, Liên đã nắm lấy tay cô giáo của mình mà tâm sự:

– “Cô, có chuyện này em muốn nói với cô. Đợt này, đợi bình phục xong, em sẽ bày tỏ lòng mình cho anh Duy biết. Trước đây em vốn không nghĩ là anh ấy cũng sẽ có tình cảm với mình. Nhưng sau lần này thì em tin rồi. Em không muốn để tuột mất cơ hội tốt này. Em chưa bao giờ cảm thấy muốn yêu và nhiều năng lượng dành cho tình yêu như lúc này. Nếu như anh Duy nhận lời và đồng ý, thậm chí em còn muốn tốt nghiệp xong sẽ kết hôn luôn

Khi kể về những điều đó, ánh mắt Liên sáng rực đầy những mộng tưởng. Lẽ dĩ nhiên, cô gái nào khi yêu mà chẳng nhiều mơ ước và chỉ muốn sớm được về một nhà với người mình yêu. Chuyện đó không có gì là đặc biệt, nhưng nó là đặc biệt với Liên. Cô bé ấy rất khác. Sự hứng khởi lần này của Liên là một điều đáng mừng. Và bởi vì đó là cô học trò mà Thương hiểu và yêu quý nên cô càng không thể nào dập tắt niềm hi vọng ấy của Liên được. Sao có thể dám để cho tình cảm của mình trỗi dậy và trở thành người cướp đi niềm hạnh phúc lớn lao mà Liên đang có chứ. Giá mà cô cũng trẻ trung, giá mà cô còn là người độc thân, tựu chung lại, giá mà cô xứng đáng với Duy thì bất chấp mà giành giật con nghe được. Đằng này, về tình, về lí, về tuổi tác, ngoại hình hay về bất cứ tiêu chí gì đi chăng nữa, Thương cũng tự thấy mình ở bên Duy là kệch cỡm và chỉ mang lại mệt mỏi. Đó là lí do hôm nay, khi nghe Duy rút hết ruột gan mình ra xin một lần nối lại, Thương vẫn tựa như gỗ đá mà chối từ.

Đêm đó về, Duy nốc vài chén rượu cực mạnh rồi lên giường ngủ. Giấc ngủ mệt nhoài, đầy mộng mị.

Sáng hôm sau tới cơ quan, Duy đi làm muộn. Chỉ một lát sau, Quân vào phòng riêng để báo cáo các vấn đề cho bạn. Nói được vài câu, nhìn mặt Duy như mất sổ gạo, chẳng để ý vào vấn đề, Quân dừng lại hỏi:

– “Duy, mày lại sao thế?”

– “Tao đã đặt vấn đề với Thương rồi, về chuyện quay lại với nhau ấy. Nhưng cô ấy vẫn quyết cự tuyệt. Tao phải làm sao bây giờ? Vừa cảm thấy tổn thương, vừa ấm ức mà vẫn không từ bỏ được?

– “Thương có cái gì đó khó nghĩ chăng? Ngoài cái chuyện mặc cảm về bản thân, còn gì đó khiến cô ấy cứ dè dặt không dám đến với mày chăng

– “Chẳng rõ nữa, Thương còn cứ đẩy tao đến với Liên, bảo tao phải yêu và đối tối với con bé”

Nghe tới đây, Quân gật gù, lập tức phán:

– “À, thôi thế hiểu rồi. Chuyện này chỉ càng chứng tỏ là Thương còn yêu mày lắm. Mà cái trò theo tình, tình chạy, chạy tình tình theo này không lạ. Đúng là đứng ở lập trường của Thương bây giờ sẽ cảm thấy tự ti khi đến với mày. Đàn bà sau đổ vỡ như chim sợ cành cong, lại cảm thấy cách xa với mày quá. Mày đã yêu thì đừng chấp mấy lời đó của cô ấy, phụ nữ mà. Phụ nữ đã đổ vỡ một lần, muốn cô ấy vượt qua được mọi nỗi khổ để yêu mình còn khó hơn ngày trước ấy. Trong khi bên cạnh mày lại có em Liên. Bất luận là mày có tình cảm gì với Liên không thì đúng là nhìn cảnh Liên sống ở nhà mày, hai anh em thân thiết, tình cảm như vậy thì Thương không dám tới là đúng rồi. Giờ cứ áp dụng đúng bài thôi. Nàng muốn thế thì mình chiều. Mày cứ phải đánh vào điểm yếu của Thương. Chỉ khi thấy mày sắp yêu người khác thật thì Thương lại lồng lên níu giữ ấy

– “Có thật thế không? Chỉ sợ những việc tao làm trở nên vô nghĩa ấy”

– “Ơ hay, tài thật đấy. Ngày xưa mày lúc nào cũng tự tin tán được gái lắm dù trong túi khi đó chẳng có nổi vài triệu. Thế mà giờ đường đường ra ngoài cũng chẳng kém cạnh ai, có mỗi em mà cứ sợ tới sợ lui là thế nào nhỉ? Phải mạnh mẽ lên chứ lại

– “Ừ, vậy để tao cố”

Tới đoạn này, Duy về bàn đưa cho Quân một chiếc laptop xịn, đời mới, đắt tiền:

– “Quà cho mày này”

– “Ối, hịn thế. Loại này đắt lắm”

– “Ừ, tao thấy mày dùng cái máy tính cũ mèm. Năm xưa, tao cũng vẫn còn nợ mày mà. Coi như đây là quà đền bù. Từ hồi mày cưới rồi bao nhiêu sự kiện trọng đại tao đều không thể ở bên. Cầm lấy cái máy này mà làm việc

– “Thế mà mày chỉ định trả ơn tao có bằng cái máy này thôi à? Có phải rẻ mạt quá không?”

– “Thế mày muốn gì nữa thì nói đi?”

– “À thì… cưới vợ đi, cho tao ăn cỗ”


Những ngày sau đó, Duy và Thùy dành khá nhiều thời gian ở nhà để chăm sóc cho Liên. Tình bạn của hai đứa làm Duy cũng có phần cảm động. Thùy là cô bé cực kỳ vô tư, nhiều lúc còn trẻ con, vô tâm, thế nhưng không hiểu sao với Liên, Thùy lại chu đáo lắm. Mọi chuyện, nhất cử nhất động đều nghĩ cho cô bạn thân. Nhiều lúc Duy cũng lấy làm lạ nhưng rồi cũng mừng vì em gái mình có một tình bạn đẹp, tri kỷ đến vậy là điều tốt.

Liên ra viện nhưng sức khỏe còn yếu nên tạm thời chưa thể đi lại hay vận động mạnh. Thùy thì liên tục bắt anh trai phải cùng mình chăm sóc cho Liên. Dù cho Thùy có không bắt thì Duy cũng coi Liên như em gái, anh thường xuyên vào bếp, nấu những món mà cô bé thích để tẩm bổ và nhanh hồi phục.

Những việc Duy làm càng khiến cho Liên mộng mơ tin vào tình yêu đang có giữa mình và Duy. Liên nghĩ có lẽ là anh ấy sợ đường đột quá nên chưa dám tỏ tình với mình mà thôi. Hầu như hôm nào Liên cũng nhắn tin cho cô giáo để kể về việc được Duy chăm bẵm, chiều chuộng ra sao. Dưới góc nhìn của một kẻ đang yêu, mọi thứ Liên nói về Duy đều tình tứ, ngọt ngào và được tả lại theo cấp số nhân. Thương bày tỏ niềm vui, chúc phúc, hưởng ứng cùng Liên nhưng lòng thì cứ buồn rười rượi.

Hơn 1 tháng qua đi, cuối cùng thì sức khỏe của Liên cũng ổn định trở lại. Trong bữa cơm tối 3 anh em, Thùy hồ hởi kể chuyện:

– “Anh, tuần sau anh có thể sắp xếp thời gian đi tham dự Hoa khôi thanh lịch trường em cùng với bọn em được không?”

