VỞ KỊCH…

chia tay

Có những lời tưởng như rất đỗi dư thừa
Nhưng lại khiến trái tim người đàn bà ấm mãi.
Tình yêu không phải để dành cho những ai nhẫn nại
Đợi chờ hóa đá… những lời thương.

Có biết bao người đàn ông đang xuôi ngược trên mọi nẻo đường
Dành tất cả sự ngọt ngào cho người dưng khác họ
Mà gom những cục cằn về mái nhà bé nhỏ
Đem trút bỏ muộn phiền nơi đó người thương.

Anh nói cùng ai… những câu nói mật đường
Mà dành cho em sự vô tình đến thế
Anh quay lưng… ánh mắt em rơi lệ
Vá víu nhạt nhòa trong đôi mắt xót xa.

Có biết bao sự ngọt ngào nằm lại phía hôm qua
Khi chúng mình chỉ dừng lại ở những lời thề non hẹn biển
Anh nói em hãy chờ anh đến
Em cứ quay lưng anh ở đây rồi

Hôn nhân hóa ra là một vở kịch hờ
Chúng mình đổi vai ngọt ngào thành mặn đắng
Em ngặm nhấm nỗi buồn trong thinh lặng
Biết nói gì sau những sự đổi thay.

Cũng đã bao lần từng nghĩ sẽ buông tay
Lại đắm đuối xót thương đàn con dại
Đành nhắm mắt vờ như nhẫn nại
Để đợi chờ trong hi vong mong manh.

Sẽ một ngày em lặng lẽ xa anh
Sẽ có một ngày trái tim em héo úa
Đường em đi đâu đợi chờ anh nữa
Anh hãy kiếm tìm những hạnh phúc xa xôi!

Câu chuyện chúng mình có lẽ chỉ vậy thôi
Chỉ là có duyên để diễn chung vở kịch
Kịch hạ màn.. khi em cầm tờ lịch
Đánh dấu cho mình cuộc đời mới sang trang

3.8.2021


(Nghinh Nguyễn)

“Anh ấy là một người đàn ông rất đỗi tuyệt vời trong mắt bao người. Anh hào hoa lịch lãm và rất đỗi dịu dàng với tất cả phụ nữ trên cuộc đời. Trừ tôi_ người đàn bà dành cả cuộc đời mình chỉ để chăm lo cho các con anh, hiếu kính cha mẹ anh. Người mà anh gọi là vợ”

Xã hội con bao nhiêu anh diễn tốt đến như vậy?

Ý kiến của bạn

error: Content is protected !!
%d bloggers like this: