Viết cho em

cô bé ngày xưa

Người đàn bà đã qua những nỗi đau,
Chẳng còn giữ tâm hồn mơ mộng nữa
Những nỗi buồn, đắng cay và phiền muộn
Em hay dành cất giữ kín trong tim.

Thank you for reading this post, don't forget to subscribe!

Cuộc đời mình chẳng phải một bộ phim
Để có thể cải biên và chỉnh sửa
Những lỗi cắt, hay diễn viên đóng thế
Tự mình dựng rồi phải chấp nhận, vậy thôi.

Em đâu có mơ ước gì xa xôi
“Chỉ một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa”.
Sự sẻ chia và cảm thông từ 2 phía
Người nắm tay em để đi hết cuộc đời.

Nhưng đến cuối cùng em lại thấy chơi vơi
Chỉ còn nỗi đắng cay, nước mắt rơi trên gối.
Từng lời nói cứa vào, con tim dần nguội
Giông bão ùa về, xé nát những yêu thương.

Kể từ đây, một mình em sẽ đi tiếp chặng đường
Mạnh mẽ đứng lên và bước về phía trước.
Cuộc đời mình chẳng cần phải đánh cược
Bởi sự khen, chê ghen ghét của người ngoài.

Có những ngày em cũng thấy mệt nhoài
Tự nhủ: khóc một trận thật to rồi lại cười tươi lên nhé!
Bởi những ấm ức giữ lâu khiến lòng mình rất bực
Tâm trạng chẳng vui, nhan sắc lại nhanh già.

Và đôi lúc em phố xá la cà
Gọi ly cafe hay dăm ba cái bánh.
Tô son đỏ, diện đôi giầy sang chảnh
Hẹn bạn bè, chia sẻ những chuyện vui.

Có những ngày tự thưởng giấc ngủ vùi.
Ra ngắm hoa và rong chơi cùng lá
Cuộc đời thấy nhẹ tênh đến lạ
Xung quanh mình vô vàn những mến thương.

Đến bây giờ,…em đã chẳng còn vấn vương
Về tất cả những điều xưa cũ
Những vết thương của một thời, say ngủ.
Chôn thật sâu trong góc kín tim mình.

Kể từ bây giờ, em sẽ luôn cười thật xinh,
Với cuộc đời, muôn vàn điều bình dị.
Mang trong mình một trái tim như ý
Với hiện tại tuyệt vời, em đang có trong tay.

Và em biết, em sẽ sống những ngày.
Ngập tràn yêu thương, khi trái tim có nắng!

Tg Hong Duyen (5/4/2022)
#vietchoemnhanmotngaykiniem

error: Content is protected !!