Duy dừng ăn, tò mò:

– “Có vụ đó sao? Mà thôi, hai đứa đi là được rồi, anh không đi đâu”

– “Anh phải đi vì hôm đó người dự thi là Liên mà”

Đôi mắt Duy kinh ngạc, sau đó nở nụ cười dễ mến:

– “Thật vậy à, vậy thì anh nhất định phải tới rồi. Nói mới thấy, Liên đúng là phải tham gia cuộc thi như vậy. Nhan sắc đáng gờm này mà không thi thì uổng lắm

Thùy láu táu:

– “Đấy, em cũng bảo y như anh đó. Mà em động viên nó suốt từ năm nhất tới giờ, năm nào tổ chức cuộc thi em cũng giục mà Liên không có chịu. Mãi tới năm nay mới đồng ý đó. Anh nhất định phải đến nhé, vì không chỉ đi cổ vũ đâu, anh còn phải lên sân khấu để dắt tay Liên trình diễn nữa. Có cái màn mà các chàng trai dắt các thí sinh đi ra ấy. Anh phải đảm nhận vụ này nhé

– “Được, vinh hạnh quá. Anh sẽ cố làm tốt vai trò của mình để tôn lên người đẹp”

Kì thực, khi nói những lời này, Duy chỉ đang vạch ra trong đầu kế hoạch khiến cho Thương phải ghen. Liên được cô giáo quý như vậy, việc Liên đi thi chắc chắn Thương sẽ phải xuất hiện. Mà như vậy thì chẳng phải là cơ hội tốt để Thương sẽ phải nhìn thấy những gì mà cô không muốn sao. Nhưng Duy lại không hề biết rằng, nước cờ này của anh vô tình khiến Liên càng tin chắc một điều rằng: Người con gái mà anh yêu chính là Liên.

Buổi tối hôm diễn ra đêm chung kết, Duy xuất hiện cùng với Thùy và Liên trong một bộ dạng không thể bảnh bao hơn. Duy mặc chiếc áo sơ mi trắng, vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Nhìn Duy hơn đứt hẳn các nam sinh khác trong trường, những người cặp với các thí sinh nữ khác trong cuộc thi này.

Cả ba tiến đến chỗ Thương đang ngồi để chào hỏi. Cô ngồi ở hàng ghế giám khảo. Vừa nhìn thấy Duy sánh bước bên Liên, ánh mắt của Thương đã rối bời, nhìn đi khắp nơi mà không dám đối diện với Duy. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ tố cáo ruột gan, trái tim của cô lúc này đang bất ổn rồi.

Phần thi chính thức diễn ra, trên sân khấu lúc này, Duy nắm tay Liên bước ra, họ đẹp như bức tranh vẽ công chúa và hoàng tử vậy. Gương mặt của cả hai còn cực kỳ hạnh phúc, họ nhìn nhau tình tứ, dịu dàng, đúng nghĩa của một cặp đôi. Biểu hiện cảm xúc ấy khiến cho phần thi của Liên cũng tốt hơn rất nhiều so với các thí sinh khác. Sự hưng phấn và tình yêu rạo rực trong lòng giúp Liên tự tin cao độ.

Nhưng mọi tâm trạng và ánh nhìn của Duy thì chỉ hướng về người ngồi ở hàng ghế giám khảo kia. Cả phần thi của Liên, Thương thậm chí chỉ dám đánh mắt nhìn lên sân khấu vài giây rồi vờ ghi chép, chấm điểm. Duy đã mỉm cười, tự nghĩ trong lòng: “Em ghen đến mức còn không dám nhìn tôi sánh bước bên Liên nữa, vậy mà cứ đòi đẩy tôi đến với người khác là sao? Lời nói thì có thể cố uốn theo ý mình, chứ biểu hiện của cảm xúc thì có giấu tài nào cũng không nổi đâu”.

Gần 10h đêm cuộc thi mới kết thúc, Liên xuất sắc giành giải Á khôi. Mặc dù không phải là ngôi vị cao nhất nhưng quả thật, nếu chỉ xét về nhan sắc thì đêm nay, Liên đẹp không có đối thủ. Sau cuộc thi, tất cả kéo nhau đi ăn. Ngoài Thương, Thùy, Liên còn có một vài người bạn trong nhóm cổ vũ nữa. Lời đề nghị ăn tối này do Duy đưa ra. Anh muốn ép Thương vào đường cùng, để cô phải bộc lộ hết những tủi thân trong lòng.

