Duyên không trọn nợ chẳng tròn

Mình nợ nhau giây phút ngắm bình minh
Nợ luôn cả ngắm mùa cây thay lá
Bởi duyên mình mỏng manh hơn sương giá
Sao chữ thương lại nặng đến trĩu lòng..

Trần gian này nhiều lắm dây tơ hồng
Sao chẳng thể nối thành đôi hai đứa
Có phải chăng..duyên mình chưa đủ lửa
Để thắp lên soi sáng chữ “khang tào”..

Năm tháng trôi trông ngóng đến cồn cào
Nhưng chẳng được bên nhau tròn vẹn mãi
Bến đợi thuyền lênh đênh neo trễ nải
Những nhớ thương xa ngái tự bao giờ..?

Mình nợ nhau nhiều lắm phút đợi chờ
Duyên không trọn nợ chẳng tròn là thế
Kiếp trọ này sinh ra đâu phải để
Nhớ đến đau…quên chẳng dễ..quặn lòng…

Diệu Hà

error: Content is protected !!