Giữa thế gian rộng lớn đến vô cùng
Ta gặp gỡ trùng phùng là duyên nợ
Hai phương trời có muôn vàn cách trở
Vẫn tìm về như hơi thở trong nhau.

Em gặp anh giữa thế giới muôn màu
Thời gian ngắn mà ngỡ như lâu vậy
Giữa chúng mình là những điều không thấy
Chỉ cảm nhận đong đầy ở nơi tim.

Mất bao lâu để có thể kiếm tìm
Tình cảm ấy đã ghim nơi đáy dạ
Hai nhịp đập gắn kết chẳng xa lạ
Em với người tất cả như hiểu nhau.

Có cần không khi đặt tên bằng câu
Một tình cảm tự nhiên chẳng câu nệ
Dẫu vẫn biết chúng mình gặp hơi trễ
Có sao đâu mặc dâu bể nhé người.

Cảm ơn anh đã mang đến nụ cười
Để em biết đông này thật ấm áp !

– Thương Huyền –