Vào một quán ăn đêm, Duy kéo ghế để Liên ngồi cạnh mình, cố tình ngồi đối diện trước mặt Thương. Liên thấy Duy làm vậy, vui đến nỗi miệng cười không khép lại được. Trong cả bữa ăn, cứ thi thoảng Duy lại gắp thức ăn vào bát cho Liên, đưa cho cô bé ấy khăn giấy… Mọi hành động đều tình tứ, đều cố như chọc vào sự ghen tuông đang ngập ứ trong lòng Thương.

Chừng 20 phút sau đó, Thương đứng lên xin phép về trước vì không muốn tiếp tục phải chứng kiến những cảnh tượng cứ khiến mình đau lòng này.

– “Liên, chúc mừng em một lần nữa nhé. Hôm nay cô phải tới trường chuẩn bị từ sớm cho công tác tổ chức cuộc thi nên giờ có hơi mệt. Cô xin phép về trước nha. Mấy đứa cứ ở lại vui vẻ, hôm nào lớp mình liên hoan chúc mừng Liên sau nhé

Sau đó, Thương cầm túi xách cáo từ. Duy ngồi lại, miệng cứ tủm tỉm cười vì biết rõ Thương đang chạy trốn mình. Để mọi người không nghi ngờ, Duy nhắn tin nhắc Quân gọi điện thoại cho mình, vờ báo có việc gấp. Đúng như kịch bản, khi Quân gọi đến, Duy kiếm cớ rời đi để giải quyết công việc, tránh không cho Liên hay Thùy cảm thấy khó hiểu.

Duy phóng ô tô tới khu chung cư nơi mà Thương ở. Đoán không sai, cô giáo đáng yêu đó đang ngồi ở ghế đá một mình, tay còn cầm lon bia, chốc chốc lại ngửa mặt lên trời uống, nước mắt thì ngắn dài. Mỗi lần buồn trong lòng Thương lại phải uống một chút chất kích thích như thế này cho dễ ngủ.

Duy đứng từ xa quan sát, cái điệu bộ uống bia kia cứ như là cố nuốt mấy cục tức vào trong lòng vậy, đáng yêu vô cùng. Duy chưa vội tiến đến mà để xem trạng thái cảm xúc của Thương ra sao. Uống hết 1 lon, Thương ném vỏ vào thùng rác đầy hậm hực. Nhưng chiếc lon rơi ra ngoài, Thương phải chạy tới, nhặt lên ném lại một lần nữa. Cô tự nói với chính mình bằng thứ giọng hờn cả thế giới:

Đến mày cũng muốn làm tao phải nổi điên lên nữa đúng không?

Sau đó, nước mắt cô cứ rơi, ấm ức, hậm hực.

Vài chục giây sau, Duy đút hai tay vào túi quần, đi tới trước mặt Thương, cúi người xuống nhìn vào gương mặt cô rồi hỏi:

– “Cô giáo có vẻ hay bất nhất trong lời nói nhỉ. Vừa nãy còn kêu mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi, giờ lại ra đây ngồi uống bia một mình. Học trò giành giải cao, đáng lẽ cô giáo nên ở lại chia vui mới phải chứ. Sao lại có vẻ bất mãn ngồi uống bia một mình vậy?

Thương đưa tay định lau nước mắt đi thì cả cánh tay của Duy chặn lấy:

– “Cô giáo khóc đấy à? Đúng là một con mèo nhỏ mít ướt. Sao lần nào gặp cũng là lúc Thương khóc thế nhỉ?

Thương cố lấy lại bản lĩnh, đối đáp:

– “Cậu theo dõi tôi đấy à?

– “Là vì tôi nghe thấy bảo cô giáo mệt, muốn về nghỉ ngơi, sợ cô có vấn đề gì nên tôi định phóng theo đưa về. Nào ngờ cô giáo không những không mệt mà còn ngồi đây uống bia rồi lại khóc một mình

– “Duy nên quay lại đó đưa Liên về đi. Duy là bạn trai của Liên, nên ở bên cạnh con bé chia vui trong giờ phút này chứ, cậu lẽo đẽo đi theo tôi làm gì?

– “Ủa, ai nói tôi là bạn trai của Liên vậy?”

Thương lảng tránh ánh nhìn của Duy, bắt đầu đưa ra những lí lẽ:

– “Duy còn chối? Trên sân khấu chẳng phải hai người vô cùng tình tứ đó sao, lại còn chăm chút cho Liên từng tí một, từ miếng ăn, khăn giấy… Không phải người yêu mà làm thế sao? Hay là với người phụ nữ nào Duy cũng nhiệt tình, ngọt ngào như thế?

Duy chưa trả lời mà ngồi xuống ghế, sát sạt bên cạnh Thương, tiến gần về phía gương mặt của Thương, nhìn kỹ, cười cười rồi nói bằng thứ giọng siêu ấm áp:

– “Em ghen đấy à?

Chỉ nghe thấy từ “Em” thôi mà trái tim của người đàn bà tưởng như đã chẳng còn những rung cảm của yêu đương tuổi trẻ nữa đã mềm nhũn ra. Có cảm giác nếu moi được tim ra lúc này thì e là nó cũng tan chảy đi mất bởi cái giọng nói và cả ngữ điệu có sức “sát thương” cực mạnh của Duy.

– “Tôi mà thèm ghen ư? Chúng ta có là gì đâu mà tôi phải ghen. Mà ai cho Duy gọi tôi là em?”

Vừa nói dứt câu, cả đôi môi của Duy đã “đổ bộ” lên môi Thương, cái hôn nhanh đến bất ngờ, động tác dứt khoát, không chút kiêng nể:

– “Vậy gọi là em yêu nhé?”

Thương đẩy vội ra:

– “Duy làm cái quái gì vậy?”

Chụt!

Duy lại hôn Thương thêm cái nữa rồi gặng hỏi:

– “Không ghen sao em lại để ý tôi nhiều như vậy, có cảm giác như nhất cử nhất động của tôi đều lọt vào mắt em thế? Tôi có diễm phúc đến vậy sao?

– “Tôi đâu có, chỉ là…”

Tới lúc này thì Duy giữ chặt lấy gương mặt của Thương để hôn sâu hơn, ngăn mấy câu giải thích vô nghĩa lý của Thương lại. Nhưng chàng trai ấy rất biết cách tạo nên những khát khao, Duy không hôn dồn dập, tới tấp, mà cứ đẩy đưa cho mọi thứ đến đúng cái giới hạn của sự thèm khát nhất thì dừng lại. Nụ hôn mới chỉ chừng hơn chục giây, lâu hơn lần trước một chút thế mà Thương đã có cảm giác sắp không làm chủ được mình nữa rồi. Ban nãy Thương còn phản kháng được bằng cách đẩy ra, còn giờ thì lại gần như ngồi im… tận hưởng.

Duy mỉm cười, cốc nhẹ vào trán của Thương:

– “Tôi vừa hôn em đấy, em không phản kháng nữa à? Đột nhiên lại ngồi ngoan ngoãn như là chờ đợi thế?

Bị duy bắt thóp, Thương cố chống chế:

– “Là tôi chưa kịp phản kháng thôi

– “Vậy giờ em làm đi, vì anh sẽ hôn lâu hơn đấy”.

Nói rồi, Duy ôm chặt lấy người Thương, đặt môi mình lên bờ môi mềm mại của cô. Đã bao lâu rồi, đã bao nhiêu tháng ngày trôi qua, thế mà cái khoảnh khắc này vẫn tuyệt vời y như ngày đầu biết đến vị ngọt đôi môi. Duy của ngày hôm nay đang hôn Thương một cách đắm say, thành thục. Sự quấn quýt trong khuôn miệng ấy tạo ra lực hấp dẫn vô song, khiến Thương bất chấp chuyện có thể ai đó nhìn thấy cảnh cô đang hôn một người đàn ông ngay trong khuôn viên khu chung cư.

Một hồi sau, từ cõi thiên thai rớt xuống, toàn thân Thương nóng ra, hai má phừng phừng, cô vội đẩy Duy ra:

– “Cậu đừng có bắt nạt tôi nữa

Sau đó, Thương chạy thật nhanh, 3 chân 4 cẳng muốn thoát khỏi đây vì sợ bị Duy chất vấn. Duy đứng lại. Hôm nay như thế là đủ rồi, Duy biết cửa thắng của mình rất lớn, không cần phải truy cô nàng ấy đến cùng nữa.

***

Còn tiếp..

>>> CUỘC TÌNH GIẤU KÍN TRONG ĐÊMPHẦN 9

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: